Niên Tuế quen với việc mở mắt ra là có tin nhắn của Minh Hòa trong WeChat, đôi khi là “cô dậy chưa, đôi khi là “muốn ăn gì không.”
Đôi khi cô sẽ gọi món từ tối hôm trước, sáng hôm sau ngủ dậy đã có cơm canh nóng hổi để ăn.
Ngày tháng trôi qua chầm chậm, dường như quay trở lại cái mùa đông lạnh giá đó, điểm khác biệt duy nhất là khi ấy gió lạnh cắt da, họ đứng bên đường, quây quần quanh một quầy hàng nhỏ ăn món Oden nóng hổi bốc hơi.
Lúc đó Niên Tuế quấn chiếc khăn quàng cổ bằng lông cừu dày cộp, bị món cánh cá mập Bắc Cực trong miệng làm bỏng đến mức ngửa đầu hết sức thổi hơi.
“Có lạnh không?” Minh Hòa xin bà chủ một chiếc cốc giấy đựng chút nước súp nóng để cô sưởi ấm tay.
“Không lạnh.” Niên Tuế lắc đầu, nói với anh: “Tôi cứ muốn ăn thử một lần như thế này, hồi nhỏ xem phim Hàn Quốc tôi ngưỡng mộ nam nữ chính lắm.”
Minh Hòa đưa tay lau vết tương cà dính trên cằm cô, cong khóe mắt mỉm cười nói: “Agassi, manimeogeo.” (Cô gái, ăn nhiều vào.)
Niên Tuế tò mò nhìn anh, dưới ánh đèn của quầy ăn vặt, đôi mắt cô sáng long lanh: “Anh còn biết tiếng Hàn à?”
“Trước đây tôi quen một người Hàn Quốc, cách nói chuyện của họ rất thú vị, tôi học từ người đó.”
*
Bây giờ trời nắng chang chang, họ ngồi cạnh nhau trong một quán đá bào.
Quán được bài trí ấm cúng, ngoài cửa sổ ve kêu râm ran. Niên Tuế múc một muỗng đá sữa dừa mịn màng cho vào miệng, nói với Minh Hòa: “Mùa hè vẫn sướng nhất, sao lại có người không thích mùa hè cơ chứ?”
Minh Hòa đang ngậm một viên dưa lưới hình tròn trong miệng, nhìn ra ngoài cửa sổ cây long não bị ánh nắng xuyên thấu, gật đầu.
Nếu không phải Niên Tuế đề nghị, anh nghĩ cả đời này anh sẽ không bao giờ lái xe tám cây số vào một ngày cuối tuần nhiệt độ cao nhất là 36 độ C để ăn bát đá bào dưa lưới này.
Cũng giống như việc anh thực ra sẽ không đứng bên lề đường trong cái lạnh cắt da của mùa đông để ăn Oden.
Chỉ vì có người bên cạnh nên anh mới thấy thú vị, anh mới sẵn lòng làm.
Mùa hè này họ lại gặp nhau rất nhiều lần, cùng nhau ăn rất nhiều bữa.
Những việc này họ đã từng làm rất nhiều trong quá khứ, nên việc làm quen lại dường như cũng không quá khó khăn.
“Chồng ơi…” Niên Tuế đang cúi đầu xem điện thoại.
Tim Minh Hòa run lên, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
“Cảm giác như dạo này chồng sống rất sung sướng, sắc mặt tốt lên mà mặt cũng tròn hơn rồi.” Niên Tuế đọc xong nửa sau của bình luận, quay đầu nhìn Minh Hòa hỏi: “Tôi ú lên hả?”
Minh Hòa nghiêng người, hai người bốn mắt nhìn nhau. Cô chớp chớp mắt, chờ anh trả lời.
“Cũng được mà.” Minh Hòa nhét một miếng kem vào miệng, đáp bừa một câu: “Có lẽ là do nóng nở lạnh co.”
Gần đây hệ số Engel của hai người họ hơi cao. Niên Tuế đưa tay xoay thẳng mặt anh lại, nửa thân trên nghiêng về phía trước, nhìn kỹ từ trái sang phải rồi nói: “Nhưng sao tôi thấy anh chẳng thay đổi gì cả? Thịt của anh nở đi đâu hết rồi?”
“Tôi có chơi bóng mà.” Minh Hòa nói: “Không thể nào chỉ ăn mà không vận động được.”
“HẢ?!” Niên Tuế cao giọng, hai tay nắm lấy tai anh kéo xuống: “Tám giờ mấy anh rủ tôi đi ăn gà hầm rượu, kết quả lén lút tập luyện sau lưng tôi, anh có phải là người không hả Minh Hòa ơi?”
Minh Hòa đành phải cúi đầu khom lưng, nắm lấy hai cổ tay cô, vừa cười vừa mếu: “Thế nếu tôi rủ, cô có chịu đi cùng không?”
“Đi chớ.” Niên Tuế lập tức đồng ý.
“Thật không?”
Niên Tuế thực ra không dùng nhiều sức, buông tai anh ra: “Hôm nay đi luôn.”
Cô duỗi một chân ra, nhón mũi chân lắc lư: “Hôm nay tôi tiện thể mang giày thể thao mà.”
“Được rồi.” Minh Hòa đồng ý: “Tôi dẫn cô đi.”
Sân bóng anh thường đến nằm ngay cạnh phòng tập leo núi đá của Nghiêm Dương, và cũng gần nhà hàng cũ đó.
Chiếc xe hơi chạy qua những hàng cây huyền linh to lớn xanh tốt. Niên Tuế thu tầm mắt từ ngoài cửa sổ lại, đặt máy ảnh xuống.
“Lúc đó, sao tự nhiên lại đóng cửa vậy?”
Minh Hòa hơi sững sờ một chút mới nhận ra cô đang hỏi về chuyện gì, anh hé môi trả lời: “Cũng không phải đột ngột đâu, việc kinh doanh vẫn luôn không tốt mà, vốn định cố gắng cầm cự đến cuối năm xem sao.”
“À, vị trí trước đây của anh không được ổn lắm, một hàng cây che chắn thì ai mà biết phía sau còn có một nhà hàng đâu.”
“Đúng vậy, hình như sau đó chỗ ấy cũng không có ai mở quán nữa.” Minh Hòa cười, nói: “Lúc đầu chọn vì thấy không khí khá hay ho.”
Niên Tuế cũng cong khóe môi: “Đúng là có cảm giác hay ho thật, hôm đó tôi sắp chết đói rồi, phần cơm bò trứng tráng cuối cùng ở Lawson cũng bị người khác mua mất. Tôi đi tới ngã tư thấy bên trong vẫn sáng đèn, tôi đã cầu nguyện trong lòng, làm ơn là một nhà hàng đi mà, làm ơn là một nhà hàng đi mà.”
“Cô còn nhớ à.” Minh Hòa đánh tay lái sang phải: “Lúc đó tôi đoán là tôi cũng đang cầu nguyện, làm ơn có khách đi mà, làm ơn có khách đi mà.”
Niên Tuế lấy pin dự phòng trong túi ra lắp vào máy ảnh. Minh Hòa hỏi cô: “Máy tính mới dùng ổn không?”
“Ổn chứ, anh không thấy gần đây tần suất cập nhật của tôi siêng năng hơn sao?”
Chử Mộng hai hôm nay đi công tác rồi, nếu không thì tiện đường ghé qua chỗ cô ấy ngồi chơi một lát. Đến ngã tư, Niên Tuế chỉ cho Minh Hòa xem, nói với anh: “Có một người bạn của tôi mở tiệm ở ngay đây.”
“Lão Mộng à?”
“Đúng rồi, cô ấy làm bên quần áo, sinh cùng năm cùng tháng với tôi, nhưng nhỏ hơn tôi vài ngày.”
Cái tên này trước đây cô chưa từng nhắc đến, có lẽ là người bạn Niên Tuế mới quen sau khi làm blogger. Minh Hòa gật đầu.
Họ không đặt trước nên phải đợi một lúc mới đến lượt vào sân.
Minh Hòa mượn một sợi dây buộc tóc từ cô gái ở quầy lễ tân. Cô gái hỏi anh: “Bạn gái anh là người mới hả? Có cần huấn luyện viên không?”
Minh Hòa cười từ chối: “Không cần, tôi tự dạy được.”
Trên ván gỗ và tường trắng đều dán đường kẻ đỏ. Bước vào không gian kín hình hộp vuông này, Niên Tuế ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, hỏi Minh Hòa: “Đây là squash à? Tôi tưởng anh đưa tôi đi đánh tennis chứ.”
“Cũng gần giống tennis thôi.” Minh Hòa đưa vợt cho cô: “Đánh qua chưa?”
Niên Tuế cầm vợt bằng hai tay, vung vẩy trong không khí: “Đánh cầu lông rồi.”
“Cũng gần vậy, mỗi người một cây vợt luân phiên đánh bóng, bóng có thể đập vào tường bên hoặc tường sau đều được, nhưng chỉ được phép chạm đất tối đa một lần.” Minh Hòa giới thiệu qua luật chơi, ném quả bóng cao su màu đen trong tay cho cô: “Cô thử trước đi, khi phát bóng thì một chân phải đứng trong ô vuông đỏ nhỏ đó.”
“Tôi nên đánh về phía nào đây?” Niên Tuế tạo dáng, quay người hỏi anh: “Về phía trước mặt tôi hay về phía anh?”
“Tùy cô.”
Niên Tuế đối mặt với anh, cười xấu xa hỏi: “Vậy tôi có thể đánh vào đầu anh không?”
“Cái con bé này có khuynh hướng bạo lực hay sao vậy?” Minh Hòa cười bất lực, giơ vợt lên nhắc nhở cô: “Dùng lực cánh tay, đừng dùng cổ tay, không thì dễ bị thương.”
“À.”
Sau khi đi làm, Niên Tuế mới trở nên lười biếng. Trước đây cô cũng rất thích vận động, khả năng thể thao cũng tốt, hồi đi học vì cao ráo và tay dài nên suýt chút nữa đã được chọn vào đội bóng chuyền nữ.
Cô tiếp thu rất nhanh, chỉ cần phát vài quả là đã có thể đánh qua đánh lại với Minh Hòa. Đang đánh cô còn cố tình đánh vào tường bên để bắt anh chạy thêm vài bước.
Minh Hòa quay đầu lại liền trông thấy khuôn mặt cười đắc ý của cô, cô dang tay nhún vai như thể đang nói “xin lỗi nhé”.
Niên Tuế sinh vào mùa hè, thích mùa hè, và cũng xán lạn, tươi tắn hệt như mùa hè.
Vậy thì còn biết làm sao đây, Minh Hòa cúi người nhặt quả bóng cao su trên sàn, giơ ngón cái lên với cô.
Bóng đập vào tường phát ra tiếng “bốp bốp”, những lần vung vợt và chạy liên tục khiến nhịp tim tăng cao, dopamine được tiết ra hiệu quả, mang đến cảm giác sảng khoái thuần túy và mãnh liệt nhất.
“Nghỉ một chút đi.” Niên Tuế thả cánh tay xuống, thở hổn hển: “Hơi không ổn rồi.”
Cô tháo dây buộc tóc ra buộc lại, trán và lưng đều đẫm mồ hôi.
“Quá ổn luôn, chẳng giống người mới chút nào.” Minh Hòa cầm chai nước điện giải ở góc lên, mở nắp đi về phía cô.
“Giỡn thôi.” Niên Tuế chân mềm không đứng vững, ngồi xuống sàn vỗ vỗ vào người: “Chị đây năm xưa 800m chỉ mất ba phút rưỡi thôi.”
“Uống một ngụm để bổ sung nước.”
Vừa dừng lại cô mới cảm thấy cả cánh tay vừa đau vừa mỏi, Niên Tuế không nhấc tay lên được, ngẩng cằm về phía anh.
Minh Hòa quỳ một gối xuống sàn, đưa nước đến miệng cô.
“Cũng khá là xả stress đấy.” Niên Tuế dang hai tay ra nằm xuống: “Lâu rồi không vận động vậy.”
Minh Hòa đặt chai nước xuống, cũng nằm xuống bên cạnh như cô.
Niên Tuế đột nhiên ngồi dậy, nắm cổ tay trái của Minh Hòa xoay cánh tay anh một góc 45 độ, rồi nằm xuống trở lại.
Minh Hòa nhìn lên trần nhà cong khóe miệng, cam tâm tình nguyện làm gối đầu cho cô.
Hơi thở và tiếng tim đập bên tai quấn quýt vào nhau, không phân biệt được của ai với ai. Cả hai đều ngầm hiểu mà không nói năng gì nữa.
Niên Tuế dần thả lỏng suy nghĩ. Chiếc máy ảnh ở góc tường vẫn đang quay, cảnh này cũng được ghi lại.
Bây giờ cô sẽ không cố ý cắt bỏ phần liên quan đến Minh Hòa nữa, sự hiện diện của người này gần đây vốn rất mạnh mẽ trong cuộc sống của cô.
Đôi khi là một bàn tay đưa vào giỏ hàng trong siêu thị, đôi khi là giọng nói trong âm thanh hiện trường, có lúc Niên Tuế chẳng quay được gì cả, nhưng cư dân mạng thấy trên bàn có hai bộ bát đĩa mà chỉ thấy cô xuất hiện một mình là đoán ngay cô đang hẹn hò với bạn trai.
Đoạn quảng cáo thương mại trước đây cô quay cũng được lồng vào một kỳ video mở hộp và đăng tải. Minh Hòa không lộ mặt, khi chỉnh video, cô chỉ cắt đoạn cô nói “cúi xuống”, rồi người đàn ông bên cạnh ngoan ngoãn cúi lưng đưa mặt lại gần.
Vu Miểu nói thật tiếc quá, nếu chồng Niêm chịu lộ mặt thì hiệu quả sản phẩm chắc chắn còn hấp dẫn hơn.
Niên Tuế lại thấy câu đó sai bét: “Mọi người sẽ chỉ thấy là anh ấy tự đẹp trai thôi chứ gì?”
Dù sao thì cô cũng chỉ nhận quảng cáo lần này, trong bài viết cô cũng đánh dấu là quảng bá, người hâm mộ đối với cô khá bao dung, trong phần bình luận đều nổi lên: Để bả kiếm tiền đi!
Tháng này Niên Tuế sống thoải mái và thư thái, khi Minh Hòa bận thì cô ở nhà một mình, hoặc ra ngoài tìm niềm vui với Vu Miểu, thỉnh thoảng mở livestream trò chuyện với mọi người.
Lần nào cũng có không ít người tò mò về chuyện tình yêu giữa cô và chồng Niêm, Niên Tuế luôn đáp: “Chỉ là chuyện tình yêu bình thường của hai người bình thường, không có gì đặc biệt cả.”
Mặc dù cuộc gặp gỡ vào mùa đông hơn hai năm trước có mô tả thế nào cũng là đẹp đẽ, nhưng kết cục lại quá tệ.
Còn về hiện tại, cô nghiêng đầu nhìn người ở gần ngay trước mắt.
Yêu người này lần nữa lại dễ dàng hơn nhiều so với việc căm ghét hay quên đi anh.
Nhưng kết cục lần này thì sao? Là tốt hay là xấu?
Niên Tuế không hiểu mình bị sao, càng đến gần hạnh phúc lại càng bất an.
“Tuần sau tôi sẽ về nhà vài ngày.”
“Ừm.”
Niên Tuế nhìn xoay lên trần nhà, định hỏi Minh Hòa có muốn đánh tiếp một lúc nữa không.
“Khi nào về thế?”
Cô sững sờ, mở lời trả lời: “Chắc cuối tuần.”
Giọng anh dịu dàng trong trẻo, đáp: “Vậy tôi đợi cô về.”