Chương 107

Chương 53: Giải trí đến chết26 Husky không thông minh đến thế (1)

Bản lý lịch đó, không ngoài dự đoán, nhanh chóng được tất cả thực tập sinh có mặt chuyền tay nhau xem. Sắc mặt mọi người dần trở nên kỳ lạ.

Trên gương mặt Murphy không có quá nhiều biểu cảm dư thừa.

Anh ta ngồi ngay ngắn bên bàn, sống lưng thẳng tắp, ưu nhã nhấc tách trà sứ trong tay lên nhấp nhẹ một ngụm. Đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào trang lý lịch đang bị Đàm Gian cầm trong tay, chậm rãi đánh giá: "Đã được chọn ra thì đúng là một con chó biết vẫy đuôi."

Một lời công kích cá nhân, xen lẫn sự kiêu ngạo đặc trưng của giới quý tộc, còn có cả chút vị chua không sao gọi tên.

Bầu không khí trên bàn ăn rõ ràng trở nên kỳ quái. Đám thực tập sinh vốn còn ríu rít trò chuyện phút chốc nín bặt, vừa thò đầu ra xem bản lý lịch đặc biệt kia, vừa lén lút quan sát sắc mặt của Murphy.

Cảnh tượng này cũng bị máy quay của đoàn xiếc Barnum tận tâm ghi lại, đồng thời phát sóng trực tiếp trên livestream.

Khán giả, giống như đám thực tập sinh, cũng hào hứng hóng drama.

【Ai hiểu không? Tôi có cảm giác mối quan hệ giữa ba thực tập sinh hạng S này không bình thường chút nào.】

【Cười xỉu, bản lý lịch của Túc Dương vừa đặt lên bàn Đàm Gian thì Murphy đã ngồi không yên, mặt đen như đáy nồi luôn kìa!】

【Nói thật lòng nhé, thật sự rất có mùi tình yêu tay 3 hạng S quái dị đấy!】

......

Bình luận bay vèo vèo, livestream của Đàm Gian và Murphy vốn đã luôn có lượt xem cao nhất trong đoàn xiếc Barnum, giờ lại càng bùng nổ với đủ kiểu thảo luận chen chúc chật kín màn hình.

Chiếc đồng hồ cúc c* bằng gỗ treo trong đại sảnh tiệc tùng lắc lư theo nhịp con lắc nặng trĩu, từng tiếng tí tách vang lên.

"Tách."

Kim phút chỉ đúng giờ, Murphy khẽ đặt tách trà xuống, chiếc cốc sứ phong cách châu Âu chạm vào đĩa phát ra tiếng va chạm trong trẻo đến lạ thường.

"Được rồi, tôi tin rằng mọi người đều rất mong chờ người bạn mới của chúng ta."

Giọng điệu của Murphy không có chút cảm xúc nào, như thể một NPC đang phải tiếp tục kịch bản khi đến giờ. Nhưng ánh mắt anh ta lại chăm chú không rời khỏi người Đàm Gian.

Đàm Gian mím chặt môi, gương mặt xinh đẹp phảng phất nét căng thẳng và mong đợi, giống như đang chờ đợi sự xuất hiện của Túc Dương.

Murphy khẽ hừ lạnh, ngón tay đặt trên bàn siết chặt đến mức tờ lý lịch suýt nữa bị vò nát.

Người đàn ông tóc vàng cao quý cụp mắt xuống, ánh trà đỏ sẫm phản chiếu đôi mắt anh ta, nhưng chỉ trong khoảnh khắc gợn sóng khẽ động, toàn bộ cảm xúc đều bị che giấu đi không chút dấu vết.

Rất nhanh, cánh cửa lớn bằng đồng cổ kính ở cuối hành lang bị một bàn tay thon dài, bọc trong găng tay trắng, nhẹ nhàng đẩy mở.

Người phục vụ cao lớn đeo mặt nạ lông vũ trắng, con ngươi vàng kim thấp thoáng nét cười trêu chọc, khẽ cúi người chào toàn bộ thực tập sinh trong đại sảnh.

Phía sau hắn ta là hai chiếc lồng chim khổng lồ màu vàng, phần thu hẹp ở đỉnh lồng còn được khắc biểu tượng đặc trưng của Barnum—một chú chim sẻ màu vàng.

"Cạch."

Những ngón tay thon dài xoay nhẹ chốt khóa bên mép lồng, dễ dàng mở toang then cài.

Mí mắt Đàm Gian khẽ giật. Cánh cửa lồng vàng mở rộng sang hai bên, để lộ một bóng dáng cao gầy, mái tóc bạc ánh lên dưới ánh đèn, lạnh lùng đứng trong lồng.

Túc Dương vẫn khoác trên mình chiếc áo choàng đen như lần đầu họ gặp mặt, che kín cơ thể từ đầu đến chân, gương mặt tái nhợt khiến họa tiết hoa đen bên mắt trái càng trở nên yêu dị.

Nhưng khác với lần đầu gặp gỡ, trong mái tóc bạc mềm mượt như ánh trăng của cậu ta, lại lộ ra một đôi tai thú trắng muốt, xù lông.

Sắc mặt Túc Dương vẫn không hề thay đổi.

Nhưng chỉ cần Đàm Gian nhìn cậu ta một cái, đôi tai trên đầu cậu sẽ khẽ run rẩy.

Nhìn thêm một lần nữa, lại run rẩy thêm một chút.

Cho đến khi toàn bộ sự chú ý của Đàm Gian đều bị đôi tai kia thu hút, Túc Dương vẫn cuộn trong áo choàng, gương mặt không chút cảm xúc chậm rãi ửng lên một tầng đỏ nhàn nhạt.

Giống như một chú chó nhỏ cuối cùng cũng được chủ nhân để mắt đến. Nếu có đuôi, chắc hẳn giờ này đang vẫy lia lịa rồi.

Murphy nhìn mà thấy phiền lòng nhất chính là dáng vẻ mong mỏi của Túc Dương. Đã bực bội, nhưng phẩm chất cao quý tuyệt đối không cho phép anh ta làm ra hành động nịnh nọt như vậy.

"Tiểu Đàm, em thích chó con à?"

Ánh mắt giao nhau đột nhiên bị cắt ngang. Đàm Gian sững sờ, vừa định ngẩng đầu, thì đã nghe giọng nói êm ái của Murphy vang lên.

"Hay nói đúng hơn, em thích Túc Dương?"

"Thích kiểu người luôn xoay quanh em, biết vẫy đuôi với em, hướng về phía em sủa 'gâu gâu'?"

Đây tuyệt đối là một câu hỏi không thể hợp lý hơn.

Ít nhất là vào lúc này, khi tất cả mọi người đều đang chờ lựa chọn thành viên mới, mà Murphy vẫn kiên trì truy vấn kiểu người em thích là như thế nào.

Đàm Gian đặt chiếc tách đã cầm trên tay bấy lâu xuống.

Nước trà bên trong từ lâu đã nguội lạnh.

Em cụp mắt, không biết phải trả lời thế nào.

"Đáng yêu thì... thì em đều thích..."

"Cũng thích cả mèo nữa."

Đàm Gian vắt óc suy nghĩ ra một câu trả lời ít khả năng mắc lỗi nhất, nhưng còn chưa kịp nói hết, lòng bàn tay trống không bỗng truyền đến một cảm giác mềm mại, m*n tr*n.

Bất đắc dĩ cúi xuống, em nhìn thấy những sợi tinh thần màu vàng kim chẳng biết từ bao giờ đã hóa thành hình dáng một chú mèo xinh đẹp, đang ngửa đầu cọ cọ vào tay em không ngừng.

Đàm Gian ngẩng lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Murphy. Đôi mắt xanh biếc kia dịu dàng như đại dương, anh ta khẽ chớp mắt với em.

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của anh ta vụng về học theo một tiếng mèo kêu ngắn ngủi.

"Meo?"

Có lẽ đây là hành động táo bạo nhất mà một quý tộc cổ hủ như Murphy từng làm. Cũng chỉ vì anh ta ghét cái cách mà dù cho anh ta có mặt ở đây, ánh mắt của thiếu niên kia vẫn luôn hướng về một người khác.

Mặt Đàm Gian lập tức đỏ bừng, vội cúi đầu xoa xoa chú mèo nhỏ làm từ tơ tinh thần.

... Murphy làm như vậy chẳng khác nào đang giành sủng ái cả.

Những sợi tinh thần quấn lấy lòng bàn tay em, nhưng trong cơn bối rối, em không biết rốt cuộc Murphy đang làm gì.

Mà trong chiếc lồng vàng kia, Túc Dương không thể thoát ra chứng kiến cảnh này, dù không còn nhiều ký ức khi còn là con người, nhưng bản năng vẫn khiến cậu ta lật trắng mắt một cách thật lớn.

Tên này đúng là đồ bắt chước.

Không đúng, là đồ bắt chước chó mới phải.

...

Bình Luận (0)
Comment