Chương 133

Chương 66: Người yêu hoàn hảo12Lùi rất nhiều bước để xét lạichẳng lẽ hắn ta hoàn toàn không  lỗi  sao? (1)

Đàm Gian trầm mặc, biểu cảm phức tạp, thậm chí có phần khó diễn tả thành lời.

Điều đáng sợ nhất chính là—sau khi Quý Phù nghiêm túc đưa ra những đề xuất kỳ quặc này, bảng nhiệm vụ của hệ thống chủ lại tăng lên 10% ngay lập tức.

Đàm Gian: "???"

Em trợn tròn mắt nhìn hệ thống chủ, nhưng hệ thống vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, như thể bản thân chẳng liên quan gì đến mấy nhiệm vụ lố bịch đó.

Tại sao mọi nhiệm vụ ở thành phố này đều bất bình thường như vậy chứ?!

Chủ đề này tựa như công tắc kích hoạt hộp thoại của Quý Phù, hắn ta vừa vỗ tay, vừa đầy hứng thú tiếp tục lải nhải, từ cách "câu" họ thế nào, cho đến những mưu kế điên rồ kiểu "tương lai tay trái ôm một người, tay phải ôm một người, dưới chân còn phải dẫm lên một người."

Nghe đến mức đầu óc Đàm Gian như muốn nổ tung.

"Nghe tôi nói này, em còn có thể ly hôn với Percy nữa đấy. Tôi sớm đã cảm thấy tên đó tuyệt đối không trung thành như vẻ bề ngoài đâu. Đến lúc đó, hắn phát điên, nhốt em trên giường... rồi để kẻ khác đến anh hùng cứu mỹ nhân..."

Càng nghe, biểu cảm của Đàm Gian càng kỳ quái.

Em hé miệng, định lên tiếng phản bác, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một làn hơi lạnh lướt qua vành tai.

Rèm cửa sổ sát đất khe khẽ lay động sau câu nói của Quý Phù, phảng phất một bóng dáng khẽ lướt qua. Ngay lập tức, trong tầm mắt Đàm Gian, một sợi tóc dài màu rượu đỏ đong đưa—tựa như có ai đó vừa ghé sát bên tai em, nhẹ nhàng thổi một hơi lạnh buốt.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến Đàm Gian khẽ rùng mình.

Một giọng nói quen thuộc, trầm thấp mà rờn rợn, vang lên bên tai—

"Em không thực sự ngốc đến mức nghe theo lời hắn đấy chứ, Tiểu Đàm?"

Cảm giác ngưa ngứa len lỏi bên gò má, như thể có một đôi bàn tay lạnh lẽo đang đặt lên bờ vai em, mang theo hàn khí thấu xương.

Một ai đó áp sát vào mặt em, hơi thở phả nhẹ bên tai, lành lạnh, trơn mịn, giống như làn da của loài bò sát máu lạnh.

Người đàn ông ôm lấy em từ phía sau, siết em vào lòng một cách thân mật.

Mái tóc đỏ rượu quyện vào mái tóc đen nhánh của em.

Hắn cười khẽ, giọng nói dịu dàng mà ám muội: "Em lại quên tôi rồi sao? Tiểu Đàm..."

Cánh tay lạnh như băng siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của em.

Cảm giác như có một con rắn độc quấn chặt quanh người, khiến Đàm Gian không thể động đậy.

Em nghiêng đầu.

Một gương mặt quyến rũ tuyệt mỹ đập vào mắt.

Đôi mắt phượng dài hẹp hơi cong lên, hắn ta thổi nhẹ vào tai em, giọng nói mang theo nét yêu chiều:

"Lần trước tôi khắc lên người em vẫn chưa đủ sao?"

"Phải làm thế nào... em mới nhớ ra tôi đây?"

Hắn không hề hạ thấp giọng, nhưng người bên kia màn hình—Quý Phù—dường như hoàn toàn không nhìn thấy hắn, vẫn hăng say đưa ra những ý tưởng quái gở.

Tròng mắt Đàm Gian co rút, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Em có thể cảm nhận được đôi tay lạnh lẽo kia đang len lỏi dưới cánh tay em, nhẹ nhàng nâng em lên như bế một con búp bê, rồi từ phía sau ôm em chặt hơn nữa.

"Em có vẻ căng thẳng nhỉ?"

Những ngón tay lạnh băng lướt dọc theo gáy em, tựa như đang nhấn từng phím đàn piano, chậm rãi lần xuống tận xương cùng.

Tựa như một kẻ đi săn đang hưởng thụ sự run rẩy của con mồi.

Người đàn ông nhếch môi cười, giọng điệu dịu dàng, nhưng ngón tay đặt trên eo em lại trượt dần lên trên, chậm rãi, từng chút một, rồi khẽ siết lấy cổ em.

Hắn không dùng sức.

Chỉ dừng lại ở yết hầu, thong thả v**t v*.

"Hửm? Em muốn cầu cứu sao? Định mách với người đồng đội mới này à?"

Sắc mặt Đàm Gian tái nhợt, cả người như bị đông cứng tại chỗ, ngay cả nhịp thở cũng trở nên chậm chạp.

Em khẽ nghiêng đầu, nhưng ngay lập tức bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cằm, ép em quay về vị trí cũ.

Em không thể nhìn thấy biểu cảm của kẻ đứng sau lưng mình.

Chỉ có thể cảm nhận được những xúc cảm lạnh lẽo, đen tối, từ phía sau thấm dần ra phía trước, bao trùm lấy em.

Đầu ngón tay thô ráp không chút kiêng nể mà trượt trên làn da em.

Nhưng Quý Phù ở trước mặt vẫn hoàn toàn không hay biết, chỉ mải mê tiếp tục hỏi em: "Em thấy đề nghị của tôi thế nào?"

"Thực sự... thú vị quá đi mất!"

Cảm giác lạnh buốt dán chặt trên da, mỗi lúc một bừa bãi, mỗi lúc một quá trớn.

Đàm Gian siết chặt ngón tay, bấu lấy lớp vải mỏng trên quần.

Chỉ trong chốc lát, bề mặt vải cotton mềm mại bị em siết đến mức nhăn nhúm, sau đó, loáng thoáng xuất hiện một vệt sẫm màu.

Dấu vết thấm đẫm.

Hốc mắt Đàm Gian còn vương chút ẩm ướt.

Tiếng cười khẽ khàn khàn, đầy b*nh h**n của người đàn ông phía sau truyền đến bên tai.

Đầu ngón tay lạnh băng di chuyển, cuối cùng dừng lại ngay dưới xương quai xanh—

Rồi ấn mạnh.

"Ưm...!"

Đàm Gian khẽ rên lên một tiếng, âm điệu mềm mại bị kéo cao lên ở cuối câu.

Nhưng em còn chưa kịp há miệng phản kháng, một ngón tay lạnh giá đã áp lên bờ môi em.

Như là uy h**p.

Lại như là trêu chọc.

Ngón tay ấy chậm rãi lướt qua đường nét môi em, từng chút, từng chút một, tỉ mỉ miết lấy.

Cảm giác tê dại lan dọc theo bờ môi, xâm nhập vào từng đầu dây thần kinh.

Đàm Gian khẽ run, hơi hé môi.

Đôi môi mềm mại khẽ ngậm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo kia trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Người đàn ông phía sau khựng lại.

Khoảng lặng ngột ngạt kéo dài vài giây.

Đàm Gian rốt cuộc cũng có cơ hội hít thở.

Em cắn môi, sắc đỏ trên môi càng thêm rõ rệt.

Đôi mắt hơi phiếm nước, ngẩng lên nhìn về phía màn hình.

Phía đối diện, Quý Phù đã im bặt từ lúc nào.

Đôi mắt đỏ như máu của hắn ta trừng lớn, không chớp lấy một lần, dán chặt vào em.

Trên người hắn ta vẫn là chiếc áo sơ mi đen rộng thùng thình, gần như mở toang.

Đàm Gian có thể thấy rất rõ—

Lồng ngực hắn ta phập phồng kịch liệt.

...

Bình Luận (0)
Comment