Chương 109

Khúc Du nghe hắn nói, theo bản năng bước một bước về phía cửa, nhưng Bách Ảnh lại đưa tay nắm chặt cổ tay nàng. Nàng chưa từng biết, hóa ra lực tay của hắn lại mạnh đến vậy.

Các đệ tử Bạch gia ở Kim Lăng đều có vẻ ngoài xuất chúng. Châu Đàn không cần nói, Bạch Sa Đinh năm xưa có thể lưu luyến chốn hoa liễu cũng nhờ có một khuôn mặt đẹp.

Bách Ảnh ngày thường chỉ mặc áo dài đay xám trắng, gần đây mới ưa mặc lụa ánh bạc. Tia sét xuyên qua lớp áo dài trơn mượt, phản chiếu vào đáy mắt hắn, không hề có một tia sáng nào.

Bách Ảnh lặng lẽ nhìn nàng, hỏi với giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Tại sao cô lại thông minh như vậy?”

Hắn siết mạnh, lực tay nặng hơn, lại vừa khéo nắm đúng cánh tay bị thương của Khúc Du khiến nàng khẽ nhíu mày vì đau. Đối phương dường như cũng nhận ra điều đó, bàn tay đang nắm chặt liền nới lỏng ra một chút.

Lý Duyên Quân khẽ nói: “… Huynh trưởng, Châu Ngạn đi theo Châu Đàn ra khỏi thành, chắc chắn không dám mang theo nhiều binh mã. Nơi này lại xa đại doanh ngoại thành, chi nhân lúc hoàng đế rời khỏi thành thì giết dứt khoát hai người họ ở đây luôn.”

Bách Ảnh không nói gì.

Lý Duyên Quân lại nói: “Hôm đó trước khi muội dụ bọn họ lên Đình Sơn, muội đã cho người Tây Thiều đổi trang phục với quân binh Lý gia. Quân binh của chúng ta hôm nay có ba trăm người ở đây, trong thành có năm ngàn, triệu tập dọc dòng Cực Vọng tổng cộng có mười ngàn. Chỉ cần Châu Ngạn chết rồi tung tin là hoàng đế giết, đại doanh ngoại thành không điều binh được, hoàng thành chẳng phải nằm trong tầm tay sao!”

Khúc Du nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng bất ngờ thấy trên mặt Bách Ảnh lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy: “Ta đã từng nói với muội chưa, muội quá nóng vội rồi?”

Lý Duyên Quân sững sờ, vội vàng giải thích: “La Giang Đình đã thành công khiến hai người họ cách lòng. Lần trước huynh gửi đến… Châu Ngạn là người được Châu Đàn một tay cất nhắc từ biên cảnh lên, có thể trung thành với Tống Thế Huyên đến mức nào? Nếu chậm thêm một chút nữa, chúng ta sẽ không còn cơ hội tốt như vậy. Châu Đàn và Châu Ngạn không chết, có mài mòn hai mươi năm cũng vô dụng!”

Trời dần hửng sáng, sấm chớp giăng đầy, nhưng mưa vẫn chưa rơi xuống. Lý Duyên Quân nói xong câu đó, hơi im lặng, ánh mắt chuyển sang Khúc Du: “Hôm nay đáng lẽ huynh không nên đến. Huynh nên ở lại hoàng thành, đợi sau khi muội thành công sẽ nội ứng ngoại hợp với huynh. Rõ ràng huynh biết không nên mà vẫn đến. Huynh trưởng, huynh sợ muội sẽ giết nàng ta sao?”

Bách Ảnh lắc đầu, nở một nụ cười, nhưng không giải thích với nàng ta: “Ta đến là sợ muội chết không rõ ràng ở nơi này. Sau khi nói chuyện với nàng ấy một hồi, ta càng cảm thấy ta nên đến. Dù có công dã tràng cũng phải thành thật một chút, đối mặt trực diện mới không uổng phí.”

Lý Duyên Quân ngỡ ngàng: “Lời huynh nói…”

“Muội đi đi.” Bách Ảnh nói: “Muội xuống núi thả Châu Đàn lên đây, ta sẽ đợi mọi người ở đây.”

Lý Duyên Quân còn muốn hỏi thêm, nhưng Bách Ảnh không chịu nói nhiều nữa. Đợi Lý Duyên Quân quay người rời đi, Khúc Du đột nhiên nói: “Nàng ta bắt ta đến đây hóa ra ngươi không hề biết.”

Bách Ảnh nói: “Ta đã nói muội ấy quá nóng vội rồi, đây không phải là mắc bẫy của các cô rồi sao?”

“Vậy tại sao ngươi lại thả Châu Đàn lên đây?”

Bách Ảnh im lặng một lát, đơn giản đáp: “Đến lúc này rồi, cũng nên thẳng thắn đối mặt với kẻ địch của mình.”

“Những lời Lý Duyên Quân nói với ngươi vừa rồi đều là tưởng rằng Tử Khiêm thực sự bất hòa với Châu Đàn. Nhưng ta đã nói rõ với ngươi, việc này chỉ là che mắt thiên hạ, ngươi còn muốn chàng ấy lên núi…” Khúc Du nhìn chằm chằm vào hắn, cảm thấy cổ họng nghẹn lại: “Người có hậu chiêu gì?”

Bách Ảnh rủ hàng mi xuống, không trả lời, cũng không phủ nhận.

Khúc Du còn muốn nói thêm điều gì đó, Bách Ảnh liền đưa tay ấn nhẹ vào gáy nàng. Nàng thậm chí còn chưa kịp cảm thấy chút đau đớn nào đã ngã gục vào lòng hắn.

Khúc Du chìm vào cơn hôn mê, tựa như rơi vào bóng tối sâu thẳm.

Trong mơ, nàng dường như quay về kiếp đầu tiên nàng và Châu Đàn mới quen biết. Lúc ấy, nàng vẫn là nữ tử đương độ tuổi xuân chưa gả, ngây thơ không biết sầu lo, còn chàng cũng xa vời sự lão luyện tính toán thâm sâu sau này.

Trong yến hội mùa xuân, thiếu nữ mười sáu tuổi mặc y phục hồng phấn đứng dưới gốc cây hoa hạnh, ánh sáng rực rỡ khắp trời.

“Hoa trôi trước thềm theo dòng chảy…”

Chàng mang đến hai vò rượu hạnh hoa.

Ánh sáng bên cạnh tiếp tục rọi sáng. Trong những tháng năm quên mất tên họ ở trong cung, nàng thường ngồi trên bậc thềm nhìn về phía Nhiên Chúc Lâu, nhìn ánh nến được thắp lên từng cây một, rồi lại lặng lẽ tắt dần.

Chàng cách cửa hỏi: “Khúc cô nương, chuyện hôn sự của chúng ta còn tính không?”

Nàng đáp: “Cô nương đã chết rồi, đại nhân không cần đến nữa.”

Khúc Du chậm rãi bước đi trong đêm tuyết dài dưới bức tường son đỏ, hồi tưởng lại những ngày tháng bị Tống Thế Diễm tra tấn trong cung.

Nàng siết chặt chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc. Trong Hình bộ, nàng chưa từng cúi đầu vì bất cứ chuyện gì, chỉ khi bọn họ muốn cướp đi chiếc nhẫn này, nàng mới điên cuồng lao tới cắn xé.

“Trả lại cho ta, trả lại đây cho ta. Ta không còn gì nữa, trả chàng ấy lại cho ta, trả lại cho ta!!”

Màu bạch ngọc ấm áp bị máu nhuộm đỏ, nàng nghĩ mình cũng sẽ chết ở nơi không thấy ánh mặt trời đó.

Cho đến khi những ngón tay thon dài của một y quan từ từ tách nắm đấm siết chặt của nàng ra.

Bách Ảnh dùng gạc trắng băng bó vết thương cho nàng, dường như có chút thương xót nói: “Người Hình bộ ra tay không có chừng mực, cô bị thương nặng quá. Sau này muốn sinh con… e rằng không còn khả năng nữa.”

Nàng nằm sấp trên đất, nửa sống nửa chết, không hiểu những lời y quan do Thái tử phái đến đang nói gì.

Bách Ảnh quỳ trên đống rơm rạ hỗn loạn, gạt những sợi tóc bết dính trên má nàng sang một bên. Không hiểu vì sao, nàng cảm thấy bàn tay đối phương hình như có chút run rẩy.

“Nếu có kiếp sau… cô hãy gặp ta sớm hơn đi. Ta nợ cô, cũng nợ phu quân cô…”

Trong ngục không phân biệt ngày đêm, hắn chữa trị vết thương cho nàng, không vội rời đi.

“Ta thường nghĩ, giá như ta có thể làm một người tốt thuần túy, hoặc một kẻ xấu thuần túy thì thật tốt. Giờ đây…”

Nàng vẫn không hiểu lời hắn.

Xa xa hành lang truyền đến tiếng giày ủng giẫm lên rơm rạ. Tống Thế Diễm vội vã chạy đến, gọi hắn một tiếng: “Cảnh An, bọn họ… sắp vào thành rồi.”

Thế là vị y quan trẻ tuổi xách hòm thuốc rời khỏi lao ngục tối tăm. Máu trên mặt nàng đã được lau sạch, nàng miễn cưỡng mở đôi mắt vẫn luôn bị máu làm mờ, nhưng chỉ thấy được một vạt áo bào lấp lánh ánh bạc.

Vẫn còn có người mơ hồ ngân nga một khúc ca.

“Ta bước trên nước sông lớn chông chênh mà đi,
Trời sáng vào kinh, chín tầng Loan Sơn…
Tiên nhân tặng ta bài Vĩnh An Từ,
Tiễn ta một đường như ánh sao rơi…”

Nước sông lớn, Tam.1

Trời sáng vào kinh, Cảnh.2

1Thuỷ () nghĩa là nước, sông, suối. Khi chữ này đứng làm bộ bên trái trong các chữ Hán khác để biểu thị liên quan đến nước hoặc chất lỏng, nó thường được giản thể hóa thành bộ thuỷ () gồm ba nét phẩy tượng trưng cho nước chảy, giọt nước. Nó còn được gọi là chấm thủy ba.
Trong câu thơ có chữ Hà (河) nghĩa là sông, gồm bộ thủy (氵) + chữ Khả (可). Tổng kết lại là (Tam) chính là ý chỉ 3 nét chấm thuỷ ba này và nó liên quan đến sông nước.2Trong bài thơ có chữ Kinh (): mang nghĩa gốc là nơi cao gò cao sau đó phát triển thành kinh đô, nơi trung tâm. | Chữ Nhật () mang nghĩa mặt trời, ban ngày, trời sáng.
Mà chữ Cảnh () được cấu thành từ hai chữ là: Nhật () + Kinh (). 

Đây là bài từ năm xưa Bạch Sa Đinh viết khi lên kinh tìm huynh trưởng.

Nhưng Bách Ảnh rõ ràng không phải Bạch Tam Cảnh.

Bạch Tam Cảnh đã chết nhiều năm. Hắn đánh cắp thân phận của đối phương, lấy tên giả là Cảnh An làm mạc liêu trong phủ Thái tử. Nhìn thấy bài từ đó, dù không liên quan đến hắn, hắn vẫn không nhịn được tụng niệm nhiều lần.

Có lẽ cũng là vì tham luyến tình cảm thuần khiết được quan tâm như vậy.

Lý Duyên Quân lúc ở trên tường thành hẳn đã nói với Tống Thế Diễm chuyện con ruột của Hoàng hậu chưa chết nên mặt hắn mới biến sắc.

Sau đó hắn ngâm nga bài từ đó, cười lớn chấp nhận cái chết. Không biết hắn có nghĩ thông được thân phận của mạc liêu mà hắn tin tưởng nhất suốt bao năm qua không?

Một món nợ hỗn độn.

Sách sử một trang ngàn năm vạn tuổi. Số người bị nuốt chửng vào kẽ hở của lịch sử nhiều không kể xiết, thậm chí ngay cả ánh lửa ngọc đá cùng tan cũng không lọt vào hàng mi của những kẻ soi mói đời sau.

Thì ra nàng từ trước đến nay vốn chẳng phải người nhìn từ trên cao xuống mà là người trong cuộc.

Thoáng chốc bốn kiếp ngàn năm, khuôn mặt vị Thái y từng chữa bệnh cho nàng trong ngục mà trước đây nàng không nhớ rõ, dần dần đã trở nên rõ ràng.

Cảnh tượng cuối cùng trong giấc mơ là nàng và Châu Đàn tế rượu trước một ngôi mộ xanh cỏ.

Nàng rơi một giọt nước mắt, Châu Đàn không hỏi, chỉ khẽ nâng tay lau đi.

Ánh mắt Khúc Du dừng lại trên tên bia mộ.

Nàng và chàng đều biết, Bách Ảnh chỉ là không cam lòng mà thôi.

Và trước khi quen biết họ, hắn đã tự chọn con đường để đi. Một đi mười năm, không còn cơ hội quay đầu lại.

“Trời đất nhân gian chẳng hay biết gì…”

Sau mấy kiếp luân hồi, hắn vẫn đứng trong đêm đen chờ họ đến hoàn thành lời hẹn cuối cùng.

Giống như trước đây.

“Ầm—”

Thứ thực sự khiến nàng tỉnh lại là một tiếng nổ long trời lở đất.

Đá vụn bắn tung tóe qua tai nàng. Nàng ngửi thấy mùi hương Tĩnh Thuỷ trước mặt. Châu Đàn ôm chặt lấy nàng, cả hai rơi từ giữa đống rơm rạ xuống, theo khúc hành lang chứa đầy hương lạ, lăn đi mãi mới dừng lại.

Vì quá căng thẳng, giọng Châu Đàn khàn đặc méo mó: “Nàng có bị thương không?”

Khúc Du lắc đầu, theo bản năng đưa tay xoa lưng chàng: “Còn chàng vừa rồi có bị ngã không?”

“Không sao!” Châu Đàn đơn giản đáp, nhìn quanh một vòng, rồi giải thích cho nàng: “Lý Duyên Quân thả ta lên núi. Ta thấy nàng bất tỉnh trong ngôi miếu đổ nát đó, còn chưa kịp nói thêm vài câu đã bị nhốt trong miếu. Không lâu sau có người châm lửa và dầu hỏa xung quanh ngôi miếu làm sập cả mặt đất.”

Trong mùi hương lạ lẫm có lẫn một mùi vị kỳ quái. Khúc Du lập tức nhớ lại, đây là mùi dầu hỏa nồng hắc mà hôm đó nàng từng ngửi thấy ở chùa Tự Thanh.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên bức tường phía trước có thắp một ngọn đèn trường minh: “Vậy chúng ta hiện đang ở…”

Châu Đàn cười khổ một tiếng: “Ở Xương Lăng.”

Khúc Du kinh hãi, nghe Châu Đàn nói tiếp: “Ngôi miếu đổ nát đó, e rằng trước đây là một phần của tẩm lăng, hơn nữa là miệng phong yếu ớt. Vì sợ kẻ trộm mộ phát hiện nên mới che đậy bằng cách xây miếu lên. Sau này lâu ngày không tu sửa, liền ẩn mình trong rừng. Lý Duyên Quân chọn nơi này, chính là muốn chúng ta rơi xuống đây. Hơn nữa, nơi chúng ta lăn xuống có một hầm mộ dài và sâu. Sau khi miếu sụp đổ sẽ chặn kín con đường đó, cho dù Tiểu Yên có tránh được quân binh của Lý gia mà lên núi, nhất thời cũng không tìm được chúng ta.”

“Tuy nhiên…”

Chàng không nói tiếp, Khúc Du lại không còn bận tâm nhiều nữa, nắm tay chàng nói: “Hắn… hắn e rằng hận không thể thiêu rụi Xương Lăng này. Dẫn chúng ta đến đây, e là muốn đồng quy vu tận… Lý Duyên Quân không xuống cùng chàng sao?”

Châu Đàn lắc đầu, hơi im lặng: “Nàng… đã biết hắn là ai rồi?”

Khúc Du lòng đầy cay đắng, vẫn gật đầu: “Hắn là…”

“Đoán được rồi.” Châu Đàn ngắt lời nàng, thở dài một hơi: “Hắn đã thông minh thận trọng suốt hơn mười năm, không nên đi theo nàng đến đây… Nhưng cũng tốt. Trên núi Phụng Hoa này chôn cất phụ thân, mẫu thân, huynh đệ tỷ muội của hắn. Hắn căm hận hoàng thất sâu sắc, mọi chuyện kết thúc ở đây, cũng coi như có khởi đầu có kết thúc.”

Chàng vừa nói xong câu này, Khúc Du liền thấy một người xách đèn đứng ở cửa mộ thất, che khuất ngọn đèn trường minh trong tầm mắt nàng.

Vì bị ngược sáng, hai người không nhìn rõ mặt hắn, chỉ nghe thấy giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ của hắn.

“Các ngươi đã đến rồi.”

Châu Đàn ôm chặt Khúc Du. Cánh tay chàng vừa rồi bị thương khi rơi xuống, thêm vào đó gần đây chàng vốn suy nhược, phải mất một lúc lâu mới thở đều được.

“Ngươi thực sự sẽ không hối hận sao?”

“… Ngươi không nên chọn con đường này. Ngươi có rất nhiều cơ hội, không phải là hoàn toàn không có lựa chọn… Thậm chí, chỉ cần không có chuyện ngày hôm nay, với sự thông minh của ngươi, vĩnh viễn sẽ không bị bại lộ.”

Trong bóng tối, đối phương xách đèn lùi lại một bước, giọng nói vẫn rất nhẹ: “Ta không thể không làm như vậy… Bằng không, có lỗi với vận mệnh của ta.”

“Thôi vậy… Cỏ cây có bản tâm riêng, đâu cần người đẹp đến bẻ.* Hôm nay, chúng ta hãy kết thúc mọi chuyện đi.”

*Câu này lấy hình ảnh cỏ cây làm ẩn dụ cho con người, ý nói rằng mỗi người nên giữ vững tâm tính, bản chất của mình, không bị bên ngoài làm lung lay hay ép buộc. Nó thể hiện thái độ sống thuận theo tự nhiên, kiên định với cái tâm, không phụ thuộc hay bị ảnh hưởng bởi vật ngoài.

Bình Luận (0)
Comment