Chương 60: Người yêu hoàn hảo【6】 – Anh xin lỗi (2)
Percy vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc vốn có của mình, cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khẽ chạm vào hàng mi dài hơi rủ của em, thành kính hôn lên đó. Sau đó, từng chút một, môi anh trượt xuống, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên vành tai tròn trịa, mềm mại của em.
Nơi đó vốn đã nhạy cảm, khi bị hơi ấm ẩm ướt của khoang miệng bao bọc, ngay lập tức, Đàm Gian không kìm được mà khẽ cắn môi, giọng run run gọi anh: "Percy... có chuyện gì vậy?"
Một cơn ngứa ran ẩm ướt lại len lỏi vào phần da non trong cổ tay, Percy cuối cùng cũng buông vành tai nhạy cảm của em ra, cúi đầu thành kính mà hôn lên cổ tay em.
Hơi nước nóng ẩm còn vương trên da, theo từng cái chạm môi mà thấm vào từng lỗ chân lông, đến khi trở thành một tầng hơi mờ mịt ám muội.
"Anh xin lỗi, buổi hẹn hôm nay lại kết thúc theo cách tệ hại như vậy."
Đôi mắt nâu mềm mại của Percy chăm chú nhìn em, không biết từ lúc nào, anh đã nâng eo em lên, sống mũi cao lướt nhẹ qua vùng xương quai xanh mềm mại.
Từ trên cao nhìn xuống, Đàm Gian có thể nhìn thấy rõ đỉnh đầu của Percy, cùng ánh mắt gần như cầu xin của anh khi ngước lên nhìn em.
Buổi hẹn thất bại dường như thực sự gây ra một đả kích lớn với Percy, ít nhất thì lúc này đây, anh trông vô cùng chán nản.
Đàm Gian mím chặt môi, sắc hồng nhạt trên cánh môi khẽ run lên. Rõ ràng ngay trước đó, người đàn ông tóc đỏ còn cảnh cáo em tuyệt đối không được tin vào "người chồng" này, nhưng khi nhìn Percy như vậy, Đàm Gian lại vô thức muốn an ủi anh đôi câu.
Người đàn ông trung thành làm hỏng buổi hẹn này trông như sắp khóc đến nơi rồi.
Em muốn an ủi anh, vì vậy liền đưa tay ra xoa nhẹ lên mái tóc anh ở ngay gần mình.
Không hề nhận ra khoảng cách giữa cả hai đã nguy hiểm đến mức nào, lúc này đây, em đang được Percy ôm chặt, tựa vào phần đầu giường mềm mại, còn anh thì như một chú chó săn ngoan ngoãn, mái tóc màu lanh rũ xuống hai bên gò má, gương mặt tuấn nhã áp lên cổ tay em, những nụ hôn thành kính và dịu dàng lưu lại trên làn da trắng muốt, thấp thoáng dưới lớp tĩnh mạch xanh mờ.
Vị học giả nghiêm túc này cúi thấp mắt, từng cử chỉ đều trang nghiêm tựa như đang cầu nguyện.
Với Percy, từ lúc được tạo ra, từng dòng mã trong cơ thể anh đều được lập trình sẵn để trở nên ngoan ngoãn và nguyên tắc, để anh có thể tận tụy phục tùng mọi yêu cầu bốc đồng tùy hứng của "người vợ" mình.
Nhưng "vợ" của anh lại quá xinh đẹp, quá ngoan ngoãn, đôi mắt lấp lánh tựa như viên pha lê quý giá nhất thế gian.
Thế nên anh sinh lòng tham.
Mọi thứ bắt đầu đi chệch hướng khỏi quỹ đạo vốn có.
Sự ngoan ngoãn và nguyên tắc vốn dĩ của anh, vào giây phút này, lại trở thành một cái bẫy tinh vi, dụ dỗ con mồi bước vào. Anh nhìn thấy ánh mắt thương xót của Đàm Gian dành cho mình, liền cẩn trọng ngẩng đầu lên, đôi mắt nâu sâu thẳm sớm đã không còn bình lặng, như hai ngọn lửa nhỏ bập bùng trong đêm.
"Tiểu Đàm, em đang an ủi anh sao?"
Anh lưu luyến cọ nhẹ má vào cổ tay trắng trẻo của em, giọng điệu chân thành, hàng mi dài khẽ rung lướt qua lòng bàn tay em, như thể thực sự đang thiết tha xin lỗi vì sai lầm của mình.
"Xin lỗi em, Tiểu Đàm, xin lỗi em..."
Anh hôn lên lòng bàn tay em, đôi mắt nâu trầm lặng nhìn em không chớp.
Percy siết chặt lấy eo em, hơi thở nóng bỏng của anh áp sát vào em, không chút do dự.
"Đừng từ chối anh, Tiểu Đàm."
Anh cụp mắt xuống, bóng tối đen kịt phủ kín tầm nhìn của Đàm Gian. Em có thể cảm nhận những nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống bên môi mình.
"Anh sẽ dùng cơ thể này để bù đắp cho em... Anh sẽ khiến em hạnh phúc... Đừng chống cự anh."
Giọng nói trầm thấp như lời mê hoặc, vang lên ngay sát vành tai em. Chiếc cúc áo lạnh băng cấn vào bụng dưới, mang theo một cảm giác đau râm ran.
Chỉ đến lúc này, Đàm Gian mới như chợt tỉnh khỏi thứ hơi thở ám muội tựa hồ muốn nhấn chìm người ta kia. Em hoảng hốt vươn tay đẩy Percy ra, lúng túng nói: "Không được, Percy... Chúng ta không nên như vậy."
Percy trầm mặc. Không khí nóng rực ban nãy dần dần nguội lạnh. Khi nhìn Đàm Gian, đôi mắt nâu của anh hiện lên một tia đáng thương.
Chưa chắc anh đã thật sự là chồng em. Hơn nữa—
Vì cớ gì Percy lại bỗng dưng giác ngộ cái tư tưởng "xin lỗi ai thì phải ngủ với người đó" thế này?!
Tư duy kiểu gì đây chứ?!
Đàm Gian đặt hai tay lên ngực Percy để giữ khoảng cách. Dưới lòng bàn tay, làn da anh nóng bỏng, nhưng điều kỳ lạ là... em không cảm nhận được nhịp tim của anh.
Em cắn môi, cố vắt óc tìm một cái cớ, nhưng dáng vẻ ấy lại rơi vào mắt Percy, khiến anh tưởng rằng em đang cực kỳ kháng cự. Percy siết lấy eo em, ánh mắt sâu thẳm, nhìn chằm chằm.
"Tại sao không được? Chúng ta là vợ chồng mà. Nếu em không thích..."
"Cơ thể anh được điều chỉnh dựa trên dữ liệu về 'hình mẫu con người hoàn hảo' theo thống kê. Anh có thể thay đổi mọi thứ... chỉ cần em muốn."
Đàm Gian trơ mắt nhìn Percy—Biến đổi ngay trước mặt mình.
Đường nét của anh, nơi áp sát lên làn da em, dần dần kéo dài ra.
Sắc mặt Đàm Gian tức thì tái nhợt.
Mà Percy, vẫn giữ nguyên ngữ điệu nghiêm túc, thậm chí còn bổ sung: "Hoặc là... vẫn chưa đủ? Nếu chưa đủ, anh có thể giống như rắn, có hai cái... Tiểu Đàm..."
Câu nói ấy khiến Đàm Gian xấu hổ đến mức ngón chân cũng co quắp lại. Em nhắm chặt mắt, giọng run run:
"Đủ rồi... Không phải vậy!"
Có lẽ vì những dòng chữ máu vừa nãy đã khiến em trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết. Đàm Gian vô thức nhạy bén nhận ra lỗ hổng trong lời nói của Percy— như thể kẻ giả mạo rốt cuộc cũng để lộ sơ hở.
"Con người hoàn hảo?" Đàm Gian khẽ run, hỏi. "Percy, chẳng lẽ... anh không phải con người sao?"
Vì quá ngượng ngùng, ngay cả hàng mi của em cũng khẽ rung.
"Nếu không phải... vậy tại sao chỗ đó của anh lại có thể... biến đổi..."
Bỗng nhiên—
Tiếng còi báo động chói tai vang lên từ cánh cửa đóng chặt.
Âm thanh va đập giữa kim loại với kim loại sắc lạnh, tựa như sấm chớp, chấn động khắp căn phòng.
【Cảnh báo— Cảnh báo—】
【Danh tính 'chồng Percy' bị lộ!! Phải tiến hành xóa ký ức ngay lập tức! Phải tiến hành xóa ký ức ngay lập tức!】
Từ khóe mắt, Đàm Gian trông thấy—
Một con robot quét dọn màu trắng, chẳng biết đã bò lên mép giường từ lúc nào.
Cặp mắt hình chữ nhật, tựa như khối pixel, đang lặng lẽ... rợn người... nhìn chằm chằm vào em.