Chương 53: Giải trí đến chết【26】 - Husky không thông minh đến thế (3)
Túc Dương vẫn giữ nguyên biểu cảm điềm tĩnh, lạnh lùng trên gương mặt, nhưng những lời cậu ta nói ra lại hoàn toàn phá vỡ mọi giới hạn.
Đàm Gian không biết Túc Dương đã học những điều này từ đâu, theo phản xạ định buông roi ra. Nhưng ngay giây tiếp theo, đầu ngón tay em lại bị bao bọc trong lòng bàn tay ấm áp, khô ráo của cậu ta.
Em co vai lại, để mặc Túc Dương nâng tay mình lên. Đôi mắt đỏ rực của cậu ta nhìn em chăm chú, không chớp lấy một lần. Giọng điệu khô khan mà kỳ quặc: "Có thể. Đánh vào đây."
Đôi tai thú màu trắng muốt lộ ra ngoài của Túc Dương đều đã đỏ lên, nhưng cậu ta vẫn cố chấp nắm lấy đầu ngón tay em, từng chút một đặt lên lồng ngực mình.
"Sẽ... sướng."
Bị cậu ta dẫn dắt như vậy, khi đầu ngón tay chạm lên làn da nóng bỏng, Đàm Gian cảm giác cả khuôn mặt mình như bị thiêu cháy. Em giật tay lại như bị kim châm.
Chiếc roi vàng rơi xuống đất.
Túc Dương đột ngột áp sát, đè em xuống chiếc giường sắt lạnh buốt phía sau.
Cảm giác lành lạnh từ xương cụt lan dọc lên sống lưng, Đàm Gian bị cậu ta giữ chặt cổ tay, đôi mắt màu hổ phách long lanh như phủ một màn nước, bối rối nhìn cậu ta.
"Túc Dương?"
Em mở to mắt, không hiểu sao con chó nhỏ ngoan ngoãn ban nãy lại đột nhiên trở thành kẻ nắm quyền chủ động, giữ chặt lấy cổ tay em như vậy.
Môi cậu ta rất mỏng, rất lạnh. Mỗi khi nói chuyện, hơi thở nóng rực phả lên làn da trắng nõn của em, tạo thành những vệt hồng mờ ảo.
Cậu ta như cuối cùng cũng tìm được cách đánh dấu chủ nhân của mình. Cái đầu lông xù cọ cọ vào cổ em, từng chút một m*t lấy làn da ở hõm vai. Những nụ hôn quấn quýt, đọng lại một lớp sắc hoa nhàn nhạt, quyến luyến không rời.
"Cậu đang làm gì vậy, Túc Dương?"
Túc Dương nhìn em thật lâu, như thể đang ngắm nhìn một món bảo vật vô cùng quý giá. Cậu ta dịu dàng áp trán vào trán em, cọ sát thân mật.
Giọng cậu ta trở nên khàn khàn: "Chủ nhân, không biết dùng."
"Em... dạy anh."
Cảm giác lạnh lẽo siết chặt lấy cổ tay. Túc Dương cúi đầu, chậm rãi sắp xếp lại những sợi xích vàng tinh xảo.
Rất đẹp, mang đậm phong cách Ba Tư, có thể đeo trên người nhưng không gây đau đớn.
"Túc Dương!"
Giọng Đàm Gian run lên. Hàng mi cong dài thấm đẫm nước, khóe mắt và đuôi mày đều ửng đỏ. Em ôm chặt lấy cậu ta, làm nũng một cách rối loạn.
"Tôi học được rồi..."
Những sợi xích mảnh khảnh, ánh lên sắc vàng lấp lánh trong ánh nến mờ tối.
Đàm Gian còn chưa kịp lên tiếng, con chó nhỏ xảo quyệt đã nhào tới, bịt chặt môi em lại.
Đây là lần đầu tiên Túc Dương hôn.
Cậu ta chỉ có thể dựa vào bản năng, trước tiên nhẹ nhàng l**m mở cánh môi em.
Môi em đỏ bừng như một trái cây chín mọng.
Túc Dương hoàn toàn thuận theo bản năng của mình. Hôn một cái, lại phải dùng môi miết nhẹ lên bờ môi em hai lần, cho đến khi nước bọt của cả hai hòa quyện, cậu ta mới thỏa mãn tiếp tục hôn sâu.
Đàm Gian cảm giác đầu óc mình như bị nhấn chìm, sắp chết đuối trong nụ hôn dài dằng dặc này.
Em mơ màng nghĩ—
Túc Dương đúng là một con chó xảo quyệt.
Chó husky không thể nào thông minh đến thế.
Ánh nến lay động, hắt bóng hai người quấn quýt lên tường.
Lâu đến mức Đàm Gian suýt nghẹt thở, Túc Dương mới chịu buông em ra.
Sau đó cậu ta ngoan ngoãn vùi đầu vào hõm vai em, nắm lấy tay em, muốn l**m nhẹ lên đầu ngón tay.
Kết quả, bị Đàm Gian thẳng tay gạt ra.
Gương mặt em vẫn còn ửng hồng, đôi mắt ánh lên tia giận dỗi. Nhưng khi sợi xích trước ngực bị vô tình kéo động, em lại bật ra một tiếng rên nhẹ.
Đẹp đến nao lòng.
Lại vô cùng mê hoặc.
Túc Dương nhịn không được cúi người xuống, muốn hôn em lần nữa, nhưng bị Đàm Gian dùng chút sức lực ít ỏi đẩy ra.
Con chó nhỏ ngông cuồng bỗng cụp đuôi, như chợt nhận ra lỗi lầm của mình. Cậu ta cẩn thận l**m nhẹ lòng bàn tay em, mong được tha thứ.
Đôi mắt hổ phách của Đàm Gian vẫn phủ đầy hơi nước. Em chống đỡ cơ thể mềm nhũn ngồi dậy, mím môi, còn chưa kịp mở miệng mắng cậu ta thì Túc Dương đã cúi đầu nhận lỗi trước.
Cậu ta đem đôi tai lông mềm của mình đặt vào lòng bàn tay em, mắt mở to, nhìn em đầy mong chờ.
"Xin... lỗi."
...Chủ yếu là mặt không cần, chỉ cần lăn đủ nhanh, lần sau vẫn có vợ cho hôn.
Mà Đàm Gian lại đúng là kiểu người chỉ ăn mềm, không ăn cứng. Em cau mày, mắng Túc Dương mấy câu, thấy cậu ta ngoan ngoãn chịu đòn, lại bĩu môi, định bước xuống giường.
Giường sắt quá lạnh, em ngồi lâu có chút khó chịu.
Nhưng khi đôi chân còn chưa kịp chạm đất, một giọng nói từ loa phát thanh bất ngờ vang lên, phá vỡ mọi hành động của em.
Nghe xong nội dung phát thanh, Đàm Gian cứng đờ tại chỗ.
【Thực tập sinh cấp A cuối cùng đã tử vong!】
【Chú ý! Chú ý!】
【'Buổi Tuyển Chọn Barnum' sắp sửa bước vào hồi kết!】
【Mời tất cả thực tập sinh cấp S quay về ký túc xá! Chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng vào ngày mai—】
【Vở kịch vĩ đại nhất!】