Chương 114

Chương 56: Người yêu hoàn hảo [2] - Em sẽ  thể sớm ôm anh một cái (2)

Người chồng dịu dàng và hoàn hảo vừa bước vào phòng ngủ, như thể không thể kiềm chế tình yêu mãnh liệt của mình, liền kéo Đàm Gian vào trong lòng.

Bàn tay to lớn với những khớp ngón tay rõ ràng siết chặt, muốn đan mười ngón tay vào nhau một cách hoàn hảo, khiến Đàm Gian giật mình như một chú thỏ nhỏ bị kích động.

Em bị dọa đến mức cả bờ vai cũng co lại, môi mím chặt, lùi lại phía sau, suýt nữa vấp ngã lên chiếc giường lớn mềm mại sau lưng.

Lúc này, khoảng cách giữa Percy và Đàm Gian rất gần, gần đến mức Percy gần như có thể ngửi thấy mùi hương dịu ngọt lan tỏa từ mái tóc của em.

Thế nhưng Percy không vội vã tiến thêm bước nào nữa.

Như thể đã nhận ra sự căng thẳng và bối rối của chàng trai trước mặt, Percy thu lại phần nào sự mãnh liệt trong ánh mắt, lui về một khoảng cách vừa đủ, giữ nguyên ranh giới lịch thiệp.

Đôi mắt nâu nhìn Đàm Gian với chút lo lắng, giọng nói cũng tràn đầy sự quan tâm:
"Em sợ à?"

Anh dừng lại một chút, sau đó hơi ngượng ngùng chọn một cách xưng hô thân mật:
"Vợ yêu."

"Dù đây là lần đầu tiên của anh, nhưng anh sẽ không làm em đau đâu. Anh sẽ thật dịu dàng, anh đã học rất nhiều từ sách vở và video, cũng đã nghiên cứu xem tư thế nào có thể khiến em cảm thấy thoải mái nhất... Nếu em cần một chút không khí phù hợp, anh cũng đã chuẩn bị sẵn một số công cụ hỗ trợ..."

Đàm Gian không chỉ sợ hãi, mà bây giờ em đã xấu hổ đến mức ngón chân cũng co rút lại, toàn thân như một con tôm đỏ au, không ngừng tỏa ra hơi nóng.

"Đừng, đừng nói nữa..."

Lông mi của Đàm Gian run rẩy, ngón tay nắm lấy vạt áo cũng khẽ run, khóe mắt ửng đỏ đến mức đẹp đến nao lòng. Mặc dù từ lâu đã biết Đàm Gian rất xinh đẹp, nhưng Percy vẫn không khỏi sững người trong chốc lát.

Anh cảm thấy đầu óc mình cũng hơi nóng lên rồi.

"Anh... chúng ta bây giờ có thể..."

Percy thậm chí không kiềm chế được mà nói lắp, giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng phần cuối lại mang theo chút run rẩy, vô tình để lộ sự căng thẳng của chính mình.

"Trước tiên... vào tắm đã nhé? Em thích mùi sữa tắm trên người anh."

Tim Đàm Gian như muốn nhảy lên tận cổ họng, nhưng vẫn cúi thấp hàng mi, tìm một lý do mơ hồ để đẩy Percy vào phòng tắm.

Như một nét màu đỏ tan dần trên giấy, một vệt ửng hồng nhanh chóng lan rộng trên đôi tai của Percy. Người vợ bé nhỏ của anh thực sự rất biết cách nũng nịu và dỗ dành.

Percy dịu dàng gật đầu, bước chân có chút bồng bềnh đi vào phòng tắm.

Anh phải ghi nhớ loại sữa tắm đó và viết một bài đánh giá thật tốt cho cửa hàng.

Tuy nhiên, còn chưa kịp bước hẳn vào trong, phía sau đã vang lên giọng nói mềm mại của chàng trai, mang theo chút bướng bỉnh đầy đáng yêu: "Thôi được rồi, Percy, tối nay em không muốn làm nữa."

Bước chân Percy khựng lại, còn chưa kịp mở miệng thắc mắc, đã bị Đàm Gian thản nhiên chặn họng.

"Bởi vì anh bước chân trái vào phòng tắm trước. Trước đó em đã xem bói, hướng may mắn của em là bên phải."

Percy sững người trong giây lát.

Sau đó, anh khép chân lại, lúng túng nhảy vào phòng tắm.

Trước khi đóng cửa, anh bất đắc dĩ nhìn về phía Đàm Gian, người lúc này đang ngồi trên giường, đung đưa đôi chân. Đôi môi mềm mại hồng hào mím thành một đường mỏng, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu ánh đèn, ánh lên một lớp sáng lung linh.

Em hoàn toàn không nhận ra bản thân đã ngang ngược đến mức nào, cứ thế ngẩng đầu nhìn anh một cách đầy tự nhiên.

Thôi được rồi, một cậu trai xinh đẹp có quyền tùy hứng mà.

Percy thở dài một hơi, đôi mày hơi nhíu lại, sau đó nở một nụ cười bất lực nhưng đầy yêu thương.

"Được rồi, tối nay anh sẽ luôn bước chân phải trước."

"Dù không thể thực sự kết hợp, nhưng ít nhất hãy để anh hâm nóng cho em một ly sữa."

"Một người chồng hoàn hảo sẽ không bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của vợ mình."

Yes!

Khủng hoảng được giải trừ!

Trong lòng Đàm Gian, một "tiểu nhân" đang nhảy tưng tưng đầy phấn khích.

Em vui vẻ gật đầu, đến cả sợi tóc nhỏ trên đỉnh đầu cũng khẽ dựng lên.

Thế nhưng, khi Percy bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào vang lên, nét mặt vui vẻ của Đàm Gian dần dần chuyển thành nỗi sợ hãi không thể kìm nén.

Tựa như một loại bản năng vô hình nào đó đang trói chặt dây thần kinh, hơi thở của em dần trở nên gấp gáp.

Em ngồi trên giường, những đầu ngón tay trắng nõn vô thức vò nát ga trải giường vốn được sắp xếp ngay ngắn. Những nếp nhăn dần lan rộng, bao trùm lấy bàn tay mảnh khảnh.

Đôi đồng tử bất giác giãn rộng, lớp lông tơ sau gáy dựng đứng, một luồng khí lạnh thấm tận xương sống rồi chậm rãi bò lên trên.

Ngay khoảnh khắc Percy khép cửa phòng tắm, Đàm Gian chợt nhận ra một cách rõ ràng—nguồn cơn của mọi nỗi sợ hãi.

Khi có người đàn ông ấy ở bên cạnh, em có thể tự lừa mình dối người. Nhưng một khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, em nín thở, cả người cứng đờ.

—Có ai đó đang nhìn em.

Một ánh mắt đầy tính xâm lược và h*m m**n thăm dò, từng chút một, quét qua từng tấc da thịt trên người em. Ngay khi Percy khuất sau cánh cửa, cảm giác ấy dâng lên đến cực điểm.

Nhịp thở của Đàm Gian rối loạn. Em cố gắng giữ bình tĩnh, kìm nén những đầu ngón tay run rẩy, dán mắt tìm kiếm mọi ngóc ngách trong phòng, mong rằng có thể phát hiện ra thứ gì đó bất thường.

"Đinh đoong——"

Ánh mắt em chợt dừng lại ở cánh cửa phòng ngủ đang khẽ khàng hé mở.

Trong nhà chỉ có hai người, Percy không hề đóng cửa phòng ngủ mà để nó khẽ mở, tạo thành một khe hở nhỏ.

Một ánh sáng xanh thẫm chợt lóe lên, bên ngoài cánh cửa lộ ra một thân máy màu trắng, những khớp kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Trên màn hình đen vuông vức, một khuôn mặt cười được ghép từ những điểm ảnh đang nhìn chằm chằm vào em.

Đôi mắt chữ nhật màu xanh lam không chứa chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến sống lưng Đàm Gian lạnh toát.

"Phát hiện chủ nhân 'Đàm Gian', xin hỏi phòng của ngài có cần quét dọn không?"

Giọng nói mang đầy âm sắc của trí tuệ nhân tạo vang lên, từng chữ từng chữ, đều đều mà quỷ dị.

Cổ họng Đàm Gian khô khốc, nhưng em vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: "Không cần, cảm ơn."

Robot quét nhà lùi lại khỏi cửa.

Cảm giác bị theo dõi cuối cùng cũng tan biến.

Tấm lưng căng cứng của Đàm Gian dần thả lỏng, em đưa tay quệt đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán.

Chắc chỉ là ánh mắt của con robot thôi... Đừng tự dọa bản thân.

Em vừa hít sâu, vừa định vuốt phẳng những nếp nhăn trên ga giường.

Nhưng ngay khi vừa nghiêng đầu, dường như em nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ từ phòng tắm vọng ra.

Giống như Percy đang tự lẩm bẩm... lại giống như anh đang trò chuyện với ai đó.

Ngón tay Đàm Gian vô thức siết chặt, em nghiêng đầu, dán sát mặt vào cánh cửa kính phủ hơi nước của phòng tắm.

Âm thanh ấy rất nhỏ, đến mức không thể xâu chuỗi thành một câu hoàn chỉnh.

[Hơi thở gấp gáp... Em ấy đang sợ hãi... Bây giờ em ấy đang... quan sát...]

Những câu chữ rời rạc, không rõ ràng.

Hai tay Đàm Gian áp lên lớp kính mờ sương, cố gắng dán sát hơn một chút. Nhưng ngay khi em tiến gần, tất cả âm thanh bên trong đột ngột im bặt.

Có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng giữa tiếng nước chảy, em như nghe thấy một luồng nhiễu điện kỳ quái.

Còn bên trong—

Percy vừa xả sạch bọt xà phòng trên trán, vô tình liếc sang phía cửa kính, liền nhìn thấy...

Một dấu tay nhỏ xuất hiện.

Sau đó là một chiếc mũi tròn tròn hơi hếch lên.

Rồi đến một đôi môi mềm mại, hơi ửng hồng.

Cuối cùng, một đôi mắt đẹp mê hồn dần dần in rõ trên lớp kính mờ.

Giống như một chú mèo nhỏ đang lén lút rình chủ nhân ngoài cửa.

Percy không nhịn được cong khóe môi, trong đôi mắt nâu thoáng qua một tia thích thú.

Anh chỉ tùy tiện quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, rồi bất ngờ kéo mạnh cửa phòng tắm ra—

"Soạt——"

Đàm Gian vốn đang chăm chú lắng nghe, mong rằng có thể tìm ra chút manh mối.

Thế nhưng, vì quá mải mê, em quên mất mình đang dựa sát vào cửa.

Cảm giác hụt hẫng đột ngột ập đến, khiến em mất thăng bằng, ngã thẳng về phía trước.

Percy trông có vẻ cao gầy, nhưng khung xương phương Tây rộng lớn cùng cơ bắp săn chắc khiến cú va chạm làm Đàm Gian đau ê ẩm sống mũi.

Cả người em rơi thẳng vào vòng tay ấm áp, còn vương hơi nước ẩm nóng.

Hương dầu gội mùi gỗ nhàn nhạt xộc vào mũi. Người đàn ông trước mặt cao lớn, mái tóc xoăn màu nâu nhạt ướt sũng rũ xuống bờ vai. Một tay anh lười biếng quấn lấy dây buộc tóc, tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên bờ vai em.

"Vợ ơi?"

Giọng nói khàn khàn khẽ vang lên, dường như mang theo chút nghi hoặc.

Đàm Gian ngước lên đối diện với anh, rồi lập tức mím môi đầy chột dạ.

Đôi mắt nhạt màu đảo một vòng, rõ ràng là đang nhanh chóng tìm một cái cớ hợp lý để che giấu hành động vừa rồi.

"Percy, anh tắm lâu quá đấy."

Giọng điệu như một chú mèo kiêu ngạo được cưng chiều, giờ lại giở trò "vừa ăn cướp vừa la làng".

Percy hơi sững lại, theo phản xạ định xin lỗi, đôi mắt nâu dịu dàng thấp thoáng chút cưng chiều.

"Anh xin lỗi..."

Còn chưa kịp nói hết câu, thiếu niên trong vòng tay đã ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm rực rỡ.

Môi em khẽ cong lên, giọng điệu mềm mại: "Thế nên, em nghĩ rằng nếu em chờ anh ngoài cửa, em sẽ có thể sớm ôm anh một cái."

Giọng điệu đầy nũng nịu, cứ như một người vợ mới cưới không thể rời xa chồng dù chỉ một giây.

Percy biết rõ em đang nói dối, nhưng trái tim anh vẫn không thể ngăn được nhịp đập dồn dập.

Gương mặt anh tuấn thoáng chốc trống rỗng.

Còn Đàm Gian, thấy Percy có vẻ sững sờ, lập tức cúi đầu, giấu đi nụ cười nhỏ đắc ý.

Đánh lừa thành công rồi!

Hoàn hảo không chút sơ hở! Em lợi hại thật đấy!

-------------------------------

Trời ơi trời, bé nó ngốc manh quáaa (❁'◡'❁)

Bình Luận (0)
Comment