Chương 111

Chương 55: Người yêu hoàn hảo [1] - "Buổi tối tốt lànhvợ yêu của anh..." (1)

Không gian trên tàu vẫn sạch sẽ và thoải mái như mọi khi. 001 đã bật điều hòa từ sớm và điều chỉnh đến nhiệt độ vừa phải.

Trên gương mặt của Đàm Gian vẫn còn vương những vệt tro bụi khi chạy thoát ra ngoài, loang lổ từng mảng, trông giống như một bé mèo nhỏ bị phủ đầy bụi xám.

001 thậm chí còn chu đáo chuẩn bị sẵn nước ấm trong khoang sau cho em. Trên mặt nước trong veo, hai quả bóng tắm hình vịt vàng đang trôi lững lờ.

Chu đáo hệt như một người mẹ vậy.

Cuối cùng, Đàm Gian cũng thả lỏng, ngâm mình trong làn nước ấm áp đầy thư giãn. Khi bước ra khỏi bồn tắm, em quấn trên người chiếc áo choàng trắng tiêu chuẩn dành cho các ký chủ trong không gian hệ thống.

Gương mặt nhỏ nhắn bị hơi nước nóng làm ửng hồng, làn da trắng muốt như sứ. Mái tóc được lau khô nhưng vẫn còn hơi rối, vểnh lên lung tung. Trong chiếc áo choàng rộng thùng thình, hàng mi dài cong cong của em còn vương một lớp hơi nước mỏng.

Nhìn giống như một vị pháp sư nhỏ xinh đẹp.

Trên bàn, tấm bản đồ khổng lồ đã sáng lên hai địa điểm. Trên con đường trải dài giữa tấm da dê, sau thành phố A, một luồng dữ liệu xanh lam quét qua. Trong ánh sáng bừng nở như những vì sao vụt tắt, cái tên "thành phố B" cũng chính thức được điểm sáng.

Thị trấn Alpha bao quanh nội thành đã được thu nhỏ lại. Ở trung tâm thành phố B, tòa nhà mang tính biểu tượng nhất—tòa tháp Barnum hiện lên rõ nét.

Nhưng lần này, có một điểm khác biệt.

Trên tòa tháp Barnum, ai đó đã vẽ một biểu tượng lửa hoạt hình.

Chắc hẳn, điều đó ám chỉ rằng nơi đó đang bốc cháy.

Đàm Gian chạm vào ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ ấy.

Nó không nóng chút nào. Ngược lại, khi đầu ngón tay em chạm vào, ngọn lửa còn uốn lượn quấn lấy tay em, như đang tinh nghịch muốn đùa giỡn.

Em tò mò chơi đùa một lúc, rồi vô tình ngước lên và chạm phải ánh mắt sâu thẳm của 001—đôi mắt của một chú mèo búp bê đang chăm chú nhìn em.

Sau đó, ánh mắt em trượt sang phía bên cạnh bản đồ đặt một hàng vòng cổ đủ màu sắc.

001 nhìn em, nghiêm túc nói: "Túc Dương bảo rằng, chỉ có mèo đeo vòng cổ mới không phải là mèo hoang."

Đàm Gian nhìn dãy vòng cổ lung linh đủ sắc màu trên bàn, lại liếc sang 001 đang ngồi ngay ngắn bên cạnh.

Trước đây, 001 từng kể với em rằng, mỗi khi ký chủ hoàn thành một nhiệm vụ trong tấm da dê, không chỉ bản thân em nhận được điểm nguyện vọng làm phần thưởng mà ngay cả hệ thống cũng nhận được điểm tích lũy tương ứng.

Những điểm ấy có thể dùng để đổi lấy các hình thái sinh vật khác nhau, nhằm làm bạn đồng hành cùng ký chủ trong phó bản, giống như một dạng thú cưng ảo vậy.

Ở phó bản trước, 001 vừa vặn có đủ điểm để đổi thành một chú mèo búp bê.

Nhưng rốt cuộc, lại bị Túc Dương xem như đối thủ tưởng tượng mà cướp mất.

Mỗi khi nghĩ đến thành phố B, đầu 001 lại bốc lên một luồng lửa ma trơi đầy uất ức.

Đàm Gian nhìn bộ dạng đó của nó, trầm mặc một chút rồi nhịn không được, nhỏ giọng hỏi: "001... Lẽ nào, tất cả điểm tích lũy của cậu ở phó bản trước đều dùng để mua vòng cổ rồi sao?"

Đôi tai của 001 khẽ giật một cái: "..."

Không hẳn đâu.

Vẫn còn một ít điểm tích lũy... để mua bóng tắm vịt vàng nữa mà.

Đàm Gian bật cười, em giơ tay xoa xoa đầu chú mèo nhỏ.

"Dù có vòng cổ hay không, tôi vẫn thích 001 nhất mà."

001 lập tức được dỗ dành đến mức cái đuôi suýt chút nữa vểnh thẳng lên trời.

Đúng vậy! Người luôn ở bên ký chủ!

Chỉ có nó!

Nghĩ đến đây, 001 phấn khích đến mức không kiềm chế nổi, ôm chầm lấy màn hình ánh sáng, hớn hở khoe điểm đánh giá của phó bản lần này.

"Lại là 100%!!"

001 vui vẻ đến mức không khép miệng được: "Tôi sắp trở thành hệ thống xuất sắc nhất trong số các hệ thống rồi! Ký chủ đại nhân, cậu đúng là ký chủ lợi hại nhất mà tôi từng gặp !"

Nghe 001 nói vậy, Đàm Gian cũng không nhịn được mà có chút kiêu ngạo nho nhỏ.

 Đàm ưỡn ngực.jpg

"Tôi không ngờ ảnh đế cuối cùng lại cứu tôi."

Nhớ lại quá trình hoàn thành nhiệm vụ, Đàm Gian vẫn có chút bận tâm.

Đầu ngón tay thon dài của em khẽ gõ lên mặt bàn, hàng mi dài rủ xuống suy tư.

"Trong phó bản này... rốt cuộc anh ấy đóng vai trò gì vậy?"

Thực ra cũng có thể đoán được. Đàm Gian khẽ chạm vào ngọn lửa nhỏ trên đỉnh tòa nhà, 001 suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng đáp:【Ảnh đế, Yến Hợp, khán giả... bọn họ chính là 'minh tinh', 'Công ty Y', 'khán giả' trong vòng lặp tuyển chọn trước đó. Đối với các cậu, họ vừa là tiền bối, cũng là người hướng dẫn.】

【Vậy nên, ảnh đế đã đi hết vòng lặp bi kịch ấy, bị giam cầm mãi mãi trên sân khấu và trong ánh mắt người khác.】

001 thở dài một hơi.

【Có lẽ, mong ước của anh ta chính là phá hủy hoàn toàn rạp xiếc Barnum. Vậy nên nguồn gốc của sự biến dị ở thành phố B đến từ ảnh đế, nhưng quái vật hiện tại lại là Túc Dương.】

【Nhưng cũng có thể, anh ta không thực sự muốn hủy diệt nó. Ánh mắt của đứa con quỷ dữ chỉ toàn sự vui vẻ mà thôi.】

Nó bắt chước giọng điệu phiên dịch trên TV, cố gắng khiến câu chuyện trông bớt bi thương hơn một chút.

Đàm Gian lặng im nhìn thành phố B được định vị trên bản đồ.

Ngay sau khi hệ thống kết thúc phần giới thiệu, một màn hình dữ liệu xanh lam đột nhiên hiện lên.

【Trong thế giới không  dũng  nàykẻ giết chết ác long lại  một đóa hoa hồng.

Cuối cùng, một dấu ấn hoa hồng đen nhẹ nhàng được đóng lại ở đoạn kết.

Không có chuyện kẻ diệt rồng rồi cũng hóa thành ác long.

Trong vở kịch này, tất cả những người đứng trên sân khấu lẫn khán giả dưới khán đài đều có khao khát của riêng mình—tiếng vỗ tay, tiền tài, niềm vui...

Bọn họ đều là những con rồng hung ác.

Chỉ có ảnh đế—người đã chán ngấy tất cả—cuối cùng cũng đợi được một đóa hoa hồng duy nhất.

Như thể phong ấn toàn bộ câu chuyện, đóa hoa hồng đen lặng lẽ nở rộ ở phần kết thúc.

Đàm Gian gấp màn hình lại, khẽ thở ra một hơi, đôi mắt hổ phách sáng lấp lánh như những vì sao.

"Xuất phát thôi, 001! Đến thành phố tiếp theo!"

Em giơ nắm tay lên.

"Xông lên nào—!"

001 chạm vào nắm tay nhỏ của em bằng một cú đập chân mèo.

"Xông lên xông lên!!"

...

Bình Luận (0)
Comment