Chương 100

*Biện có nghĩa là tranh luận, biện luận. Chính có là chính trị, chính quyền. Cụm từ này có thể chỉ sự tranh biện hoặc lý luận về chính trị, quản lý nhà nước.

Hoàng hôn buông xuống chính là lúc đường phố dọc bờ sông Biện náo nhiệt nhất.

Các thương nhân chuẩn bị bày chợ đêm cùng các chủ tiệm ven sông lần lượt treo đèn lồng sớm. Đội vệ binh chèo thuyền tuần tra trên sông, mỗi khi đi qua một nơi ánh nến lại dần dần thắp lên, tạo nên một khung cảnh phồn hoa náo nhiệt.

Sau khi thành thân, Diệp Lưu Xuân ít khi cùng Bạch Sa Đinh ra ngoài dùng bữa. Hai người họ quá đỗi nổi tiếng trên đại lộ sông Biện nên thỉnh thoảng lại phải ứng phó với cố nhân, vô cùng mệt mỏi. Hôm nay, khó khăn lắm mới tránh được người quen, họ đặt được một phòng nhã gian trên tầng ba của Phàn Lâu.

Nhã gian mang tên ‘Họa Mi Lạc’.

Diệp Lưu Xuân ngước mắt nhìn lên, khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn, quay đầu lại cười bất đắc dĩ: “Kỳ thực… ngài không cần phải lấy lòng ta như vậy.”

Bạch Sa Đinh vờ như không hiểu: “Tiểu sinh không rõ ý phu nhân. Mời phu nhân.”

Diệp Lưu Xuân bước vào, đẩy ra song cửa chạm khắc hoa văn, ngồi bên cửa sổ nửa cười nửa không đáp: “Thập Tam công tử nơi phố xá này hồng nhan tri kỷ vô số, chi bằng hôm nay gọi một hai vị đến ngồi cùng cho vui?”

Bạch Sa Đinh vội vàng bước tới, đỡ lấy chiếc quạt tròn của nàng, vốn muốn mở lời giải thích, nhưng lời ra đến miệng lại chuyển hướng: “Ta… muốn từ quan.”

Tay Diệp Lưu Xuân khẽ sựng lại.

Ngừng một lát, nàng cất lời: “Đăng các bái tướng, xưa nay vẫn là lý tưởng của nam tử trong thiên hạ. Ngài ở Biện Đô nhiều năm, khổ tâm khoa cử mới được trao quan chức, trên là tâm phúc của hoàng thượng, dưới có Tể – Chấp là bằng hữu, hà cớ phải làm như vậy?”

Không đợi Bạch Sa Đinh đáp lời, nàng liền nói ngay: “Ô danh của ngài trên quan trường, ngoài những áng thơ văn phong lưu ngày trước, chẳng qua là vì cưới ta…”

“Cưới nàng, với ta lại là việc quan trọng nhất.” Bạch Sa Đinh ngắt lời nàng, nghiêm túc nói: “Trước đây còn trẻ tuổi bồng bột, đâu biết được chân tâm đáng quý… Thôi, không nói những lời sáo rỗng ấy nữa, là ta tự thấy mình không thích hợp làm quan, chẳng liên quan đến người khác.”

Hắn ngồi xuống bên cạnh Diệp Lưu Xuân: “Ta tính tình phóng khoáng, tuy thích giao du, nhưng không làm được chuyện nịnh hót cung phụng, cũng không thể yêu dân mà không cầu gì như hai người Châu – Tô. Chuyến đi Lĩnh Nam ta lãnh ngộ được rất nhiều, đại trượng phu nếu thực lòng muốn báo quốc, chẳng phải chỉ có một con đường làm quan… Nàng theo ta về phía tây hay xuống phía nam, tìm một nơi mở thư viện, tiêu dao tự tại như mây trời, chẳng phải sẽ khoái hoạt hơn sao? Vả lại, triều đình hiện nay đang căng thẳng, bệ hạ vì phá cách cất nhắc ta mà gây ra không ít sự vụ, còn liên lụy đến Tiêu Bạch. Ta từ quan đi xa, cũng là để họ có thể thở phào nhẹ nhõm.”

Diệp Lưu Xuân im lặng một hồi, chợt cười nói: “Xem ra hôm qua Bách y quan tìm ngài uống rượu đã nói không ít lời ruột gan nhỉ. Ngài thường ngày vô tâm vô phế, nào có thể vì người khác mà suy nghĩ thấu đáo như thế.”

Bạch Sa Đinh quạt cho nàng: “Ta biết nàng trước đây từng muốn đi thăm thú danh sơn đại xuyên, cũng muốn để nàng được vui vẻ hơn.”

Diệp Lưu Xuân ngoảnh đầu lại, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nhạt, đang định nói thì sắc mặt nàng chợt sựng lại. Bạch Sa Đinh nhìn theo ánh mắt nàng, phát hiện trên cầu ở giữa sông Biện, không biết từ lúc nào đã tụ tập một đám đông dân chúng.

Có người đứng trên lan can cao của câu cầu Thập Nhị, một tay cầm cuốn sổ, tay kia nắm một con dao ngắn, chỉ hơi động đậy, đám người vây xem xung quanh liền phát ra một tràng tiếng kêu kinh hãi.

“Kìa, thái bình thịnh thế, đừng nghĩ quẩn mà làm điều dại dột…”

“Có chuyện gì thì xuống đây rồi nói, mọi người cũng có thể nghĩ cách giúp đỡ.”

“…”

Người nọ nhìn cách ăn mặc như một thương nhân, áo vải thô, dáng vẻ tiều tụy. Hắn ngồi xổm trên trụ cầu bật khóc nức nở, hất tay làm cuốn sổ bên cạnh rơi ra.

“Các vị vây lại mà xem… Tiểu nhân vốn là người mưu sinh ở thành Biện Đô này, nhà có mẫu thân già, thê tử, sống đời an ổn…”

Giọng hắn đột nhiên trở nên the thé: “Ai ngờ triều đình lại xuất hiện một vị đại nhân, bảo là muốn thi hành tân chính, sửa đổi luật pháp gì đó khiến thê tử tiểu nhân cứ khư khư giữ luật pháp đòi hòa ly với tiểu nhân, hòa ly không thành, ả liền giết cả mẫu thân già của tiểu nhân!”

Xung quanh xôn xao bàn tán.

Người nọ vẫn tiếp tục nói: “Tiểu nhân cầm một tờ cáo trạng đưa người nữ tử độc ác ấy ra công đường, kết quả quan phủ lại dựa vào luật mới mà không chịu tuyên án tử hình! Trên cười dưới đất, công đạo trên đời này để ở đâu…”

Diệp Lưu Xuân thu ánh mắt về nhìn Bạch Sa Đinh một cái.

Bạch Sa Đinh lẩm bẩm một mình: “Chẳng lành rồi…”

Khi Thẩm Lạc bước vào, Tô Triều Từ từ trên ghế chính đường đứng dậy đón hắn: “Hoài An, ngươi đến thật đúng lúc.”

Hắn chắp tay hành lễ, thấy đối diện còn có một khuôn mặt quen thuộc, chưa kịp mở lời hỏi, Tô Triều Từ đã đưa tay giới thiệu: “Đây là Khúc Hướng Văn của Bộ hộ, Khúc đại nhân trẻ tuổi.”

Khúc Hướng Văn vái chào: “Hướng Văn xin bái kiến Thẩm đại nhân.”

Thẩm Lạc khẽ hừ một tiếng, dường như nhớ ra hắn là ai: “Đây chẳng phải là thân nhân của Châu đại Tể phụ đó sao?”

“Thẩm đại nhân nói lời này sai rồi.” Khúc Hướng Văn đáp lại không hề kiêu ngạo cũng chẳng hề tự ti: “Mỗ học tại thư viện Xuân Sơn, đỗ kỳ thi Đình đứng thứ mười hai bảng Nhất Giáp. Nay làm tại Hộ bộ được hai năm, Tể phụ phái đi xa, qua lại không sâu. Với Hướng Văn mà nói, tỷ phu và Tể phụ kỳ thực không phải cùng một người.”

Sắc mặt Thẩm Lạc dịu đi đôi chút, ngồi xuống uống trà trong tay: “Ngươi quả là người biết phân định rõ ràng, không như Châu Đàn kia, vừa về kinh đã vội vàng cất nhắc gia quyến mẫu thân của mình, quả thực là…”

Hắn không nói tiếp nữa, vì lúc này hắn mới thấy sau lưng Tô Triều Từ còn có một người đang ngồi, mỉm cười nhìn mình.

Thẩm Lạc suýt chút nữa phun ngụm trà trong miệng ra: “Lạc lão…”

“Hướng Văn, ngồi đi, Triều Từ cũng ngồi xuống.” Lạc Kinh Luân vẫy tay tỏ ý không bận tâm: “Hoài An à, giờ ngươi ở Ngự Sử Đài đang là lúc phong quang vô hạn, dám thẳng thắn can gián trước ngự tiền, lão phu cũng vô cùng bội phục…”

“Thẳng thắn can gián vì quân, vốn là bổn phận của Ngự Sử Đài.” Thẩm Lạc cúi người nói: “Lạc lão quá lời rồi.”

“Hôm nay ta đến thăm Triều Từ, không ngờ lại trùng hợp gặp các ngươi, vừa hay lão cũng muốn lắng nghe ý kiến của các ngươi.” Lạc Kinh Luân gật đầu, cười nói: “Ta nhớ khi xưa sau khi điện thí, Hoài An từng gặp ta trong tiệc Quỳnh Lâm, lúc đó ngươi nói năng hùng hồn, trong lòng ôm ấp đại chí lớn, bảo muốn thi hành cải cách, khuông phò triều cương, còn nói…”

“Lạc lão vẫn còn nhớ.” Thẩm Lạc vội đáp: “Hoài An khi ấy còn trẻ tuổi bồng bột, lời nói cho vui, không cần phải coi là thật.”

“Lời này sai rồi, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây, chẳng phải là để bàn lại chuyện tân chính cải cách đó sao?”

Lạc Kinh Luân liếc nhìn Tô Triều Từ một cái, không ngờ hắn không tiếp lời, chỉ ôn hòa đặt chén trà trong tay xuống và nói: “Lạc lão đợi chút, hôm nay ta còn mời một người nữa.”

Thẩm Lạc vừa định hỏi là ai liền thấy Châu Đàn chắp tay sau lưng bước vào từ cửa.

Khúc Hướng Văn lập tức đứng dậy, theo đúng lễ nghi hành lễ: “Châu đại nhân.”

Thẩm Lạc trong lòng kinh ngạc, nhưng cũng biết lễ nghi không thể bỏ, lập tức đứng dậy theo, giọng điệu lại đầy ẩn ý: “Châu đại nhân hôm nay sao lại đến nơi này?”

Chuyện Châu – Tô bất hòa, trên dưới triều đình không ai không biết, không ngờ Châu Đàn lại đích thân đến cửa phủ của Tô Triều Từ.

Châu Đàn giơ tay chỉ, ra hiệu cho họ đứng dậy, chàng trước hết chào hỏi Lạc Kinh Luân ở vị trí trên, sau đó tùy ý chọn một chiếc ghế ngồi xuống. Chàng vừa ngồi, liền có hạ nhân cung kính đóng cửa lại.

Thẩm Lạc lúc này mới nhận ra, những chiếc ghế Tô Triều Từ bày trong sảnh vừa vặn chỉ có năm chiếc, có lẽ đã chuẩn bị từ trước.

Lạc Kinh Luân cười nói: “Tiêu Bạch cũng đến rồi.”

Châu Đàn thản nhiên đáp: “Lạc lão an lành.”

Ánh mắt chàng quét một vòng qua sảnh đường, tiếp lời: “Thánh thượng và ta đang thúc đẩy tân pháp, chính là thời khắc mấu chốt, Tiêu Bạch cũng muốn ngồi đây nghe ý kiến của chư vị để tự mình cảnh tỉnh… Vừa hay đến đúng lúc, vừa kịp nghe Lạc lão nói Hoài An năm xưa đầy hoài bão báo quốc, lúc này chẳng phải vừa có cơ hội thực hiện, là lúc nên trổ tài mới phải.”

Lạc Kinh Luân cũng nói: “Tiêu Bạch không hay biết đấy thôi, khi ngươi ở Nhược Châu phế bỏ Đường Hoa Lệnh để đẩy tân pháp, sửa thuế chế, nuôi dưỡng dân sinh, thay đổi quân chế, Hoài An vô cùng quan tâm ngươi đó. Hồi đó đi dự tiệc, còn hứng thú nói với ta mấy câu.”

Châu Đàn hơi bất ngờ: “Ồ?”

Thẩm Lạc cảm thấy có chút mất tự nhiên trên mặt, mang theo vẻ xấu hổ, giận dỗi: “Lạc lão có trí nhớ thật tốt.”

Hắn hắng giọng, bày ra vẻ nghiêm nghị: “Châu đại nhân tuy tư đức có phần không ổn, trên triều lại trọng dụng thân thích, lại còn nói lời nịnh hót xu nịnh bề trên, nhưng những điều luật ở Nhược Châu hai năm trước, quả thực là không tầm thường.”

Tô Triều Từ cũng cười nói: “Không ngờ Hoài An cũng có hứng thú với điều lệ ấy đến vậy… Nhưng ta nhớ không lâu trước đây tân pháp ban hành, Hoài An lại là người dẫn đầu phản đối, trước sau đan xen, thật khiến ta khó mà hiểu rõ.”

Thẩm Lạc hiếm khi im lặng.

Một lát sau, hắn đứng dậy, chắp tay hành lễ với Châu Đàn, Châu Đàn cũng đứng dậy đáp lễ, nghe hắn nghiêm nghị nói: “Muốn hỏi Tể phụ, khi soạn thảo tân pháp, trong lòng có liệu tính gì không?”

Châu Đàn khẽ động mày: “Câu hỏi của Hoài An thật vô vị, muốn soạn tân pháp, tự nhiên là phải có liệu tính. Hôm nay ta đến đây cũng muốn hỏi Hoài An một câu, ngươi dẫn đầu phản đối, chẳng lẽ là cảm thấy pháp này không nên thay đổi?”

“Đương nhiên phải thay đổi.” Thẩm Lạc không chút do dự đáp lại ngay.

“Thay đổi từ đâu?”

“Tất cả tệ nạn trên dưới, chỉnh đốn quan lại, thuế đất, quân chế kế thừa, quét sạch tàn dư triều trước, soạn lại bộ luật Đại Dận hợp thời.”

“Nói hay lắm.” Châu Đàn khẽ vỗ tay: “Hiện nay tân pháp mới được định, trăm điều đều như lời Hoài An nói, Chính Sự Đường giữ thế trung dung để xoa dịu oán niệm của thế gia, ta và bệ hạ thi hành biến pháp, đốc thúc thi hành nghiêm ngặt. Đã như vậy, vì sao ngươi lại dâng sớ phản đối?”

“Tể phụ năm xưa là Tam Nguyên Cập Đệ, là người nổi bật nhất dưới trướng Cố tướng, có thể soạn ra pháp lệnh như vậy là đại tài trong thiên hạ, lại dám dùng thủ đoạn sấm sét để thi hành, đáng kính đáng trọng. Chỉ là Hoài An không thể không hỏi tâm tư của Tể phụ – Ta không tin ngài không biết, pháp này, làm sao có thể thi hành gấp gáp như thế?”

Mấy người trong sảnh nghe rất chăm chú, Thẩm Lạc thở nhẹ một hơi, giọng điệu lại không khỏi trở nên chua chát: “Hoài An biết, Tể phụ mới nhậm chức, có lòng muốn thể hiện tài năng lớn. Dù nói những người thi hành biến pháp từ xưa đến nay không ai không có kết cục thê thảm, nhưng đều là nhân vật lưu danh sử sách, chẳng lẽ ngài vì muốn khắc tên ngàn đời trên một tấc thẻ tre này mà không màng đến tình hình triều chính hiện tại, cục diện bốn phía? Tây Thiều mới bình định, vẫn chưa yên, Giang Nam chưa lặng, thế gia không phục, bệ hạ còn trẻ tuổi, trong triều các đảng phái mọc lên như rừng, tình hình như thế, lại còn thêm trọng pháp…”

Hắn càng nói càng kích động: “Hoài An thực sự không hiểu, Tể phụ trẻ tuổi như vậy, chẳng lẽ không thể chờ đợi thêm vài năm mấu chốt này? Không thể đợi đến khi đảng tranh lắng xuống, biên cương yên ổn, uy vọng của bệ hạ dần lớn mạnh, lòng dân cùng quy về?”

Châu Đàn rũ mắt nhìn hắn, kỳ lạ thay lại không hề phản bác lời nào, chỉ khẽ châm biếm: “Chờ, phải chờ bao lâu? Mười năm, hai mươi năm? Người Tây Thiều đến bao giờ mới hoàn toàn không dám xâm phạm nữa, đảng tranh trong triều đến bao giờ mới có thể dẹp yên? Không dùng thủ đoạn mà chỉ chờ đợi, Đại Dận có chờ được không, ngươi và ta có chờ được không? Do dự nhu nhược, lo trước lo sau, đến bao giờ mới là cùng cực… Xem ra con đường của ta và Hoài An khác nhau, không hợp mưu đồ. Thôi vậy, ngươi cứ việc dâng thêm tấu chương, cho dù là lôi kéo cả Ngự Sử Đài cùng nhau hặc tội ta…”

Chàng cười khẽ một tiếng: “Ta đợi.”

“Chẳng lẽ Tể phụ còn nghĩ, sự phẫn nộ ngập tràn của ta hiện nay chỉ là bất mãn với một mình ngài? Được, được lắm…”

Thẩm Lạc bị chàng chọc tức đến mức nhảy chân hai bước, phẫn nộ phất tay áo bỏ đi, thậm chí quên cả hành lễ với Lạc Kinh Luân.

Lạc Kinh Luân liếc nhìn Châu Đàn, giọng điệu đùa cợt: “Tiêu Bạch rõ ràng biết tính nết của Hoài An, hà tất phải khích tướng như vậy?”

Châu Đàn bình thản uống trà: “Lạc lão nói gì, Tiêu Bạch không hiểu.”

Lạc Kinh Luân nheo mắt lại, cũng đứng dậy: “Già rồi, ngồi lâu quá, luôn muốn ra ngoài thư giãn gân cốt. Triều Từ không cần tiễn ta—”

Lão đi được hai bước, đột nhiên dừng lại: “Tiêu Bạch à, lão sư ngươi là cố giao của ta, nể mặt cố nhân, lão phu cũng nhắc nhở ngươi một câu, con đường ngươi đang đi như đứng bên vực thẳm trong đêm tuyết, như nghịch gió thấy lửa, cố chấp chưa hẳn là điều tốt.”

Châu Đàn thậm chí không buồn nâng mí mắt, bình tĩnh đáp: “Lạc lão đi thong thả.”

Trong sảnh chỉ còn lại một mình Khúc Hướng Văn, hắn đứng dậy hành lễ, đấu tranh rất lâu cuối cùng vẫn nói: “Tể phụ ở trong sảnh, hạ quan vừa hay cũng có một thắc mắc.”

Châu Đàn đáp lời không lạnh không nhạt, cũng không tỏ ra đặc biệt thân thiết với hắn: “Cứ nói ra nghe xem.”

Khúc Hướng Văn nhẹ giọng: “Hạ quan sinh ra muộn, chưa từng được thấy phong thái luận chính của ngài và Chấp chính năm xưa trước điện, hôm nay được thấy tận mắt, quả nhiên danh bất hư truyền… Trong lúc mọi người bàn luận, Hướng Văn chợt nảy ra vài ý nghĩ. Kỳ thực việc trị quốc, thi hành biến pháp cũng giống như lương y thấy thương tích mà dùng thuốc, hợp bệnh thì có hiệu, nếu bệnh nặng hơn, không thể chậm rãi, phải dùng liều thuốc mạnh. Liều mạng với trời, đây vốn là lẽ phải, chỉ là…”

“Quốc gia không phải là thân thể của một người, không phải là tài sản của triều đình, không phải là vật riêng của thiên tử. Khắp dưới gầm trời, mọi người đều là thân thể, tóc da của chính mình. Sinh mạng của một người chỉ một người gánh chịu, còn sinh mạng của thiên hạ…”

Hắn dừng lại một chút, kiên định nói: “… Không thể lấy phương thuốc thuốc mạnh làm cuộc đánh cược! Gián Nghị đại phu vừa nhắc đến những người thi hành biến pháp các triều đại, điều Hướng Văn nghĩ đến chính là khi Vương Mãng cướp ngôi, vội vàng thi hành biến pháp khiến kim khoa ngọc luật* chỉ trong sớm tối trôi theo dòng nước. Pháp của Vương Mãng không phải là không tốt mà là thời thế không cho phép!”

*Cụm từ này thường được sử dụng để chỉ những quy định chuẩn mực mà mọi người phải tuân thủ, giống như vàng và ngọc, tức là những thứ có giá trị cao và không thể dễ dàng thay đổi.

Hắn nói một hơi xong, điều hòa lại hơi thở, nói sâu sắc: “Mong ngài suy xét kỹ.”

Trong sảnh không lời nào đáp lại, Khúc Hướng Văn thở dài một tiếng, cũng cáo từ theo. Hắn chưa đi được vài bước, đã nghe thấy Châu Đàn nói từ phía sau: “Vài bữa nữa hãy tới thăm tỷ tỷ đệ đi.”

Khúc Hướng Văn quay người lại, lần này không hành lễ: “Khí nóng mùa hè dần tăng, tỷ phu chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Đợi đến khi bóng dáng hắn cũng khuất sau bức bình phong Tô phủ, Châu Đàn mới bước đến bên cạnh Tô Triều Từ, cùng chàng đứng sóng vai trước ngưỡng cửa.

Tô Triều Từ nói: “Thẩm Lạc kỳ thực là một trung thần.”

Châu Đàn cũng đồng tình: “Ánh mắt hơi kém một chút. Trước đây trên điện khuyên can bệ hạ không nên nạp La thị, suýt chút nữa khiến hoàng thất khó xử, vẫn cần tôi luyện thêm vài năm. Nhưng mà… Nếu trong triều đều là người như Thẩm đại nhân thì cũng không tồi.”

Tô Triều Từ thở dài: “Thẩm đại nhân là thẳng thắn, còn tiểu cữu tử* của ngươi… Lời vừa rồi nói rất hay, kỳ thực là muốn nói ngươi không đủ lòng bi mẫn. Thật hiếm thấy, vừa có lòng từ bi, lại không thiếu cơ trí ứng biến, chẳng mấy chốc sẽ là trụ cột.”

*Tiểu cữu tử ở đây nghĩa là em vợ.

Châu Đàn ngẩng đầu nhìn mây trôi trên trời, vươn vai: “Đúng vậy, nhìn thấy họ, luôn cảm thấy tương lai Đại Dận này rất đáng để hy vọng…”

Tô Triều Từ còn chưa kịp nói gì đã thấy một người hầu từ cửa trước vội vã chạy đến: “Đại nhân, không hay rồi, bên sông Biện—”

Châu Đàn đưa tay ra hiệu cho hắn im lặng, vừa ngáp vừa nói với Tô Triều Từ: “Mấy hôm nữa ta đặt tiệc ở Lâm Phong Đình mời ngươi được không?”

Tô Triều Từ ngần ngại: “Mối quan hệ của chúng ta hiện nay khó xử, làm sao có thể thẳng thắn nhận lời dự tiệc?”

“Không sao, đợi vài ngày nữa ta không còn làm Tể phụ, tự nhiên có thể mời Tiểu Tô đại nhân đến hàn xá một chuyến.” Châu Đàn nói vẻ vô cùng thoải mái, chàng nhấc chân bước ra ngoài, mặc kệ vẻ kinh ngạc của Tô Triều Từ: “Không gặp không về.”

———

Tít: Tại sao lại để xưng hô của Diệp Lưu Xuân lạnh nhạt như vậy với Thập Tam dẫu cho hai người đã thành hôn thì đọc tới ngoại truyện sẽ rõ nha!!!

Bình Luận (0)
Comment