Chương 118

Chương 58: Người yêu hoàn hảo [4]- Vợ anh là người đáng yêu nhất thế giới (2) 

Percy không hiểu tại sao bản thân lại căng thẳng đến vậy, những dữ liệu vốn dĩ rõ ràng trong đầu bỗng chốc rối loạn như bị nhiễu loạn mã số.

Anh cảm thấy dây thanh quản của mình dường như chẳng còn là của mình nữa, nhưng vẫn cố gắng giữ giọng bình tĩnh để hoàn thành lời mời hẹn hò mà mình đã định sẵn.

Trong tài liệu mà loài người để lại đều viết như thế này: Trình tự nên là hẹn hò, hôn nhau, rồi lên giường.

Vậy nên trước đó Đàm Gian mới bảo anh hãy chờ một chút, rất có thể là bởi vì giữa họ chưa có "hẹn hò".

Tự cho rằng đã tìm ra mấu chốt vấn đề, Percy quyết định giải quyết nó.

"Anh đã nhờ thợ may đặt riêng một chiếc áo khoác dài rất hợp phong cách để đi chơi, ý anh là, em có muốn sau ngày cưới thứ hai, cùng anh trải qua một buổi hẹn hò ngọt ngào không?"

Đàm Gian sững lại một chút, dường như không ngờ rằng Percy đột nhiên lại đưa ra lời mời này.

Percy ngồi đối diện em, hai bàn tay căng thẳng đan chặt vào nhau, anh cảm giác những mạch điện trong cơ thể mình như sắp phát ra cảnh báo nhiệt độ cao.

Anh cũng không hiểu vì sao, rõ ràng chỉ là một lời mời hẹn hò đơn giản, vậy mà lại sợ đến mức nếu Đàm Gian từ chối, anh có thể sẽ phải từ bỏ luôn vai diễn "người chồng" này sớm hơn dự tính.

Ánh mắt Percy tối lại, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng.

Lần đầu tiên trong đời, anh có suy nghĩ rằng nếu Đàm Gian từ chối, anh sẽ...

Quỳ xuống cầu xin em.

Trong tư liệu của loài người viết rằng, khi cầu xin người khác, phải thực hiện đại lễ.

Mà với Percy – một học giả đã nghiên cứu loài người trong thời gian dài, "đại lễ" thông thường đồng nghĩa với quỳ bái.

Percy đã nghĩ sẵn tư thế quỳ của mình rồi.

Nhưng Đàm Gian lại đồng ý rất nhanh.

Mái tóc đen mềm mại của em khẽ rung nhẹ, giọng nói dịu dàng cất lên: "Được ạ, vậy mình đi công viên giải trí nhé?"

Trước đây em luôn ở trong bệnh viện, chưa từng đến công viên giải trí.

Đó là một tiếc nuối rất nhỏ bé nhưng cũng rất đáng tiếc đối với em.

Ấn tượng của Đàm Gian về công viên giải trí, chỉ là chiếc cầu trượt cũ kỹ trong khuôn viên bệnh viện, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm.

Cuối cùng, vì một lần em leo lên cầu trượt rồi bị ngã, nhân viên bệnh viện đã tháo dỡ nó hoàn toàn.

Từ đó, em bị đám trẻ cùng phòng bệnh ghét bỏ suốt một thời gian dài, đến tận khi em hứa rằng sau khi khỏi bệnh nhất định sẽ dẫn bọn họ đi công viên giải trí, mới được tha thứ.

...Nhưng em vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo của Đàm Gian nâng nhẹ hai bên má, đôi mắt nhạt màu khẽ cong lên.

"Mình đi công viên giải trí anh nhé, được không?"

Giọng nói mềm mại như đang làm nũng.

Hệ thống mạch điện trong đầu Percy lại tiếp tục chập cháy, anh có thể cảm nhận được nhiệt độ trên mặt mình chắc chắn đang tăng lên với tốc độ đáng sợ.

Dù anh chưa cần phải quỳ xuống cầu xin em, chưa cần phải hôn lên mu bàn chân em, chưa cần dùng nghi lễ của loài người để hành đại lễ với em...

Thế nhưng, người vợ mới cưới của anh vẫn vô cùng dịu dàng, vô cùng dễ thương, vô cùng thấu hiểu mà đồng ý với lời mời hẹn hò của anh!!

Trời ơi... trên thế gian này làm sao lại có một con người vừa ấm áp, vừa đáng yêu đến vậy chứ...

Con ngươi Percy co rút mạnh, đó là dấu hiệu biểu hiện ra ngoài của cơ thể loài người khi anh kích động.

Có lẽ... có lẽ bởi vì thật ra em cũng đã yêu anh sâu đậm, nên mới kiên định đồng ý lời mời hẹn hò của anh như vậy...

Anh nhất định phải hoàn thành buổi hẹn hò này thật hoàn hảo.

Dù anh không hiểu rõ cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực mình là gì, nhưng ít nhất trong 24 giờ hệ thống này, anh muốn Đàm Gian chỉ thuộc về anh mà thôi.

Percy âm thầm đưa ra quyết định.

Anh chậm rãi đứng dậy, đôi mắt nâu sáng lên rực rỡ.

"Đợi anh đi thay bộ quần áo khác nhé."

Trong tủ đồ của Percy có một chiếc áo khoác dài được đặt may riêng, anh đã tính toán kỹ lưỡng để chuẩn bị cho buổi hẹn hò hoàn hảo này.

Thậm chí, anh còn nghĩ kỹ rồi—tóc mình dài khoảng 80cm, phần đuôi tóc để dài tầm 18cm là con số hoàn mỹ nhất.

*

【Tôi cứ tưởng cậu sẽ từ chối anh ấy cơ.】

Hệ thống chủ bất ngờ lên tiếng.

Đàm Gian cảm thấy hệ thống chủ của thành phố C thật kỳ quái, lúc nào cũng mơ hồ nói với em về nhiệm vụ, nhưng lại rất cố chấp với những vấn đề kỳ lạ.

Em bỗng dưng có chút không vui, nhíu mày đáp lại:

"Tôi chỉ muốn khám phá thành phố C một chút."

"Tôi có chí hướng sự nghiệp lớn như vậy, đương nhiên phải có con đường riêng của mình!"

Hoàn toàn không phải là muốn đi chơi đâu!

Rõ ràng là đang bực bội, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ nũng nịu, cứ như thể em đương nhiên được làm nũng vậy.

Hệ thống chủ lập tức câm nín.

Percy nhanh chóng thay đồ.

Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu lạc đà, dáng áo cứng cáp và phong cách, nhưng bên trong lớp lót và gấu áo lại được thêu tinh tế bằng những đường chỉ vàng. Dưới ánh mặt trời, mỗi bước đi của anh đều phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Mái tóc xoăn của Percy cũng được tạo kiểu một cách cẩn thận, vài lọn tóc mềm mại rủ xuống trán, khiến vẻ ngoài của anh càng thêm lịch lãm và nhã nhặn.

Anh lái một chiếc xe hình đĩa bay màu bạc từ gara ngầm, chỉ mất vài phút để đưa hai người họ đến công viên giải trí ở ngoại thành thành phố C.

Công viên giải trí này giống hệt như trong tưởng tượng của Đàm Gian.

Khắp nơi đều là những quả bóng bay và ruy băng rực rỡ sắc màu. Ở cổng vòm, những nhân viên mặc trang phục chú hề đang phát kẹo cho du khách.

Các cặp đôi và những gia đình ba người dắt theo con nhỏ đứng xếp hàng mua vé. Không khí vui vẻ tràn ngập khắp nơi.

Đàm Gian bị bầu không khí ấy cuốn theo. Em hớn hở quay sang Percy nói: "Anh đi mua vé đi! Em muốn lấy túi kẹo!"

Em ngẩng đầu lên, đầu ngón tay khẽ kéo vạt áo Percy.

"Em cũng sẽ lấy một phần cho anh!"

Percy đang cầm bản đồ công viên giải trí, ánh mắt rơi xuống bàn tay nhỏ bé của Đàm Gian đang kéo áo mình, lập tức đứng thẳng người, vành tai đỏ bừng.

Nếu làm tròn mà nói... họ đã hoàn thành bước đầu tiên của buổi hẹn hò: nắm tay!

Hơn nữa, vợ của anh còn chủ động muốn tặng anh quà nữa!

Percy lâng lâng nghĩ thầm, quả là một buổi hẹn hò hoàn hảo.

Anh bước đi trong trạng thái như đang bay, hướng về quầy bán vé.

Thế nhưng, ngay khi Đàm Gian quay người bước về phía quầy phát kẹo của chú hề...

Cảm giác kỳ lạ ấy lại lần nữa bao trùm lên em.

Giống như có một ánh mắt lạnh lẽo, vô hình nhưng luôn theo sát, đang trêu đùa con mồi một cách đầy ác ý, tham lam thưởng thức sự sợ hãi và bất an của em.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Đàm Gian cảm thấy ánh mắt đó đang từng chút, từng chút một áp sát lại gần.

Gần hơn... gần hơn nữa...

Nỗi sợ hãi trong em dâng lên đến đỉnh điểm. Đàm Gian cảm thấy toàn thân lạnh toát, tay chân như bị đông cứng lại. Em xoay người, định chạy về phía Percy.

Nhưng một bàn tay to lớn, trắng bệch bỗng vươn ra từ đám đông phía sau, thình lình siết chặt lấy em—

Nửa khuôn mặt dưới của em bị bóp chặt, lực mạnh đến mức làm em nghẹt thở.

Đàm Gian còn chưa kịp kêu lên, cả người đã bị đối phương giam chặt trong vòng tay, lôi thẳng vào một tòa nhà gần đó.

Bình Luận (0)
Comment