Chương 156

Chương 77: Người yêu hoàn hảo [23] – Chúng ta giết Thần (2)

Ngón tay trắng muốt của Đàm Gian siết chặt lấy bộ quần áo trong tay, em có chút lúng túng nhìn nhân viên tiếp tân trước mặt. Gương mặt cậu ta, với những đường nét cân đối và ưu tú, vẫn mang nụ cười như mọi khi, không hề có biểu cảm thừa thãi, cứng nhắc đến mức đáng sợ như một chương trình đã được lập trình sẵn. Nhưng trong đôi mắt đen trắng phân minh ấy lại ngập tràn đố kỵ sâu sắc.

"Em và ông chủ quan hệ tốt như vậy, đồ anh ấy mua cho em, em chắc chắn sẽ mặc, đúng không?"

Giọng điệu của nhân viên tiếp tân nhấc cao ở cuối câu, bàn tay lớn với những đốt ngón tay rõ ràng nắm lấy cổ áo sơ mi của em. Chỉ cần nhẹ nhàng xé một cái, bộ đồ trên người Đàm Gian sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

"Không... không phải..."

Đàm Gian cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi đang lan tràn trong từng đầu dây thần kinh. Đôi mắt đẹp mở to, hoang mang và đáng thương thu mình trên chiếc ghế. Em nhạy bén nhận ra nhân viên tiếp tân trước mặt dường như trở nên đặc biệt kỳ lạ.

Giống như một cỗ máy đã hoàn toàn sụp đổ.

Không biết có phải câu trả lời này đã làm cậu ta hài lòng hay không, bàn tay đặt trên vai Đàm Gian không tiếp tục hành động. Chỉ là, sau một lúc lâu, nụ cười trên gương mặt tuấn tú kia mới dần dần biến mất, giọng điệu vốn thất thường bỗng trầm hẳn xuống.

"Vậy, trước mặt bất cứ ai em cũng có thể ăn mặc như thế này sao?"

Lời chất vấn lạnh lẽo gần như đóng băng vang lên bên tai em.

Đôi đồng tử đen nhánh, lớn hơn người bình thường gần một vòng của người dẫn đường phản chiếu hình ảnh thiếu niên xinh đẹp đang co mình trên chiếc ghế cao.

Ăn mặc quyến rũ đến mức này, trên người khoác chiếc áo sơ mi rộng của một gã đàn ông khác, để lộ cả xương quai xanh và bờ vai mảnh mai.

Trong mắt vẫn còn vương nước, đôi môi đỏ mọng sưng tấy, như vừa trải qua điều gì đó không thể nói thành lời.

Âm thanh vải bị xé rách vang lên trầm đục, cùng với giọng điệu âm u rợn người của nhân viên tiếp tân. Nhịp tim của Đàm Gian ngay khoảnh khắc đó gần như đạt đến cực hạn, lồng ngực run rẩy dữ dội, khiến cả cơ thể từ đầu đến chân đều tê dại và mềm nhũn.

"Đi thay đồ."

"Hoặc để tôi đích thân giúp em thay."

...

Đàm Gian bần thần ôm lấy mớ vải mềm mại trong tay, cách một tấm rèm mỏng của phòng thay đồ, em có thể nghe thấy tiếng nhân viên tiếp tân đang khe khẽ ngâm nga bên ngoài. Đó dường như là một bài hát quái dị chỉ có ở thành phố C.

"Thần ban cho chúng ta  duy...  thể bằng thép..."

Bờ vai mảnh dẻ của Đàm Gian tựa vào bức tường lạnh lẽo trong không gian chật hẹp, mọi nỗi sợ hãi bị kìm nén vừa rồi giờ như trào dâng. Sắc mặt em tái nhợt, vừa chậm rãi thay quần áo vừa cẩn thận quan sát môi trường xung quanh.

Phòng nghỉ riêng mà Lâm Hành chuẩn bị cho em không quá lớn, căn phòng hẹp được ngăn đôi bằng một tấm rèm cuốn. Bên ngoài là khu vực có gương soi, ghế sofa nhỏ để nghỉ ngơi, còn bên trong là phòng thay đồ chất đầy quần áo và hộp giấy.

Đàm Gian co người trong đống hộp giấy, miễn cưỡng tìm lại được chút cảm giác an toàn.

Bài hát rùng rợn, hung ác vẫn tiếp tục.

"Thần chúc phúc cho sự  liệt của chúng ta... chúc phúc cho sự hiện diện khắp nơi của chúng ta..."

Chiếc váy dài bồng bềnh đỡ lên từng lớp ren mềm mại, chất lụa đen như dòng nước chảy, dây đeo rộng trượt xuống cánh tay nhỏ nhắn, để lộ bờ vai trắng nõn và xương quai xanh tinh tế. Ánh sáng nhạt hắt lên làn da, khiến em trông càng thêm xinh đẹp.

Đàm Gian đang ngồi xổm, cúi người cài vòng đeo chân.

Dải ren đen ôm lấy phần đùi mềm mại, in lên làn da trắng hồng một vệt đỏ nhàn nhạt.

Có lẽ do dùng sức quá mạnh, ngay khoảnh khắc thả lỏng dải lụa trong tay, Đàm Gian mất thăng bằng, cả người ngã ngồi vào đống hộp giấy phía sau.

Một chiếc quang não màu lam nhạt lăn ra ngoài, trông như một mẫu đời cũ từ hơn chục năm trước. Màn hình gập nứt đầy vết rạn như mạng nhện.

Hơi thở của Đàm Gian tức khắc nghẹn lại, em cẩn thận mở chiếc quang não cũ kỹ ra, đôi mắt khẽ mở to.

Bên trong sạch sẽ, chỉ lưu một đoạn video duy nhất.

Thiếu niên trong video có khuôn mặt giống hệt em, làn da trắng như tuyết, đuôi mắt ửng đỏ, hình ảnh rung lắc, trong ống kính, cậu nhìn chằm chằm vào máy quay, từng từ từng chữ nói chậm rãi:【Thế giới này  giả

【Căn bản không  công việckhông  quán barkhông  chồngkhông  cuộc sống hoàn hảo hay người yêu hoàn hảo nào cả.

【Tất cả chỉ  phương thức  thế giới dùng để nuôi nhốt mình.

【Bọn họtất cảđều   mình  đến.

Đàm Gian đối diện với đôi mắt giống hệt mình.

Bên ngoài tấm rèm, giọng hát của nhân viên tiếp tân càng lúc càng cao vút, từng nhịp giày da nện xuống nền nhà vang vọng, áp sát về phía em.

"Chúng ta nuôi dưỡng Thần..."

"Chúng ta bắt chước Thần..."

Sắc mặt Đàm Gian trắng bệch, nghe thấy bản thân trong video tiếp tục chậm rãi nói:*&%#... não trong bình.

Bóng đen hắt lên tấm rèm mỗi lúc một rõ ràng hơn, như màn đêm sâu thẳm đang tràn đến, rét lạnh đến thấu xương, theo sau là một giọng ca u ám đến mức rợn người.

Ngón tay tái nhợt đặt lên rèm.

"Soạt"—

Ánh đèn trắng nhức nhối từ bên ngoài phòng nghỉ bỗng chốc xuyên qua, phơi bày toàn bộ không gian phòng thay đồ.

Gương mặt tuấn mỹ của nhân viên tiếp tân không hề có biểu cảm, chỉ có giọng hát lạnh lùng chậm rãi cất lên:

"Chúng ta giết chết Thần."

Bình Luận (0)
Comment