Chương 83: Đồng hành cùng thần linh [3] - Đúng là vị thần minh bé nhỏ vừa mỏng manh kiêu kỳ...lại còn ưa sạch sẽ nữa chứ
Môi em sưng đỏ, vẫn còn đau, Đàm Gian tự nhiên lại muốn rơi nước mắt, vẻ tủi thân tràn ngập trên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Dù không có bằng chứng rõ ràng, nhưng em cảm thấy rằng Sơn Cửu cố ý.
"Là tại em ngoan quá thôi."
Người đàn ông trước mặt từ nãy giờ vẫn cứ nhìn em chăm chú. Cán súng săn cứng cáp đeo sau lưng hắn trong khoảnh khắc tiến sát lại gần đã vô tình chạm vào đầu gối đang khép lại và còn lấm tấm sắc hồng của em.
Thịt chân mềm mại như bị nhấn tạo thành một vết lõm nhỏ.
Đàm Gian hoảng hốt vì người đàn ông cúi xuống bất ngờ, đầu ngón tay trắng trẻo nắm chặt mép bàn gỗ đỏ lạnh lẽo và cứng cáp, cả người theo phản xạ ngửa mạnh về phía sau.
Vòng eo mảnh mai cong thành một đường cong tuyệt đẹp, đôi mắt em trừng lớn trong hoảng sợ.
"Anh... anh làm gì vậy..."
Sau tiếng nói thanh thoát, khẩu súng săn bị người đàn ông ném đi.
Thân hình cao lớn của hắn tiến lại gần, bóng hắn phủ trùm lên toàn bộ ánh sáng cuối cùng từ ngoài đền thờ.
Cái bóng dài bao trùm lấy Đàm Gian.
Trong góc tối tăm ấy, chỉ có đôi mắt tím của người thợ săn phát ra ánh sáng rực rỡ, không rời khỏi khuôn mặt nhỏ bé của em.
Em bị hắn ôm lấy eo, kéo sát vào lòng. Làn da trắng, mặt lại nhỏ, chỉ một tay Sơn Cửu cũng có thể nắm gọn cả gương mặt em.
Gương mặt nhỏ trắng mịn, lạnh lạnh vì sương sớm, khi đặt vào tay giống như một khối ngọc đẹp bắt đầu truyền hơi ấm.
Sơn Cửu yêu thích không buông, bóp nhẹ một cái, gò má nhỏ phồng lên đáng yêu, đầu ngón tay như lún sâu vào làn da mềm mịn ấy.
Đàm Gian bị hắn giữ tay, nắm mặt, không dám nhúc nhích, mặt lại bị giữ chặt không quay đi được, chỉ có thể đối diện với Sơn Cửu bằng hàng mi ướt đẫm.
"Em ngoan quá."
Sơn Cửu lặp lại một lần nữa, nhanh chóng chiếm lấy cơ hội, chặn hết mọi lời em định nói tiếp.
"Tôi hôn em, em không tránh. Còn ngoan ngoãn há miệng, thè lưỡi để tôi hôn, đến mức tôi chẳng nhớ nổi bất kỳ tín ngưỡng nào khác."
Đàm Gian bị hắn nói ngược lại, tức đến tròn xoe đôi mắt, giơ tay định đánh hắn một cái.
Cổ tay mảnh khảnh của em lại bị giữ chặt. Bàn tay người thợ săn thô ráp, đầy những vết chai nhỏ. Còn cổ tay em thì nhỏ nhắn, bàn tay Sơn Cửu lại to hơn hẳn, dễ dàng bao phủ cả năm ngón tay trắng nõn của em.
Gương mặt Sơn Cửu lạnh lùng, đường nét sâu sắc, mang chút dã tính hoang dại.
Làn da hắn là màu đồng khỏe mạnh, nên ngón tay đặt dưới cằm em tương phản rõ rệt với làn da trắng nõn của em.
Hắn chạm vào mặt em, cúi mắt xuống, đôi đồng tử tím không rời khỏi em một giây, giọng nói khàn khàn như cố tình nhấn mạnh điều gì đó.
"Em là vị thần đầu tiên mà tôi tín ngưỡng."
"Và cũng là người duy nhất."
Sơn Cửu lên tiếng biện hộ cho lòng trung thành của mình, thấp giọng nói: "Vì vậy, việc tôi không thành thạo cũng là điều dễ hiểu thôi, đúng không?"
Đàm Gian vẫn chưa hiểu nhiều về thành phố này, không rõ giữa tín đồ và thần linh có mối quan hệ như thế nào, càng không hiểu được sự trung thành đầy nghi thức đó.
Em chỉ biết ngẩng đầu, ậm ừ trả lời vài câu, đôi mắt nhạt màu phản chiếu bóng dáng cao lớn của Sơn Cửu.
Tín đồ đã bày tỏ lòng thành kính, với tư cách là một vị thần mới, dường như em nên có chút phản hồi nào đó.
Vị thần nhỏ nhắn, xinh đẹp, ngẩng đầu lên do dự trong giây lát, rồi vịn lấy bàn tế bằng gỗ đỏ, run rẩy đứng dậy.
Bàn chân trắng muốt, nhỏ nhắn dẫm lên mặt bàn, khẽ co lại vì bất an.
Đàm Gian thấp hơn Sơn Cửu rất nhiều, dù đứng trên bàn cũng chỉ cao hơn hắn một chút ở phần đỉnh đầu.
Dưới ánh nhìn dịu dàng của Đàm Gian, Sơn Cửu chần chừ giây lát, cuối cùng cũng cúi đầu xuống.
Đó là một cử chỉ đầy thành kính. Người thợ săn kiêu hãnh cúi người, dâng hiến toàn bộ bản th*n d*** chân thần linh.
Đàm Gian rũ mi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn như lông vũ lên trán người đàn ông da đen ấy.
Đôi mắt tím của Sơn Cửu trở nên sâu thẳm. Hắn đứng thẳng dậy, chạm tay lên trán mình.
Nơi đó là nơi vị thần nhỏ bé, xinh đẹp, đã ban cho hắn lời chúc phúc.
...
Ngôi đền cũ kỹ nhanh chóng trở thành một tổ hợp kỳ lạ: một vị thần không giỏi làm thần cho lắm, và một tín đồ thợ săn hoàn toàn khác người.
Sơn Cửu vốn dĩ lên núi đi săn, nhưng khi phát hiện toàn bộ tín hiệu sinh mệnh trên thiết bị đều tập trung quanh Đàm Gian, hắn đã biết trước: chắc chắn hôm nay không săn được con mồi nào rồi.
Bù lại, hắn nhặt được một vị thần. Chiếc gương ma thuật của Sơn Cửu cũng bắt đầu thay đổi.
Vì từ trước đến nay hắn luôn từ chối quy thuận, nên ở thành phố D – nơi thần linh và tín ngưỡng là trung tâm – hắn chỉ là một kẻ mập mờ trong vùng xám, như một dân lang thang vô định.
Chiếc gương ma thuật vốn là thẻ căn cước của cư dân thành phố D – từ trước tới nay chỉ là một khối xám xịt, ngay cả những chức năng cơ bản cũng không thể dùng.
Sơn Cửu sống nhờ vào việc đi săn, hoặc tìm các loại dược liệu quý hiếm đem ra chợ đổi lấy tiền tiêu.
Hắn cúi đầu nhìn Đàm Gian, thiếu niên xinh đẹp vẫn còn được bọc trong chiếc thần bào rộng lớn, lặng lẽ lấy từ túi da sau lưng ra mấy đồng bạc.
"Tôi đi chợ mua quần áo và thức ăn."
Ngón tay thô ráp của Sơn Cửu khẽ vuốt nhẹ lên má em, rồi từ từ trượt xuống.
Hai bàn tay lớn nóng hổi siết lấy eo em, sau đó chậm rãi trượt xuống dưới.
Chiếc thần bào buông thõng tạo nên một đường cong mềm mại. Ngón tay Sơn Cửu chỉ dừng lại một chút ở đó, như thể bị hút dính vào, không thể rời ra nổi.
May mà da hắn ngăm đen, nên chút đỏ mặt cũng không thấy rõ. Đàm Gian chỉ nghĩ là hắn đang đo kích cỡ để may quần áo.
Em còn ngoan ngoãn nhích người một chút để hắn đo cho dễ hơn.
Đùi em mềm mại đầy đặn, chỉ vì nhúc nhích một chút, vô tình kẹp nhẹ vào bàn tay thô ráp đang đặt trước người.
Sơn Cửu lập tức rút tay lại, nhanh đến mức như thể có gì đuổi theo sau.
Nhưng ánh mắt Đàm Gian lại ngơ ngác. Em không hiểu tại sao chỉ đo có mỗi kích thước thôi mà Sơn Cửu lại phản ứng dữ dội đến thế.
Ngón tay sần sùi lướt qua nơi nhạy cảm, khiến em thấy khó chịu, vô thức khép hai đầu gối lại.
Bàn tay vốn đã rút ra gần hết, nay lại bị giữ lại.
Lúc này thì đến nước da đen cũng không giấu nổi gương mặt đỏ bừng lúng túng của Sơn Cửu. Hơi thở hắn trở nên gấp gáp, vội vã rút tay lại.
Phần thịt mềm bị lay động bởi hành động quá nhanh, rung nhẹ lên thành một đợt sóng thịt trắng nõn.
Đàm Gian còn chưa kịp nhìn rõ biểu cảm của Sơn Cửu, thì hắn đã đứng bật dậy, gương mặt tuấn tú lại một lần nữa ẩn sâu trong bóng tối của thần điện, chẳng thể nhìn rõ.
...