Chương 23

Niên Tuế ngậm ống hút uống một hớp trà chanh, mở to đôi mắt tròn xoe hỏi anh: “Bây giờ anh mới nhớ ra để hỏi à? Tôi cứ nghĩ là anh biết rồi chứ.”

“Tôi…” Minh Hòa nhất thời nghẹn lời, cúi đầu nhìn mình, chần chừ: “Tôi cứ thế này mà đi à?”

“Ổn lắm mà,” Niên Tuế ngả người về phía sau, vừa đánh giá vừa nhận xét: “Sạch sẽ, gọn gàng, đẹp trai tự nhiên.”

“Nhưng mà, tôi đâu thể đi tay không được? Còn chưa mua quà gì hết.”

“Mua rồi mà.” Niên Tuế vỗ vỗ túi kẹo dừa và cá khô vừa mua ở cửa hàng lưu niệm.

Minh Hòa lắc đầu, quay lưng bước đi.

“Ê ê ê.” Niên Tuế khoác tay anh: “Anh không định chạy trốn đấy chứ?”

“Không chạy.” Minh Hòa giữ nguyên tư thế đó và dẫn cô đi về phía trước: “Chúng ta qua xem cửa hàng miễn thuế.”

Một dãy dài các quầy mỹ phẩm khiến người ta hoa mắt, Niên Tuế lại cứ lẩm bẩm bên tai anh “không cần tốn kém”, “không cần khách sáo”, Minh Hòa dứt khoát không tham khảo ý kiến cô nữa, tự mình chọn một bộ kem dưỡng da tay.

Đến lượt chọn quà cho ba Niên Tuế thì không được suôn sẻ như vậy. Minh Hòa nhìn tới nhìn lui, thứ có thể tặng cho đàn ông trung niên chỉ có rượu trắng, nhưng Niên Tuế kiên quyết say no.

“Đừng có mua rượu cho ông ấy, ông ấy bị gan nhiễm mỡ.” Niên Tuế định kéo anh đi: “Tôi đã nói với anh là không cần khách sáo rồi mà, chuyện đi lại vốn đã gấp gáp lắm rồi, anh đừng có áp lực gì nha.”

Sắp tới thời gian lên máy bay, Minh Hòa đặt ly rượu trong tay xuống: “Được rồi.”

“Sao đột nhiên lại quyết định về nhà thế?” Anh hỏi Niên Tuế.

“Thèm ăn bánh ú, bánh ú bà ngoại tôi gói ngon lắm, mỗi cái có hai miếng thịt lận. Nhà anh ăn bánh ú ngọt hay mặn?”

“Nhà tôi, không ăn.”

“À.”

Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, một sự ngượng nghịu khó tả bao trùm.

“Ừm thì…” Niên Tuế bỏ ống hút ra khỏi miệng, nghĩ một lúc rồi giải thích: “Lâu rồi tôi không về nhà, hôm nay nhận được điện thoại của mẹ nên bỗng dưng hơi… đáng lẽ nếu Miểu Miểu cũng đi thì coi như là dẫn cả hai người về nhà tôi chơi, giờ thế này đúng là hơi kỳ quặc. Nếu anh không muốn đi thì đừng miễn cưỡng, đến Ninh Thành anh cứ về thẳng nhà mình là được, tôi tự về nhà một chuyến.”

“Nghe nói Từ Châu chỗ cô mới là nơi khởi nguồn của món thịt nướng.”

“Ừm,” Niên Tuế gật đầu: “Không phải chỉ có Tây Bắc mới có thịt cừu đâu, thịt cừu ở chỗ chúng tôi cũng ngon lắm.”

Nhân viên đưa chiếc vé máy bay đã đóng dấu qua, Minh Hòa một tay nhận lấy, tay kia dắt cô đi vào trong, khách sáo nói một câu: “Vậy thì xin nhờ cô đây dẫn đường.”

Trời ở đảo Thắng nắng đẹp rực rỡ, nhưng Từ Châu tháng 6 lại có vài trận mưa rào, khi họ đến thì mưa đã tạnh, trời vẫn còn âm u.

“Cô lên xe trước đi.” Minh Hòa đặt hai chiếc vali vào cốp sau của taxi.

“Ừm.” Không khí ở các thành phố khác nhau mang một hương vị khác, Niên Tuế duỗi chân tay, vận động gân cốt, lòng bỗng thấy yên ổn lạ thường.

Tin nhắn WeChat cô gửi cho Ngô Nham nửa tiếng trước giờ này mới nhận được phản hồi, Niên Tuế vội vàng bảo tài xế: “Bác tài ơi, tụi con không tới quảng trường Vân Long nữa, phiền bác tài đưa tụi con đến quán trên đường Hạnh Phúc ạ.”

Minh Hòa hỏi cô: “Không về nhà cô à?”

“Ăn cơm trước đã.”

Minh Hòa khe khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay siết chặt cũng thả lỏng ra.

Giờ này đã qua bữa cơm chính từ lâu, nhưng quán vẫn còn khá đông khách.

Biển hiệu chữ đỏ trên đầu cửa quán rất bắt mắt và phóng khoáng, Minh Hòa nhìn quanh một lượt, vốn tưởng Niên Tuế sẽ dẫn anh đến một quán ăn nhỏ ven đường, nhưng nhìn diện tích và phong cách trang trí của quán này thì chắc hẳn là một chuỗi nhà hàng rồi. Thế là Minh Hòa hỏi một câu mà hai mươi phút sau anh muốn độn thổ mà trốn luôn.

“Quán này chíng tông không?”

“Đương nhiên là chính tông rồi, thương hiệu 30 năm tuổi đấy.” Niên Tuế quét mã gọi món, hỏi anh: “Chắc anh không có gì là không ăn được đâu nhỉ?”

“Ừm, món nào cũng có thể thử.” Trong ẩm thực phương Tây cũng có không ít nguyên liệu kỳ lạ, nhà hàng Góc Phố của anh cũng chủ yếu là ẩm thực sáng tạo kết hợp, sau khi làm trong ngành ẩm thực thì Minh Hòa cũng không kiêng kỵ gì nữa. Anh cũng rất muốn biết món thịt nướng ở Từ Châu có gì độc đáo, và liệu có thể học hỏi, tham khảo gì về cách nêm nếm gia vị hay không.

“Cái này là gan bọc mỡ.” Niên Tuế đưa chiếc cốc nhựa đựng nước chấm cho Minh Hòa: “Phải chấm với giấm ngọt mới ăn được, không thì sẽ ngấy.”

“Ừm.”

Bên cạnh quầy lễ tân có khách đang gọi: “Chủ đâu rồi? Tôi muốn tính tiền.”

Niên Tuế quay đầu nhìn lại, đứng dậy đáp: “Đến ngay đây.”

Cô tháo dây buộc tóc trên cổ tay, búi mái tóc dài thành một lọn, nhận hóa đơn từ tay khách rồi đi ra sau quầy thu ngân, chạm nhẹ vài cái vào màn hình máy tính tiền: “Bàn 3, tổng cộng 221, quý khách thanh toán bằng cách nào ạ?”

“Tôi có lấy thêm một chai Coca ở phía sau nữa, hình như chưa tính phải không?”

“Coca mời quý khách ạ.” Niên Tuế mỉm cười với đối phương: “Thế nào ạ? Hôm nay ăn uống có hài lòng không?”

“Hài lòng, hài lòng.”

Cô đưa tờ hóa đơn đã in ra, nói: “Lần sau lại ghé nha.”

“Này.”

Minh Hòa còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi đã bị dọa thêm lần thứ hai, một chàng trai lạ mặt vỗ vai anh, rồi bước một chân qua ghế dài, ngồi xuống cạnh anh.

“Không ngờ lại gặp người thật sớm thế này.” Ngô Nham chìa tay ra với anh: “Chào cậu, tôi là anh trai của Niên Tuế.”

“Chào anh.” Minh Hòa cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Em là Minh Hòa.”

“Cậu có tập gym không?” Ngô Nham đưa tay véo cánh tay anh: “Cơ cậu mỏng nhỉ, cậu có nâng tạ không?”

“Không thích lắm ạ, bình thường em chơi bóng nhiều hơn.”

“Cậu bóp tay tôi xem.” Ngô Nham nắm chặt tay đấm và đưa cánh tay mình ra.

Minh Hòa do dự nâng tay lên, tự nhủ trong lòng rằng đây có lẽ là cách đàn ông xích lại gần nhau và trở nên quen thuộc, anh đành cắn răng đặt tay lên, nhẹ nhàng bóp cánh tay to khỏe của đối phương, lịch sự khen ngợi: “Tập luyện tốt đấy ạ.”

“Ngon đúng không?” Ngô Nham cười gằn siết chặt răng hàm: “Chú em mà dám đối xử không tốt với em gái tôi, tôi đấm cho một phát… Ui da!”

“Làm gì ở đây thế?” Niên Tuế chống nạnh đứng sau lưng hai người: “Quầy lễ tân không có ai, bàn vừa rồi là em tính tiền đấy, với lại than ở bàn 2 hết rồi, đi thêm than đi.”

“Đến đây, đến đây.” Ngô Nham xoa xoa sau gáy mình: “Em cũng đối xử với chồng em như thế à? Đang yêu nhau rồi mà không thể dịu dàng hơn chút sao?”

“Anh yên tâm, em đánh anh ấy còn đau hơn.”

Niên Tuế ngồi lại vào ghế, hỏi Minh Hòa: “Anh ấy vừa nói gì với anh vậy?”

“Không nói gì cả.” Minh Hòa vẫn còn kinh sợ, cười gượng hai tiếng, nói, “Anh trai cô thú vị thật.”

“Anh cái nỗi gì, ổng kém tháng tôi, chúng tôi học cùng khóa đấy.”

“Là anh họ nội à?”

“Anh họ ngoại, con trai của cậu mợ tôi.”

Niên Xương Lai và Ngô Nham hôm nay đi chợ đặt hàng, khi nhận được tin nhắn WeChat của Niên Tuế thì hai người đang trên đường về.

“Ba biết ngay.” Niên Xương Lai đậu xe xong bước vào, nhìn thấy Niên Tuế đang ngồi ở sảnh lớn, chỉ tay về phía cô: “Nham Nham nói với ba là có một bất ngờ ở quán, ba đã đoán là con về rồi.”

“Vậy bất ngờ mà anh ấy nói có lẽ không phải là con.” Niên Tuế quay đầu lại thì phát hiện Minh Hòa đã đứng thẳng đơ ở đó, cứ như đang chờ đón ba cô.

Đồng thời, cô thấy rõ ràng Niên Xương Lai bị dọa cho cả người giật lùi về sau một bước.

“Chào chú ạ.”

“Chào con, chào con.” Niên Xương Lai nặn ra một nụ cười, lên giọng hỏi: “Con tên gì thế?”

Niên Tuế chen vào nói: “Cứ gọi anh ấy là Tiểu Minh đi ạ.”

“Trương Tiểu Minh hay là Vương Tiểu Minh thế?”

Vẫn là Niên Tuế mở lời trả lời: “Người ta họ Minh rồi ba.”

“À, ha ha ha.” Niên Xương Lai liếc nhìn bàn của hai người, xoa xoa tay nói: “Có bấy nhiêu thôi à, có đủ ăn không? Chú đi lấy thêm món cho hai đứa, chú tự tay nướng cho.”

Minh Hòa vội vàng ngăn lại: “Không cần đâu chú, đủ ăn rồi ạ.”

Niên Tuế kéo anh ngồi xuống, nói: “Cứ để ông ấy đi đi, anh cứ ăn đi.”

Thấy trên trán Minh Hòa đã lấm tấm mồ hôi, cô rút một chiếc khăn giấy đưa qua, hỏi: “Anh thấy nóng hay là căng thẳng đấy?”

“Tôi thấy xấu hổ.” Minh Hòa nhận khăn giấy lau mồ hôi, cúi đầu thở dài một hơi.

Các đầu bếp trong bếp sau thấy ông chủ cả mặt mày nghiêm trọng bước vào thì sợ đến mức đứng nghiêm lại, cứ tưởng là có khách hàng khiếu nại.

“Mọi người cứ làm việc đi.” Niên Xương Lai xắn tay áo đứng bên lò nướng: “Tiểu Hoa giúp tôi chọn loại thịt nào nhiều gân một chút, con gái tôi thích ăn.”

Các đầu bếp lúc này mới thở phào, hỏi ông: “Niên Tuế về rồi hả?”

Giữa những âm thanh ồn ào hỗn tạp, Niên Xương Lai xoay chiếc xiên sắt trong tay, lớn tiếng đáp lại: “Đúng vậy, còn dẫn theo bạn trai về nữa kìa!”

“Vậy chúc mừng, chúc mừng.”

Niên Xương Lai cười cười, lớp bột gia vị bí truyền pha trộn mười bảy mười tám loại hương liệu được rắc lên những xiên thịt, tâm trạng của ông ấy cũng bỗng chốc trở nên ngũ vị xoay vòng.

“Đến rồi đây.”

“Nhiều thế ba?” Niên Tuế đưa tay ra nhận: “Hai đứa con ăn không hết đâu.”

“Ăn hết được chứ, có nhiều đâu.” Niên Xương Lai bốc một nắm xiên nướng đặt vào đĩa của Minh Hòa, vỗ vai anh: “Ăn nhiều vào nha, toàn đồ ngon cả đấy.”

Món trước mặt ngắn củn nhỏ xíu, Minh Hòa không quen ăn đồ nướng, hỏi Niên Tuế: “Cái này là gì thế? Thịt à?”

“Ừm.” Niên Tuế cắn một miếng nấm hương.

Cô lén liếc nhìn vẻ mặt của Minh Hòa, đợi đến khi anh nhai rồi nhíu mày lại thì cô mới cười phá lên.

“Nhổ ra đi, nhổ ra đi.” Niên Tuế đưa tay ra trước miệng anh.

Minh Hòa cố nén nuốt xuống, lần này không kịp xin phép cô, anh cầm lon Fanta lạnh trước mặt cô lên ngửa cổ dốc vào miệng.

“Rốt cuộc là cái gì thế? Ruột non à?”

“Tóm lại là bộ phận của con cừu.” Niên Tuế nói.

“Sao có cảm giác kỳ kỳ thế nhỉ?”

“Chắc anh ăn không quen.” Niên Tuế lấy đi nắm xiên nướng còn lại trong đĩa anh: “Để dành cho Ngô Nham ăn đi, anh ăn mấy món bên này này.”

Mồ hôi trên trán vừa mới tan lại có xu hướng sắp trào ra, Minh Hòa không biết rằng đây mới chỉ là sự bắt đầu.

Ngô Nham phải ở lại quán kiểm kê hàng hóa, ăn cơm xong, Niên Xương Lai chở hai người về nhà.

Ngô Nghệ Hồng đang ngồi trong phòng khách vừa nhặt rau vừa xem một bộ phim cổ trang mới ra mắt, nghe thấy tiếng mở cửa bà cũng không quay đầu lại, nói: “Mẹ định gọi điện cho con đây, tối ăn…”

Cổ bị ai đó vòng tay qua từ phía sau, Ngô Nghệ Hồng giật mình, miếng đậu đũa vừa bẻ rơi vào thùng rác.

“Surprise!” Niên Tuế má áp má với mẹ, cọ cọ thân mật hỏi: “Gần đây có nhớ con nhiều không? Nghệ Hồng.”

“Nhớ cái đầu con á.” Ngô Nghệ Hồng dùng miếng đậu đũa trong tay đánh vào trán cô: “Suýt nữa thì bị con làm cho sợ chết rồi.”

Bà chống tay lên đùi đứng dậy từ chiếc ghế đẩu nhỏ, miệng thì trách móc nhưng khóe môi lại cong lên, hỏi Niên Tuế: “Về hồi nào thế?”

“Mới chiều nay thôi mẹ, vừa ăn qua loa ở tiệm.”

Minh Hòa đứng ngoài cửa đã lâu, cuối cùng cũng có cơ hội, vội vàng cất tiếng chào: “Chào dì ạ.”

“Ối trời đất ơi.” Ngô Nghệ Hồng suýt nữa thì nhảy dựng lên, ôm ngực kinh ngạc nhìn chàng trai trẻ tuổi lạ mặt.

Niên Tuế lấy tay che miệng, hối hận vì đã không cầm theo máy ảnh để quay lại khoảnh khắc này.

“Chào con, chào con.” Ngô Nghệ Hồng định đưa tay ra bắt nhưng thấy trong tay mình vẫn còn nắm một bó đậu đũa, bà vội vàng vứt vào túi nhựa, tiến lên đón anh: “Mau vào nhà đi con.”

“Đây là kem dưỡng da tay con mua tặng dì ạ.” Minh Hòa đưa món quà trong tay qua: “Còn đây là trà biếu chú.”

“Cảm ơn nha, khách sáo quá đi.” Ngô Nghệ Hồng bỗng dưng không biết tay chân nên để vào đâu, vỗ vỗ chiếc gối ôm trên ghế sofa nói: “Không biết con đến, nhà cửa chưa kịp dọn dẹp, ngại quá.”

Rõ ràng căn nhà đã được lau dọn sạch bóng không một hạt bụi, Niên Tuế vớt một quả mận trong đĩa hoa quả trên bàn trà, hỏi: “Tối nay ăn gì ạ? Đậu đũa xào khô ạ?”

“Đúng rồi đó.” Ngô Nghệ Hồng gọi Niên Xương Lai: “Anh mau đi mua ít rau về đi, bốn giờ chiều rồi.”

Niên Xương Lai không kịp thay giày, nhấn tay nắm cửa nói: “Anh đang định đi đây.”

Không biết tên của anh, Ngô Nghệ Hồng đành học theo cách mấy đứa trẻ trên mạng gọi bạn trai của con gái: “Chồng Niêm, con cứ ngồi xuống đi, ăn ít trái cây, dì vào bếp nấu ăn đây.”

Minh Hòa giờ đã biết “Niêm phu” là chữ phu gì rồi, nhưng bị bậc trưởng bối gọi như thế anh thực sự không thể chịu đựng nổi, còng lưng cúi đầu đáp: “Dạ dì.”

“Ăn một trái đi.” Niên Tuế cầm một quả mận đưa đến miệng anh: “Ngọt lắm, không chua đâu.”

Minh Hòa há miệng cắn, lườm cô một cái: “Cô còn cười nữa.”

Bình Luận (0)
Comment