Chương 13

“Đúng rồi.” Suýt chút nữa quên mất chuyện chính, Niên Tuế giơ ngón tay chỉ vào anh hỏi: “Anh có dùng kiên trì không đấy, không lười biếng chứ?” 

“Không hề.” Minh Hòa cúi người nghiêng mặt sang: “Không tin cô sờ thử xem.” 

Niên Tuế đưa tay véo một cái, gật đầu nhận xét: “Ừm, được.” 

Minh Hòa xoa xoa bên má lập tức đỏ ửng lên của mình, cũng không hề giận.

Nhà vệ sinh trong nhà có thiết kế khô ướt tách biệt, bồn rửa mặt dùng nửa bức tường làm vách ngăn, nguồn sáng duy nhất là ánh đèn tường ấm áp. 

“Hèn chi tôi quay mờ thế.” Niên Tuế đặt giá đỡ và đèn chiếu sáng mang theo lên bệ, điều chỉnh góc độ xong, vỗ vai Minh Hòa nói: “Anh ra kéo hết rèm cửa sổ phòng khách lại đi.” 

“Ồ.”

“Bây giờ thế này là ổn rồi.” Niên Tuế xác nhận ánh sáng, dùng nước cân bằng da làm ướt miếng bông tẩy trang, hướng về phía ống kính nói: “Đàn ông tương đối dễ bị đổ dầu hơn, nên việc giữ cho da khô thoáng rất quan trọng, sau khi rửa mặt buổi sáng nếu còn kịp thời gian thì có thể đắp mặt nạ nước, không kịp thì chỉ cần dùng bông tẩy trang lau qua là được, những vùng nhiều dầu như vùng chữ T có thể lau kỹ hơn hai lần.” 

Cô lùi sang một bước nhỏ, ra hiệu Minh Hòa tiến lại gần: “Cúi đầu.” 

Minh Hòa chống tay vào bệ, cúi eo đưa mặt lên.

Má anh cảm nhận được một mảng lạnh băng ẩm ướt, theo bản năng anh rụt lại, các ngón tay bám trên bệ cũng siết chặt lại. 

“Tôi phát hiện da anh cũng rất đẹp đấy chứ.” Niên Tuế lau nhẹ nhàng nói: “Không bị nám cũng không bị mụn.” 

“Đó là vì tôi đã dùng S…” Minh Hòa khựng lại, không nhớ ra tên thương hiệu, nhìn Niên Tuế cầu cứu: “S gì ấy nhỉ?” 

Niên Tuế bật cười khẽ, vén lọn tóc lòa xòa trước trán anh lên.

“Anh quảng cáo gượng gạo quá đấy.” Cô khẽ cằn nhằn. 

Minh Hòa khiêm tốn học hỏi: “Vậy thì nên quảng cáo thế nào?” 

Nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt Niên Tuế cứng lại, đặt miếng bông tẩy trang đã dùng xong lên bồn rửa tay.

Khi bên thương mại gửi chi tiết hợp tác, họ cũng gửi kèm kịch bản video đã làm cho Gia Gia để cô tham khảo. 

[Cỡ cảnh: Cảnh cận một người; Góc quay: Ngang tầm 

Nội dung hình ảnh: Blogger nói lời giới thiệu sản phẩm 

Phụ đề: Sản phẩm này chủ yếu tập trung vào điều chỉnh cân bằng dầu và nước của da, hơn nữa còn đặc biệt bổ sung công thức bạc hà, dùng mùa hè rất sảng khoái. 

Cỡ cảnh: Cảnh trung hai người; Góc quay: Ngang tầm 

Nội dung hình ảnh: Blogger hôn lên má bạn trai 

Phụ đề: Muốn hôn! Dễ hôn! Thích hôn!]

“Xong rồi.” Niên Tuế lấy điện thoại khỏi giá đỡ: “Hậu kỳ sẽ chỉnh sửa lại, không để lộ toàn bộ khuôn mặt anh đâu.” 

“Quay xong rồi à?” Minh Hòa đứng thẳng người dậy. 

“Đúng rồi.” Niên Tuế mở thư viện ảnh kiểm tra các cảnh vừa quay: “Chỉ là chuyện vài phút thôi, là anh quá vụng.”

“Tôi có thể hỏi cô một câu không?” Minh Hòa nghiêng người đối diện với cô. 

“Gì thế?” 

“Một đoạn này cô nhận được bao nhiêu phí lao động?” 

Niên Tuế ngước mắt khỏi màn hình, nói thẳng: “Sao? Muốn tôi chia cho anh một ít à?” 

“Không cần, chỉ tò mò thôi.” 

“Chuyện riêng tư không tiện tiết lộ.” Niên Tuế nhét điện thoại vào túi.

Đã quay xong cảnh, mọi chuyện cũng đã giải quyết. 

Đi đến cửa, Niên Tuế dừng bước quay lại, do dự không biết có nên khách sáo nói một câu “hôm nào mời anh ăn một bữa” hay không, nhưng lại sợ nói ra hai người sẽ dây dưa không dứt. 

Giống như lý trí mách bảo cô phải sớm cắt đứt mối nghiệt duyên, để tránh lại phải “trồng cây si” người đàn ông này, thì sâu thẳm trong lòng lại có một giọng nói lén lút phản bác: Nghiệt duyên cũng là duyên mà.

“Dù sao thì cũng cảm ơn anh đã đồng ý xuất hiện trước ống kính.” 

Không đợi Minh Hòa mở lời, Niên Tuế nói tiếp: “Nhưng anh cũng không thiệt đâu, nếu anh thực sự là bạn trai tôi thì tôi còn tiếc không tặng anh món hàng đắt tiền này đâu.”

“Và anh yên tâm, chỉ có lần này thôi, đơn hàng này coi như là công ty bồi thường cho tôi, lần trước tôi đã nói với anh rồi đấy, có một công việc đã thỏa thuận rồi bị công ty giao cho người khác, làm cho kế hoạch công việc hai tháng này của tôi bị rối tung hết lên, hơn nữa tôi cũng sợ là Thẩm Chí Phàm cố ý thăm dò tôi, hôm đó anh đến đột ngột quá, sau đó tôi nghĩ lại thì thực ra hai đứa mình diễn khá là tệ. Tóm lại sau này tôi sẽ không nhận quảng cáo kiểu này, cũng sẽ không làm phiền anh nữa.” 

Minh Hòa gật nhẹ đầu. 

Ánh mắt liếc thấy hàng búp bê mèo xếp dưới tủ TV, Niên Tuế chỉ vào, hỏi anh: “Có thể tặng tôi một con không?” 

“Ừm…” Minh Hòa lắc đầu: “Không được.” 

Niên Tuế biết rõ những món đồ nhỏ này có ý nghĩa đặc biệt với anh, cũng chỉ hỏi bâng quơ, không thực sự muốn đoạt thứ người khác yêu quý.

Cô nhấc túi lên vai, nói: “Vậy tôi đi đây.” 

“Ừm.” 

Một chân bước ra khỏi cửa, cảm thấy Minh Hòa vẫn đi theo sau, Niên Tuế “aizz” một tiếng vẫy tay: “Không cần tiễn đâu, anh cứ làm việc của anh đi.”

“Tôi cũng phải xuống nhà.” Minh Hòa lấy hai chai nước khoáng từ thùng giấy ở cửa đưa cho cô: “Cầm giúp tôi cái này.” 

Niên Tuế đưa tay ôm lấy, “ồ” một tiếng. 

Minh Hòa đóng cửa, đút chìa khóa vào túi, cầm túi thức ăn cho mèo ở cửa lên nói với cô: “Đi thôi.”

Vừa xuống lầu, Niên Tuế trông thấy mấy con mèo tam thể dưới bóng cây, không biết có phải chúng đã chờ ở đây từ sớm để được cho ăn không. 

Trong góc cạnh bồn hoa đặt mấy chiếc bát nhựa màu sắc, Minh Hòa đổ thức ăn cho mèo vào, rồi đưa tay về phía Niên Tuế: “Đưa nước cho tôi.” 

Niên Tuế vặn nắp chai đưa qua.

“Sao chúng không lại gần vậy?” Cô cúi người vỗ tay, gọi lũ mèo: “Meo meo, lại ăn cơm nào.” 

“Không sao.” Minh Hòa cười, chống tay vào đùi đứng thẳng dậy: “Chúng sẽ tự đến ăn thôi.”

“Cô về nhà hay tới công ty?” Anh hỏi Niên Tuế. 

“Tôi á?” Niên Tuế nhìn thời gian: “Hôm nay tôi hẹn bác sĩ rồi, sắp phải qua đó.” 

“Không khỏe chỗ nào à?” 

“Không có.” Niên Tuế nắm dây túi xách: “Đông y, đi điều dưỡng lại cơ thể thôi.” 

“Vậy đi thôi.” Minh Hòa cầm chìa khóa xe trong tay: “Tôi đưa cô đi.”

Phòng khám Đông y mà Trữ Mộng giới thiệu nằm ở một quận khác, đi xe từ đây qua đó mất nửa tiếng, Niên Tuế từ chối: “Không cần đâu, xa lắm, tôi gọi xe là được.” 

“Cô đang khách sáo hay thực sự không muốn tôi đưa đi?” Minh Hòa nhìn cô hỏi. 

Niên Tuế tránh ánh mắt anh, nói: “Khách sáo.” 

“Vậy đi thôi.” Minh Hòa cong khóe môi: “Tôi không khách sáo với cô.” 

Niên Tuế đành: “Ồ.”

“Hôm nay anh không đến tiệm à?” Lên xe cô hỏi Minh Hòa. 

“Cô nói chỗ Góc Phố à?” 

“Ừm.” 

“Nhà hàng có quản lý ở đó rồi, nếu không có việc gì tôi thường không hay qua.” 

Niên Tuế gật đầu, nhà hàng mới có diện tích lớn hơn nhiều so với chỗ cũ của anh, trước đây nhà hàng của Minh Hòa chỉ có hai đầu bếp và vài nhân viên phục vụ làm thêm giờ.

“Vậy chẳng phải anh sống sướng hơn cả tôi à?” Trên gương chiếu hậu của xe cũng treo một con búp bê nhỏ, lần trước Niên Tuế đã thấy, nhưng không biết nó còn có ý nghĩa khác, cô đưa ngón tay chạm vào, hỏi Minh Hòa: “Cứ nằm dài ở nhà cả ngày à?” 

“Không phải, tôi phải đi làm chứ.” 

“Đi làm à?” Cô quay đầu nhìn Minh Hòa: “Anh còn phải đi làm nữa à?” 

“Đúng rồi.” Nhiệt độ tăng lên, trong xe hơi nóng, Minh Hòa mở điều hòa, nói: “Làm công ăn lương bình thường thôi.”

Niên Tuế híp híp mắt, chỉ vào anh hỏi: “Anh có xem livestream của tôi không?” 

“Livestream?” Minh Hòa hỏi: “Buổi nào?” 

“Anh nói xem buổi nào?” Tuần trước ở xưởng không tiện xem điện thoại, Minh Hòa nhớ hình như có nhận được một thông báo phát sóng của cô, anh kịp phản ứng lại, cười hỏi: “Cô nhắc đến tôi à?” 

“Không.” Niên Tuế rụt tay về: “Vậy hôm nay đâu phải cuối tuần, anh không phải đi làm sao?” 

“Tôi qua buổi chiều cũng không sao, không chấm công đâu.”

Nghe giọng điệu anh không giống nói giỡn, Niên Tuế hơi khó hiểu, lên tiếng xác nhận: “Anh phải đi làm thật à?” 

“Phải chứ.” 

“Làm về gì?” 

“Nội thất, cũng có đồ dùng gia đình nhỏ lẻ, cô có thời gian rảnh có thể ghé qua xem.” 

“Ui? Sao anh không nói sớm, thế tôi không bắt anh quay xong hôm nay rồi.” Niên Tuế chợt thấy có lỗi: “Vậy chẳng phải tôi làm lỡ mất cả buổi sáng của anh sao?” 

“Vậy thì mời tôi ăn trưa đi.” Minh Hòa lập tức nói.

Niên Tuế vừa mềm lòng chưa đầy hai giây thì gã này đã lộ bản chất, cô hừ một tiếng, nói: “Anh bàn tính ngay ở đây rồi phải không?” 

Minh Hòa xoay chuyển tình thế: “Vậy để tôi mời cô ăn trưa, được không?” 

Niên Tuế không đáp, ánh mắt chuyển sang những hàng cây xanh lướt qua ngoài cửa sổ xe.

“Ăn ở đâu?” Một lát sau cô mở lời hỏi. 

“Tùy cô đã, cô muốn ăn gì?” 

“Hai hôm nay rất thèm món gia đình.” Hôm nay dậy sớm, ánh nắng chiếu vào làm Niên Tuế ngáp một cái, lười biếng đáp: “Anh có đề cử quán địa phương nào ngon không?” 

“Món gia đình à?” Minh Hòa nghĩ một lát: “Ví dụ như trứng xào cà chua?” 

“Ừm, muốn ăn.” 

“Thịt bò nấu khoai tây?” 

Niên Tuế gật đầu: “Được chứ.” 

“Rau thì cô muốn ăn gì?” 

“Rau muống?” 

“Được luôn.”

Niên Tuế lại ngáp một cái, nhắm mắt nói: “Tôi chợp mắt một lát nhé, đến nơi gọi tôi.” 

“Ừm.” Minh Hòa đưa một tay gạt cửa gió điều hòa về phía mình.

Bình thường, chỉ cần không nhìn điện thoại và không ngồi hàng ghế sau thì Niên Tuế sẽ không say xe. Không rõ có phải do ly sữa đậu nành buổi sáng làm cô quá no hay không, nửa sau chuyến đi cô ngủ gà ngủ gật. Khi xe chạy qua gờ giảm tốc, Niên Tuế bị chấn động đến mức phải mở mắt, cô khẽ nhíu mày nén lại cảm giác buồn nôn đột ngột trào lên.

“Đến rồi.” Minh Hòa đỗ xe: “Ở đây phải không?” 

Niên Tuế mở dây an toàn, ngậm miệng không nói gì, chỉ muốn nhanh chóng xuống xe hít thở không khí trong lành.

Trong phòng khám Đông y vẫn còn khá nhiều người, vừa bước vào ngửi thấy mùi thuốc Bắc, cảm giác buồn nôn mà Niên Tuế vừa cố gắng kiềm nén lại trào lên lần nữa. Cô ôm ngực, cố gắng hít thở nhẹ nhàng.

Minh Hòa nhận thấy sự bất thường của cô, hỏi: “Sao thế?” 

Niên Tuế ngước lên nói với anh: “Hơi buồn nôn, chắc là bị say xe.” 

“Không sao chứ?” Minh Hòa đưa tay để cô vịn vào cánh tay mình. 

“Có nước không? Tôi muốn uống nước.” 

“Xe có, tôi đi lấy.” Minh Hòa muốn đi nhưng không yên tâm, hỏi cô: “Có chịu được không? Hay tôi đưa cô đi vệ sinh trước?” 

“Không sao.” Niên Tuế đẩy anh: “Anh mau đi đi.” 

“Vậy cô tìm chỗ ngồi đi, tôi đến ngay.” 

Niên Tuế gật đầu, nhìn anh chạy nhanh ra cửa.

Sau khi lấy số thứ tự, cô tìm một chỗ trống để ngồi. Xung quanh cơ bản đều là những người lớn tuổi, những người ở độ tuổi như Niên Tuế thì không nhiều. Vừa mới ngồi xuống, bà cụ ngồi bên cạnh đã lén nhìn cô mấy lần.

Người lớn tuổi không có điện thoại để giết thời gian, ngồi chờ lại thấy buồn chán. Niên Tuế cũng không cảm thấy bị làm phiền, cô chủ động bắt chuyện hỏi: “Bà ơi, bà cũng đến khám bệnh ạ?”

“Đúng rồi.” Bà cụ xoa xoa đầu gối mình, dùng giọng địa phương nói với cô: “Bà bị đau nhức xương khớp, cứ đứng lên là đau.”

“Vậy bà phải bổ sung canxi nhiều hơn. Bà ngoại con cũng vậy, lớn tuổi rồi bị loãng xương.”

“Còn con? Con không khỏe chỗ nào à?”

Niên Tuế trả lời: “Con bị trễ kinh mãi không thấy, bạn con bảo con đến đây khám Đông y để điều dưỡng lại ạ.” 

Minh Hòa lấy nước xong quay lại, đang đứng ở cửa nhìn vào. Cô giơ tay lên gọi: “Ở đây!”

“Đỡ hơn chưa? Còn buồn nôn không?” 

Niên Tuế nuốt nước trong miệng xuống, lắc đầu nói: “Không sao rồi.”

Tay cô bị người ta vỗ nhẹ hai cái, cô ngẩng đầu lên, thấy bà cụ bên cạnh nháy mắt với mình. 

Niên Tuế mỉm cười lễ phép, dùng ánh mắt bày tỏ sự khó hiểu. 

Bà cụ ghé sát lại, thì thầm với cô: “Hai đứa bây, sắp có tin vui rồi à.” 

“Tin vui ạ?” Niên Tuế và Minh Hòa vẫn ngơ ngác. 

Bà cụ nhìn xuống.

Niên Tuế cúi đầu theo, sợ hãi vội vàng phủ nhận: “Không không, bà hiểu lầm rồi ạ.” 

“Hả?” Bà cụ chỉ vào Minh Hòa hỏi cô: “Cậu này không phải chồng con à?” 

“Không phải, chưa kết hôn ạ.” 

Nói xong Niên Tuế lại thấy không đúng, bạn trai thì cũng thế thôi, chỉ đành xua tay nói thêm một câu: “Hai tụi con không có làm chuyện đó đâu ạ.”

Đầu óc Minh Hòa bỗng chốc trống rỗng, bà cụ cũng ngẩn tò te.

Bình Luận (0)
Comment