Chương 73: Người yêu hoàn hảo【19】- Em là của anh rồi, Tiểu Đàm (2)
Em đáp lại bằng giọng trầm khàn, hàng mi dài ướt đẫm dính lại thành từng sợi nhỏ. Đàm Gian khẽ hít mũi, nói một câu "biết rồi", rồi định dứt khoát cúp máy.
Ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình, nhưng vì còn run rẩy, thay vì chạm vào nút ngắt cuộc gọi, đầu ngón tay lại vô tình quẹt sang chế độ video.
Quang não vẫn nằm trong tay Đàm Gian, và ngay khoảnh khắc ánh trăng bất ngờ lọt vào khung hình, gương mặt nhỏ nhắn, trắng ngần của em liền hiện lên trên màn hình.
Mái tóc ngắn gọn gàng trước đó giờ có phần rối loạn sau nụ hôn vừa rồi. Đôi môi căng mọng, đỏ bừng lộ ra một đường cong tròn trịa, lấp lánh dưới ánh sáng.
Em hơi cúi người xuống, cổ áo theo đó mà trễ xuống theo trọng lực, để lộ xương quai xanh tinh tế và... hai hoa anh đào nhỏ hồng nhạt.
Người đàn ông vừa nãy còn lạnh lùng cứng rắn, ngay lập tức nghẹn lời.
Có lẽ vì bị mắng quá dữ, đôi mắt kia đã dâng đầy nước, từng giọt long lanh đọng trên hàng mi dài, chực chờ rơi xuống.
Đàm Gian không muốn nghe ông chủ quở trách thêm nữa, em đưa tay quệt nước mắt, định tắt quang não.
Nhưng còn chưa kịp cầm lên, từ bên kia truyền đến một giọng nói có chút gượng gạo, qua lớp thiết bị điện tử.
"Khụ khụ... Ý tôi là, tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ, chắc khoảng nửa tiếng."
"...Em có say xe không? Tôi lái phi cơ, sẽ nhanh hơn."
Đàm Gian vừa lén lau nước mắt: "?"
Vậy... y thực sự là muốn đến đón em sao?
Không muốn tiếp tục bị mắng, Đàm Gian mím môi, không cúp máy nữa, chỉ ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu gối, hít mũi nhỏ giọng đáp: "Không cần đâu."
"Tôi... tôi nhờ người khác đưa đi được rồi."
Ông chủ này hung dữ thế, lỡ đâu lại túm tóc em rồi mắng xối xả, vừa đánh vừa hỏi em xem sau này còn dám đi trễ nữa không thì sao!
Em rụt rè từ chối lời đề nghị của y.
Đối phương im lặng vài giây, ngay lúc Đàm Gian tò mò ngước mắt lên xem có phải mạng bị lag không, thì 'ông chủ' lại cất lời.
"Tôi đến đón em, sẽ mua bánh ngọt cho em."
Đàm Gian đang ỉu xìu, lập tức ngồi thẳng dậy: "!"
Nhưng em vẫn quyết định phải giữ chút kiêu hãnh, ngẩng cằm lên, giơ hai ngón tay nhỏ.
"Muốn... muốn hai cái."
"Vị dâu."
Người đàn ông vừa định mua luôn cả tiệm bánh: "..."
"...Được."
Đối phương đứng dậy, ngay sau đó, quang não vang lên tiếng 'tít' báo hiệu cuộc gọi đã bị ngắt.
—
Leicester không biết có phải đã hoàn toàn từ bỏ hay không, nhưng ngoài cửa gỗ lúc này đã không còn động tĩnh.
Trong lúc Đàm Gian gọi điện, Percy đã chỉnh lại bộ đồ mặc nhà vốn lộn xộn của mình, đẩy nhẹ gọng kính viền bạc trên sống mũi.
Anh đứng ngay cửa, nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.
Trên gương mặt không chút biểu cảm của Percy, giọng điệu lại mang theo một sự nguy hiểm khó tả.
"Em định đi cùng hắn sao, Tiểu Đàm?"
"Chỉ vì hai cái bánh nhỏ?"
Đàm Gian bị hỏi đến sững sờ, rõ ràng chỉ là đi làm, mà sao lại bị nói giống như đang bỏ trốn với một gã đàn ông xa lạ vậy?
Em chột dạ lí nhí: "Không... không phải vì bánh, em đi làm thật mà."
Percy kéo dài giọng "à" một tiếng, đôi mắt của học giả trầm tĩnh rũ xuống, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng mang theo chút lo lắng dịu dàng.
"Anh hơi lo cho em đấy, Tiểu Đàm."
"Anh thấy ông chủ kia... không phải người tốt."
Đàm Gian khẽ ừm một tiếng, vẻ mặt nghi hoặc ôm lấy thiết bị quang não, ngước lên nhìn Percy, rồi nghe thấy giọng nói trầm trầm đầy ẩn ý của anh.
"Tiểu Đàm à, loại đàn ông này anh hiểu quá rõ rồi. Một người ngay lần đầu gặp mặt đã mang bánh đến cho em, thực ra chẳng có ý tốt gì đâu. Hắn ta nói là mời em ăn bánh ngọt, nhưng thật ra là muốn biến em thành chiếc bánh nhỏ để hắn nuốt trọn đấy."
Lý do này quả thật vô lý đến mức không thể nào chấp nhận nổi, thậm chí còn rất gượng gạo.
Như đang sỉ nhục trí tuệ của em vậy.
Đàm Gian im lặng một lúc rồi khó khăn nhắc nhở: "...Nhưng mà anh cũng mời em ăn bánh ngọt mà."
Percy lập tức cứng họng, sau đó lại thản nhiên nói đầy tự tin: "Anh khác bọn họ."
Đàm Gian cảm thấy lúc này chẳng biết phải nói gì thêm, nhất là khi sắc mặt của Percy dường như có chút bất thường. Vì thế, em quyết định lựa chọn cách thông minh nhất—giả ngu.
Percy nhìn Đàm Gian với ánh mắt u ám, thấy em nhất quyết muốn rời đi, anh chỉ khẽ thở dài. Nhưng khi nghe được tiếng bước chân trầm nặng ngoài cửa, đáy mắt anh lóe lên một tia âm trầm khó lường.
"Nhưng nếu Tiểu Đàm thích làm việc, thì cứ đi thử một chút đi..."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa gỗ mỏng manh bỗng nhiên vỡ vụn thành từng mảnh. Một lưỡi dao sắc bén cắm phập vào cửa, mảnh gỗ văng tung tóe.
Bên ngoài vang lên tiếng cười lạnh lẽo của Leicester.
"À... Tại sao không thể giao Tiểu Đàm cho tôi nhỉ?"
"Anh không phải là người giỏi đóng vai người yêu hoàn hảo và rộng lượng nhất sao? Nhưng không sao cả, anh không cho tôi, vậy thì tôi tự đến cướp lấy."
Từng lời của Leicester đều mang theo sự điên loạn đáng sợ, âm thanh dao chém xuống cửa mỗi lúc một dồn dập hơn.
Percy nhìn cánh cửa bị chém rách, trong đôi mắt màu nâu lướt qua một tia bất đắc dĩ. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Đàm Gian, động tác dịu dàng như một người chồng đang lo lắng vợ mình sẽ đến công ty trễ giờ.
"Ông chủ đến đón em lúc bảy giờ đúng không?"
"Cầu thang không đi được nữa rồi. Khi mua căn hộ này, anh có đặt một thang máy riêng. Chúng ta đi bằng thang máy, sẽ không bị trễ."
Bên ngoài, Leicester đang vô cùng hung hãn. Nếu mở cửa ra xông thẳng ra ngoài thì chắc chắn không thể thoát được. Đàm Gian bị dọa đến mức mặt trắng bệch, cả người run rẩy như một chú chim nhỏ. Nhưng khi nghe Percy nói còn có cách khác, em chỉ có thể vô thức gật đầu rồi vội vàng bước theo anh.
Chiếc thang máy riêng nằm ở phía bên kia của phòng khách. Đi qua một cánh cửa nhỏ, trước mặt họ là một khoang thang máy chật hẹp, đóng kín.
Percy quét chìa khóa thông minh trên cổ tay mình, theo tiếng cửa đóng lại, căn phòng phía sau cũng hoàn toàn bị ngăn cách.
Không gian trong thang máy không lớn lắm. Giữa em và Percy có một khoảng cách không xa không gần. Mái tóc dài màu lanh của hắn rủ xuống vai, làm nổi bật gương mặt dịu dàng tựa ngọc.
"Nhất định phải rời đi sao, Tiểu Đàm?"
Đàm Gian sững sờ. Không ngờ vào lúc này, Percy lại bất ngờ hỏi câu đó. Em ngước lên, kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh—ánh mắt ấy như có thể nhìn thấu mọi thứ.
Cả hai đều hiểu rõ.
"Làm việc" không chỉ có nghĩa là thay đổi môi trường. Nó còn có nghĩa là em sẽ hoàn toàn rời khỏi Percy và những người kia—
Để lựa chọn một cuộc đời khác, một cuộc đời hoàn hảo hơn.
Ánh đèn trên trần rọi xuống gương mặt Percy, tạo nên một sắc thái u ám. Anh cụp mắt, từ từ nở một nụ cười.
"Anh đã hỏi em câu này rất nhiều lần rồi, và lần nào câu trả lời cũng giống hệt nhau."
"Anh đã quá mệt mỏi khi làm một con người... một người chồng rộng lượng, hoàn hảo, nhưng vĩnh viễn không thể có được em."
Percy khẽ thở dài.
Rõ ràng là em đã tin tưởng anh đến mức không chút do dự bước vào thang máy.
Nhưng cuối cùng... vẫn lựa chọn rời xa anh.
Thang máy dừng lại, nhưng trên bảng điều khiển, Đàm Gian nhìn thấy một con số vô cùng rõ ràng—-2.
Percy... hoàn toàn không có ý định để em rời đi.
Đàm Gian trừng lớn mắt, vẻ mặt kinh ngạc. Nhưng ngay sau đó, em lập tức bị một vòng tay mạnh mẽ ghìm chặt vào lòng.
'Đinh!'
Tiếng chuông báo hiệu đến nơi vang lên.
Ngay bên tai, Đàm Gian nghe thấy Percy khẽ thở ra một tiếng đầy thỏa mãn.
Con quái vật điên cuồng và tàn nhẫn ẩn sâu trong anh, vào giây phút này, đã hoàn toàn trỗi dậy.
Anh vén nhẹ những sợi tóc lòa xòa bên gò má em, giọng nói trầm thấp vừa dịu dàng, vừa điên cuồng.
"Anh đáng lẽ phải biết từ sớm... Tiểu Đàm, em đơn thuần như vậy, chắc chắn sẽ bị người ta làm hư mất."
"Em muốn trốn khỏi anh đến vậy, chắc chắn là đã bị đám người xấu kia mê hoặc rồi, đúng không?"
Cửa thang máy mở ra.
Bên trong căn phòng rộng lớn, tất cả hiện ra trước mắt em.
Đàm Gian ngây người, không thể tin nổi.
Percy ôm lấy em từ phía sau, những nụ hôn lướt nhẹ lên vành tai.
"Không sao đâu... Từ giờ trở đi, em sẽ không bao giờ nhìn thấy ai khác nữa."
"Em là của anh rồi, Tiểu Đàm."