Chương 36

Người bên cạnh cử động, Niên Tuế cũng theo đó tỉnh giấc, cô giơ tay che mắt, mơ màng hỏi một câu: “Mấy giờ rồi?”

Minh Hòa với tay lấy điện thoại xem, trả lời cô: “Vừa qua bảy giờ, còn sớm.”

“Trời ơi, em vậy mà tự nhiên tỉnh dậy vào cái giờ ‘dương gian’ này à.” Niên Tuế lật người nằm ngửa, vỗ vỗ Minh Hòa nói, “Điện thoại đâu? Mau giúp em ghi lại khoảnh khắc vĩ đại này.”

Minh Hòa chống khuỷu tay nhổm dậy, theo yêu cầu của cô mở máy ảnh lên nhắm vào cô, nhìn qua màn hình một lúc lại cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm, anh cười nói: “Vậy em cũng phải mở mắt ra chứ.”

“Em không mở được!” Niên Tuế kéo chăn lên trùm kín đầu.

“Ngủ thêm tí nữa đi.” Chăn trên người bị cô cướp hết, Minh Hòa vỗ vỗ vào cái bọc người đó, đứng dậy xuống giường nói, “Anh đi làm đây.”

“Ừa.”

Niên Tuế chuyển vào ở cũng được gần một tuần rồi, nói kỹ ra thì trong nhà cũng không có thay đổi gì quá lớn, chỉ là trên bồn rửa mặt có thêm một chiếc bàn chải điện màu trắng và đủ các loại chai lọ dưỡng da. Móc treo trên tường có thêm chiếc băng đô cô dùng khi rửa mặt.

Minh Hòa mở tủ lạnh, trên giá để đồ uống có thêm nước soda và bia, ngăn giữa có hũ tương ngưu bàng* mẹ Niên Tuế gửi cho.

*Một loại gia vị được chế biến từ nguyên liệu chính là ngưu bàng, kết hợp với các phụ liệu như đậu phộng, đậu xị, gừng già, rượu, muối… Nhờ kiêm luôn các công dụng như thanh lọc đường ruột, thải độc, dưỡng nhan và hỗ trợ giảm cân, loại sốt này thường được dùng làm món ăn kèm và rất được giới văn phòng, phụ nữ cũng như nhóm người trung niên, cao tuổi ưa chuộng

Anh chiên hai quả trứng làm bữa sáng, mở tủ bát ra lại bắt đầu phân vân không biết nên lấy cái đĩa nào, cái đĩa in hoa văn nổi kiểu Pháp này đẹp? Hay là cái đĩa sứ màu cổ điển có viền ren này đẹp? Cũng không biết Niên Tuế kiếm đâu ra nhiều đĩa đẹp thế không biết.

Trên bậu cửa sổ bày một hàng chai thủy tinh, đều là chai lọ cô uống xong giữ lại, lớn nhỏ hình dáng khác nhau, trong chai đều cắm hoa, hai hôm trước là hoa cát tường, hôm qua cô đổi thành hoa đồng tiền hồng.

Trước khi ra cửa, Minh Hòa kéo rèm cửa phòng khách ra, để ánh nắng ban mai chiếu sáng cả căn phòng.

Trên bàn trà có đồ ăn vặt cô thích và máy tính của cô, trên thảm có thêm một chiếc đệm ngồi hình bông hoa, Niên Tuế thích ngồi khoanh chân trên đó vừa xem show vừa cắt video.

Minh Hòa cầm chìa khóa xe trên tủ huyền quan, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Làm sao bây giờ, còn chưa đi làm mà anh đã mong tan làm về nhà rồi.

Lo lắng cô ngủ một mạch đến chiều mới dậy, gần mười một giờ Minh Hòa gọi điện về.

“Alo.”

“Dậy chưa đó?”

Giọng Niên Tuế nghe vẫn còn ngái ngủ, nói: “Tỉnh rồi, nhưng vẫn đang trên giường.”

Minh Hòa dịu dàng dỗ dành: “Dậy đi, tìm chút gì ăn, chiều đừng ngủ nữa.”

“Ùa.”

“Ừm.” Anh cười, hỏi: “Hôm nay có đến đón anh tan làm không?”

“Ý anh là em bắt taxi qua đó rồi lại ngồi xe anh về á?” Niên Tuế hỏi ngược lại: “Em rảnh lắm à?”

5 giờ 40 phút chiều, nhìn thấy ai đó ăn mặc chỉnh tề đứng ở cửa quán, Minh Hòa khoanh tay “hửm?” một tiếng, cố gắng nén khóe môi, hỏi: “Có người rảnh rỗi gớm nhỉ?”

“Ngồi trước máy tính cả chiều, mỏi cổ, ra ngoài vận động chút.” Niên Tuế nhìn giờ, hỏi anh: “Tan làm được chưa? Đói quá à.”

“Đi.” Minh Hòa nắm tay cô chạy thẳng ra ngoài: “Đừng để ba anh nhìn thấy.”

Hoàng hôn vàng xán lạn, gió thổi tung vạt áo anh và mái tóc dài của cô.

Chưa nói đến việc Minh Hòa vốn quen thói đi muộn về sớm, cho dù Minh Phương Duệ có thực sự nhìn thấy cũng sẽ chẳng nói gì, nhưng hai người họ cứ phải nhân lúc chiều tà diễn một vở kịch bỏ trốn.

Hai diễn viên không đủ chuyên nghiệp, vẫn không nhịn kìm mà phì cười, mười ngón tay đan chặt vào nhau, nhịp bước đồng điệu, gió hòa lẫn tiếng tim đập vù vù bên tai, nhưng chẳng có ai hô “cắt”.

Không biết có phải đoạn đường này khiến Niên Tuế lâu ngày không vận động bị mệt hay không, tối hôm đó cô nhắm mắt ngủ rất sớm, giờ giấc sinh hoạt cũng hoàn toàn trở lại bình thường.

Minh Lan dạo này đi chơi nữa rồi, tour du thuyền hoàng gia bảy ngày, Minh Hòa cảm thấy cả năm nay chẳng mấy khi nhìn thấy mặt bà mình.

Đến cuối tuần trong nhà chỉ có hai chị em Minh Phương Ngọc và Minh Phương Duệ, trước khi đi anh đặc biệt cảnh báo trước cho Niên Tuế.

“Ở nhà có thể hơi đáng sợ đấy, em phải chuẩn bị tinh thần.”

Niên Tuế không để tâm, nghĩ đi nghĩ lại cùng lắm là người lớn quá nhiệt tình thôi, huống hồ cô đã gặp ba của Minh Hòa rồi, chỉ coi như anh đang dọa người ta: “Có đáng sợ hơn nữa thì có bằng nhà em được không?”

“Ừm…” Minh Hòa khó mà đánh giá, chỉ nói, “Nó ở một cái chiều không gian khác.”

Niên Tuế chuẩn bị khăn lụa, trà, còn cả một bộ máy massage cổ vai gáy, đến cổng khu chung cư cô gọi Minh Hòa dừng xe, vào cửa hàng hoa quả bê một thùng cam và kiwi tươi.

“Lần trước em còn bảo anh là không cần thiết cơ mà.” Minh Hòa hỏi cô, “Giờ thì cần thiết rồi á?”

“Chỗ này có nhiều đâu.” Niên Tuế tiêu chuẩn kép một cách hùng hồn: “Để ở nhà mọi người cùng ăn mà.”

Hai người tay xách nách mang lên lầu, bấm chuông mãi chẳng thấy ai trả lời.

“Không có ai ở nhà à?” Niên Tuế hỏi.

“Không biết nữa.” Minh Hòa lấy chìa khóa mở cửa, nghĩ chắc không đến mức giờ này còn chưa ngủ dậy đâu nhỉ.

“Em ngồi trước đi.” Anh đặt hai thùng hoa quả xuống, đi thẳng vào phòng ngủ của Minh Phương Duệ.

Nghe thấy phía sau có tiếng “á!”, Minh Hòa vỗ trán, lại vội vàng quay lại nói: “Đừng sợ đừng sợ, không cắn…”

“Đây là nhện Cobalt Blue đúng không?” Niên Tuế chỉ vào thứ trong lồng kính, hai mắt sáng rực khóe miệng mỉm cười, “Màu này đẹp quá đi, ai nuôi thế?”

“Cô anh tặng cho bà anh.” Minh Hòa đi tới giới thiệu cho cô, “Đây là Đức Hoa, con bên dưới là Học Hữu.”

Đến con thứ ba Niên Tuế cướp lời hỏi: “Con này là Lê Minh à? Hay là Phú Thành?”

“Là Tinh Trì.”

Niên Tuế cúi người, cách lớp kính chọc chọc vào con nhện màu đen xanh bên trong, cười hì hì: “Vậy quả nhiên vẫn là Đức Hoa đẹp trai nhất.”

“Em.” Minh Hòa sờ sờ lông mày, “Em không sợ à?”

Thứ này ban đầu cả anh và Minh Phương Duệ đều không chịu nổi, bây giờ cũng là thuần túy nhìn nhiều đến tê liệt rồi mới không có cảm giác nữa, còn lâu mới làm được cái chuyện nhìn chằm chằm không chớp mắt mà còn cười ra thành tiếng như thế kia.

Hồi Minh Phương Ngọc mới mang về còn cố ý cầm một cái hộp rỗng dọa Minh Phương Duệ, bảo con nhện bên trong vượt ngục biến mất rồi, dọa Minh Phương Duệ sợ đến mức ba ngày không dám về nhà ngủ.

“Không sợ mà, trước đây Hà Chiêu Nghi cũng từng nuôi, nhưng em không chịu được mấy con sâu gạo bọn nó ăn thôi.” Niên Tuế vừa nói vừa nhún vai rùng mình, “Cái đó tởm lắm.”

Minh Hòa nhướng mày, thầm nghĩ sâu gạo so với ba vị đại sư này thì cũng chỉ được tính là em gái nhà lành mi thanh mục tú thôi nhỉ.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, nghe như là Minh Phương Duệ và Minh Phương Ngọc đã về, anh đi tới ấn tay nắm cửa.

“Chẳng phải ba nói mày đến muộn chút sao?” Minh Phương Duệ xách hai túi đồ lớn, hỏi Minh Hòa: “Tiểu Niên đâu?”

Minh Hòa đưa tay định giúp ông xách, nói: “Ở bên trong rồi.”

“Cái thằng này.” Minh Phương Duệ không buông tay, ôm túi đồ ăn đóng hộp đi nhanh vào bếp.

Đây là lần đầu Minh Phương Ngọc gặp Niên Tuế, cười cười chào hỏi cô: “Con ngồi đi, đừng khách sáo.”

Niên Tuế mỉm cười đáp dạ.

Minh Phương Ngọc lại chỉ vào bếp nói: “Cô đi vào giúp một tay nhe.”

“Có gì đâu mà giúp trời?” Minh Hòa không nhịn được cà khịa: “Chẳng phải chỉ là đổ thức ăn ra đĩa thôi sao ạ?”

Minh Phương Ngọc trừng anh một cái, giải thích với Niên Tuế: “Mọi người nấu cơm đều không ngon, không phải muốn tiếp đón con sơ sài đâu, mà là cân nhắc đến sức khỏe của mọi người nên vẫn là mua về ăn thì hơn.”

“Không sao ạ, con nấu nướng cũng không ngon.” Niên Tuế nhìn Minh Hòa, nói tiếp: “Lần sau đến nhà tụi con ăn chung đi ạ, để Minh Hòa nấu.”

“Được đấy, để nó nấu.”

Chỉ nghe Minh Hòa giới thiệu sơ qua về các thành viên trong gia đình trên đường tới đây, Niên Tuế phát hiện người nhà họ khá giống nhau, ngoại hình và khí chất đều như đúc ra từ một khuôn.

Trên bàn ăn mọi người cứ im lặng ăn cơm, cũng chẳng ai chủ động khơi chuyện để nói, câu cô nghe thấy nhiều nhất chính là “Tiểu Niên, con ăn đi”, “Tiểu Niên, con ăn nhiều chút đi”.

“Cô ơi.” Niên Tuế nhìn về phía lồng kính ở lối vào hỏi, “Mấy con đó nuôi bao lâu rồi ạ?”

“Lâu lắm rồi.” Minh Phương Ngọc nói: “Con màu đỏ bên dưới kia cũng được hơn 10 năm rồi.”

“Nuôi được lâu thế ạ?”

“Đúng rồi, nhện cái sống lâu hơn một chút, nhện đực thì đoản mệnh.”

Minh Phương Nhuệ ngẩng đầu nhìn Minh Hòa đối diện, dùng khẩu hình hỏi: Con bé không sợ à?

Minh Hòa lắc đầu, đáp lại: Thích mê luôn ấy chứ.

Minh Phương Duệ vui vẻ, nói: “Thích thì mang một con về.”

“Không được.” Minh Hòa lập tức từ chối, “Con không chịu nổi đâu.”

Hai câu sau Minh Phương Ngọc nghe thấy, bà nhìn Minh Hòa rồi lại nhìn Niên Tuế, lúc mới vào cửa do căng thẳng nên bà không để ý kỹ câu “nhà tụi con”, bây giờ ngẫm nghĩ lại thấy có gì đó sai sai, lên tiếng hỏi hai người: “Hai đứa giờ sống chung à?”

Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, đều ngẩn ra không nói gì.

Minh Phương Ngọc hỏi tiếp: “Sống chung rồi, thế là có ý định kết hôn?”

Ở trường lâu nên bình thường vừa mở miệng bà cũng giống như đang mở buổi họp khoa vậy, bầu không khí bỗng chốc nguội lạnh, Minh Phương Duệ đứng ra giảng hòa: “Làm gì đấy, ăn cơm thì ăn cơm đi, chị còn giục cưới nữa, thời đại nào rồi, chị tôn trọng người trẻ tí đi được không?”

“Không phải chị giục cưới.” Ánh mắt Minh Phương Ngọc dừng trên người thằng cháu: “Chuyện này dù sao thì con gái cũng chịu thiệt thòi hơn chút, chị là chị không yên tâm về con trai em.”

Minh Phương Duệ gắp một miếng cá vào bát bà: “Chị dạy dỗ mà chị còn không yên tâm à?”

“Cái đó khó nói lắm, gen lặn di truyền lâu mà.”

“Đến đời em là đã gột sạch những thứ bẩn thỉu trong dòng máu rồi có được không?” Lần này Minh Phương Duệ trực tiếp đá bà một cái dưới gầm bàn: “Di truyền lại tốt quá đi ấy chứ.”

Minh Hòa nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, Niên Tuế đang cúi đầu ăn, có thể thấy khóe môi cô đang cong lên cười, có vẻ như cảm thấy lời hai người đối diện nói rất thú vị.

Chiều Minh Phương Duệ còn phải ra cửa hàng, họ không ở lại nhà quá lâu, trước khi đi Minh Phương Ngọc đưa cho Niên Tuế một món, nhìn cũng không giống bao lì xì hay vòng tay.

Xuống lầu, Minh Hòa hỏi Niên Tuế: “Vừa nãy cô đưa cho em cái gì thế?”

“Đây nè.” Niên Tuế xòe tay giơ ra trước mặt anh.

Minh Hòa chỉ thấy một cục đen sì lại còn lông lá lao thẳng vào mặt mình, theo bản năng nhắm mắt né ra sau.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”

Nghe thấy tràng cười lanh lảnh đó anh biết ngay là mình bị lừa rồi, trong tay Niên Tuế nắm một con nhện giả, ôm bụng cười đến mức không thở nổi.

“Vừa nãy anh tưởng em mang một con về thật đấy.” Minh Hòa sa sầm mặt nói.

Niên Tuế vẫn còn cười, tay bám vào cánh tay anh đứng không vững.

Lúc ăn cơm màn hình điện thoại sáng lên mấy lần, là Niên Xương Lai chuyển tiếp mấy bài viết từ tài khoản chính thức vào nhóm chat gia đình, lên xe Niên Tuế mới nhớ ra mở xem.

“Hả?” Cô cầm điện thoại lẩm bẩm, “Sao chính sách mua nhà thay đổi nữa rồi?”

“Ra quy định mới gì à?” Minh Hòa tiếp lời hỏi.

“Người độc thân không có hộ khẩu Thượng Hải bị hạn chế mua.” Niên Tuế lướt xuống dưới, “Đóng bảo hiểm xã hội đủ ba năm cũng chỉ được mua ở ngoại thành.”

“Thế có hộ khẩu Thượng Hải thì sao?”

“Đứng tên có nhà rồi cũng bị hạn chế, đứng tên chưa có nhà thì phải xem số lượng nhà ở sở hữu chung với ba mẹ.” Nhìn màn hình điện tử lâu dễ bị chóng mặt, Niên Tuế đặt điện thoại xuống hỏi anh, “Căn nhà hiện tại của anh là của anh hay của ba anh?”

“Thực ra là đứng tên cô anh, là ông nội anh để lại cho cô, chỉ là mãi không có ai đến ở, sau này anh học đại học xong về thì cho anh.” Minh Hòa cầm vô lăng nói, “Ông anh coi như là hôn nhân hai đầu*, đến Thượng Hải lập nghiệp quen bà anh, ở quê nói ra thì vẫn còn vợ cả, chỉ là chưa đăng ký kết hôn, con cũng có rồi.”

*Hôn nhân hai đầu (两头婚): Một hình thức hôn nhân ở Trung Quốc, thường thấy ở vùng Giang Tô – Chiết Giang, trong đó nam nữ kết hôn nhưng không gọi là gả hay cưới, hai bên gia đình thường qua lại bình đẳng, con cái sinh ra có thể mang họ cha hoặc mẹ, thường sống luân phiên hoặc độc lập.

Niên Tuế hít sâu một hơi, nhỏ giọng nói: “Trời ạ.”

“Mãi đến khi ba anh ra đời thì ở nhà mới phát hiện ra chuyện này, bà nội anh mang theo hai đứa con bỏ đi, cắt đứt liên lạc hoàn toàn với bên kia, anh còn chưa từng gặp ông nội.”

“Vậy bà nội anh dũng cảm thật đấy, thời đại đó mà làm được như vậy là rất ít.”

“Ừm.” Minh Hòa gật đầu, khóe miệng nở nụ cười, “Phụ nữ nhà anh đều lợi hại lắm đấy.”

“Ông bà nội em tình cảm cũng không tốt, từ rất sớm đã chia phòng ngủ riêng rồi, nhưng hai người cứ sống như thế mãi, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn gì cả.” Niên Tuế nói, “Hồi bé em ghét nhất là đến nhà ông bà nội, cứ cảm thấy không khí bên đó rất áp lực, họ cũng không thích em lắm.”

“Ông bà ngoại em rất tốt.”

“Vâng, ông bà đối xử với ba em cũng tốt.”

Nắng chiều ấm áp, Minh Hòa hạ cửa sổ xuống một chút, để gió thu mang theo hương hoa quế bay vào.

Lần trước sau khi anh gửi hai thùng lựu về, mẹ Niên Tuế đã đặc biệt kết bạn WeChat với anh để cảm ơn.

Có đôi khi vừa ngủ dậy anh cũng nhận được tin nhắn thoại bà gửi đến, nói: “Tiểu Minh à, con cho dì địa chỉ, hôm nay dì kho thịt bò, gửi cho con một ít nếm thử.”

Minh Hòa trả lời bà: Dạ dì, con cảm ơn dì, dì vất vả rồi ạ.

Có đôi khi là: “Dì xem thấy ngày mai Thượng Hải giảm nhiệt độ đấy, dạo này lại đang là đợt bùng phát dịch, hai đứa chú ý giữ ấm nhé, đừng để bị cảm.”

Minh Hòa trả lời bà: Con biết rồi ạ.

Có đôi khi là: “Hai đứa đừng có suốt ngày đi ăn ngoài, rảnh rỗi thì tự nấu ở nhà mà ăn.”

Minh Hòa trả lời bà: Bọn con có nấu ở nhà mà, cô ấy không quay vào thôi ạ.

Sau đó hễ ở nhà nổi lửa nấu cơm, anh sẽ theo thói quen chụp một tấm gửi cho Ngô Nghệ Hồng xem, rồi nhận được một cái ngón tay cái biểu thị sự hài lòng.

Giữa cái mùa thu ngày một chuyển lạnh này, hình bóng khiếm khuyết suốt bao nhiêu năm dường như từng chút từng chút một trở nên rõ nét, nó không còn do người khác thay thế nữa, mà đã có đường nét cụ thể và cũng có hơi ấm chân thực.

Minh Hòa chưa bao giờ hạnh phúc như vậy, cũng chưa bao giờ thấy yên lòng đến thế.

Bình Luận (0)
Comment