Chương 104

Chương 51: Giải trí đến chết【24】- Mẹ nhỏ xinh đẹp (3) 

Ảnh đế sắp tức đến phát điên, đôi mắt màu lưu kim dần có cảm giác chuyển sang sắc đỏ như máu.

Hắn ta nghiến chặt răng hàm, tự mình cũng nghe được âm thanh răng va chạm lách cách đầy giòn tan.

Những đốt ngón tay co lại, liên tục gõ xuống mặt bàn để trút giận, cuối cùng đôi mắt lưu kim ấy hung hăng khép chặt.

Hắn ta buông xuôi, gọi em với giọng điệu đầy bất lực: "Quay lại đây."

Đàm Gian, lúc này đầu ngón tay đã chạm đến khung cửa, nghe thấy câu nói ấy liền ngoan ngoãn dừng bước, quay đầu nhìn lại.

"Không phải bảo đói sao? Uống hết bát súp đi."

Đàm Gian đầu đầy dấu chấm hỏi, lại ngồi xuống như cũ.

Em tiếp tục từng miếng thịt, từng ngụm súp mà ăn. Thức ăn ban đầu hơi nóng giờ lại vừa miệng, ngon lành.

Em nhấp một ngụm súp kem nấm mượt mà, nghĩ nghĩ một chút rồi vẫn quyết định an ủi ảnh đế bên cạnh, người đang ngồi với gương mặt đầy u ám.

Kết quả lại nghe thấy giọng người đàn ông kia vừa chua xót vừa ghen tuông, thậm chí còn có chút tủi thân hơn cả em.

"Đàm Gian."

"Từ giờ tôi sẽ không bao giờ vừa cười vừa nấu ăn cho em nữa."

Đàm Gian: "?"

Em cầm chiếc thìa sứ sạch sẽ mà ảnh đế vừa đưa, lặng lẽ hỏi hệ thống chủ đang chuẩn bị phát nhiệm vụ mới trong thức hải của mình.

【Đây là một nghi thức nấu ăn mới à? Lạnh mặt khi nấu có khiến món ăn ngon hơn không?】

Hệ thống chủ: 【......】

Không, nhưng nó sẽ khiến bệnh não yêu đương của hắn ta càng trầm trọng hơn.

【Chúc mừng ký chủ, độ khám phá chân tướng đạt 40%】

Từ lúc ảnh đế bắt đầu nói về Công ty Y và tơ tinh thần, trong đầu Đàm Gian đã liên tục vang lên âm thanh thông báo về độ khám phá chân tướng đang tăng lên.

Mỗi lần hệ thống chủ phát nhiệm vụ, đối với em mà nói, đó đều là một lần tổng hợp và xem xét lại mọi thứ.

Trên màn hình xanh lam, các manh mối nối thành đường.

【Công ty Y, một công ty tại thành phố B chuyên cung cấp tiền hạnh phúc và hàng loạt sản phẩm niềm vui cho mọi công dân, nhưng dây chuyền sản xuất của nó lại ẩn giấu một bí mật đẫm máu không thể nói ra.】

【Tất cả nhân viên, thậm chí cả ban quản lý của Công ty Y—】

【Đều là tổ ấm nuôi dưỡng "minh tinh" từ tơ tinh thần.】

【Thật cảm động, họ đúng là những kẻ bóc lột vĩ đại và cũng là những kẻ bị bóc lột vĩ đại.】

Những ngón tay trắng nõn của Đàm Gian đan vào nhau, lúc này em đã bị ảnh đế khóa lại trong chiếc lồng chật hẹp. Cổ tay nhỏ bé bị trói chặt bởi một dải lụa đỏ như máu.

Em cúi đầu, nhíu mày suy nghĩ về những manh mối hệ thống vừa tổng hợp.

Công ty Y là kẻ bóc lột và cũng là kẻ bị bóc lột?

Nếu những "ngôi sao" hút cạn sinh mệnh của họ để phá kén từ tơ tinh thần, vậy những người bị Công ty Y bóc lột rốt cuộc là ai?

Tờ áp phích trong tay em, vốn đã thấm đẫm máu, dường như lại có sự thay đổi.

Ban đầu còn mới tinh, giờ nó như đang dần cũ kỹ, ố vàng. Trong ánh mắt của Đàm Gian, mép giấy bắt đầu quăn lại.

Đàm Gian khựng lại, vươn tay lật tờ áp phích.

Dòng chữ máu phía sau dường như đã khô cạn, nhạt nhòa. Trên đó chỉ còn một hàng chữ ngắn ngủi.

Chữ viết theo kiểu hoa mỹ, nhưng rơi vào mắt Đàm Gian, chúng tự động biến thành tiếng Trung mà em có thể hiểu được.

【Thần đã hồi đáp tôi.】

Đồng tử Đàm Gian khẽ co lại. Em nhớ lại chuyện trước kia tại thành phố A, tất cả đều bắt đầu từ h*m m**n... hoặc nói đúng hơn, là từ những kẻ cuồng tín điên rồ trong ngôi trường đó.

Vậy tại thành phố B, ác thần này đã hồi đáp điều gì?

Em nhớ về những dòng chữ máu chi chít trước đó—

Là "Hãy để dũng sĩ đến giết tôi" hay là "Ít nhất hãy để tôi cũng được hạnh phúc"?

... Hoặc cả hai?

Những dòng chữ này rốt cuộc là ai đã viết ?

Mọi manh mối quấn chặt với nhau, như một mớ len rối tung trong tâm trí Đàm Gian.

Còn chưa kịp nắm bắt được đầu mối, môi trường xung quanh lại một lần nữa tràn ngập ánh sáng.

"Cạch."

Cánh cửa sắt chật hẹp bị mở ra, từng luồng sáng lớn đổ xuống qua khe cửa đang dần hé, chói đến mức khiến người ta nheo mắt.

Đôi mắt xinh đẹp, nhạt màu của Đàm Gian dưới ánh sáng gay gắt ấy bỗng hiện lên một sắc thái rực rỡ kỳ lạ.

Murphy mặc trên người bộ trang phục bó sát tượng trưng cho thân phận đoàn trưởng, bước vào.

Nhưng khác với thường ngày, lần này Đàm Gian nhìn thấy vô cùng rõ ràng—

Dưới lớp da người ôn hòa tuấn mỹ ấy, bên trong bộ vest chỉnh tề không chút tì vết kia, là những sợi tơ vàng chằng chịt vươn ra.

Những sợi tinh thần mới mọc, thô to, quấn quýt lấy nhau như dây leo, ào ạt xông tới.

Những song sắt mảnh mai của chiếc lồng này căn bản không thể ngăn cản đám sợi tinh thần dữ tợn, vặn vẹo kia.

Thiếu niên thanh tú ngay lập tức bị vô số sợi chỉ bao trùm. Chúng len qua kẽ áo, linh hoạt mà ngang ngược xâm nhập, quấn chặt lấy làn da trắng mịn.

Đàm Gian cảm thấy như mình bị treo bổng lên không trung, tứ chi mảnh khảnh bị kéo căng, lơ lửng trong không trung vài nhịp.

Giữa vô số sợi tinh thần quấn quanh, em khe khẽ, thấp giọng nghẹn ngào—

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng vùi trong những sợi tơ mềm mại, toát lên vẻ yếu ớt đáng thương.

Nhưng ngay giây tiếp theo, như bị k*ch th*ch bởi thứ gì đó, đầu ngón tay tái nhợt của em đột nhiên siết chặt, gắng gượng bấu vào những sợi tơ tinh thần ấy.

Đôi chân trắng muốt bị treo giữa không trung, đột ngột siết chặt lại.

Nhưng vẫn không thể ngăn cản những sợi tơ vàng ẩm lạnh ấy tiếp tục thăm dò sâu hơn, trói chặt hơn.

Murphy khẽ thở dài, trầm thấp mà thỏa mãn.

Anh ta đưa tay về phía em, càng nhiều sợi tơ tinh thần quấn quanh, kéo em lại gần mình hơn.

Vị đội trưởng vẫn luôn ôn hòa và nhã nhặn kia, giờ phút này lại đứng trong bóng tối, đôi mắt xanh lam như bảo thạch phản chiếu ánh sáng từ bên ngoài, ánh lên một tầng sắc lạnh.

Cho đến khi bàn tay quấn đầy sợi tơ tinh thần của anh ta siết chặt lấy tay em.

Lúc ấy, anh ta mới để lộ nụ cười hài lòng.

"Tiểu Đàm, người của anh."

"Sau ba tháng 'huấn luyện', em nhất định có thể hoàn thành buổi biểu diễn một cách xuất sắc rồi chứ?"

Đàm Gian mặt tái nhợt, hai chân còn đang run rẩy, cúi đầu không nói gì.

Murphy hạ mắt nhìn em, trên người em bị những sợi tơ tinh thần quấn quanh, l**m láp, cả người lộ ra vẻ hỗn loạn đáng thương. Nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn.

"Đi với anh nhé?"

"Anh đã chuẩn bị cho em một chiếc váy thật xinh đẹp."

Bờ vai Đàm Gian khẽ run lên, đôi mắt hơi mở to, quay đầu muốn bỏ chạy.

Nhưng rất nhanh, em lại bị những sợi tơ tinh thần cuộn trào như thủy triều nhấn chìm.

"Không ai có thể cứu em đâu, Tiểu Đàm."

"Bây giờ, chỉ có em và anh."

"Không có ai khác trên sân khấu này."

Đàm Gian cảm thấy miệng mũi mình bị những sợi tơ tinh thần của Murphy lấp đầy. Em thậm chí còn có ảo giác rằng, chỉ cần mở miệng, những sợi tơ vàng vặn vẹo ấy sẽ luồn sâu vào cổ họng em.

Thậm chí, ngay tại khoảnh khắc những sợi tơ ấy chạm vào, ôm lấy em—

Em có thể cảm nhận được cơ thể mình đang nghênh đón chúng.

【Chỉ số dị hóa: 40%】

Tiếng nhắc nhở vang lên bất ngờ.

Lúc bị kéo dần về phía Murphy, những đầu ngón tay trắng nõn của Đàm Gian siết chặt lại. Đôi mắt hoe đỏ như vừa chợt hiểu ra điều gì đó.

Trước đây, khi Yến Hợp thực hiện trị liệu tinh thần cho mình, em cũng đã nghe thấy âm thanh này.

Lúc đầu em tưởng rằng âm thanh đó chỉ xuất hiện khi tiếp xúc với Yến Hợp.

Cho đến bây giờ, em mới hiểu—

Chỉ số dị hóa này là của chính em.

Là tốc độ mà bọn họ từng chút một cải tạo em thành quái vật.

Vậy nên ngay từ khi đặt chân vào thành phố B, hệ thống chính đã giao cho em hàng loạt nhiệm vụ như "khám phá chân tướng""hoàn thành sân khấu"...

Nhưng riêng nhiệm vụ "thu thập chỉ số dị hóa" thì lại không hề xuất hiện trong danh sách.

Lúc này đây, em... chỉ có thể coi là một nửa con người mà thôi.

Đồng tử Đàm Gian khẽ co lại, gương mặt trắng bệch đến không còn giọt máu.

Em bị Murphy dùng một tay ôm lấy, trông chẳng khác nào một con búp bê xinh đẹp và ngoan ngoãn.

"Anh muốn biến em... thành tổ của anh sao?"

Giọng nói vốn mềm mại, giờ lại mang theo chút nghẹn ngào đầy căng thẳng.

"Murphy... em sợ lắm. Anh đã nói, anh sẽ giúp em giải quyết tất cả mà..."

Động tác ôm em của Murphy khựng lại.

Đôi mắt xanh thẳm của anh ta lóe lên một cảm xúc gần như là ngọt ngào.

Anh ta khẽ bật cười.

"Biến thành tổ thì không tốt sao?"

"Tiểu Đàm, em sẽ là mẹ nhỏ xinh đẹp nhất."

"Chỗ này sẽ căng tròn lên, anh sẽ hòa làm một với em..."

Murphy nhấc bổng Đàm Gian lên, cọ cọ vào phần bụng mềm mại của em, giọng nói si mê mang theo sự lệch lạc b*nh h**n.

"Yêu em lắm, 'mama', yêu em lắm."

Bình Luận (0)
Comment