Chương 194

Chương 97: Đồng hành cùng thần linh17Sơn Cửu  chó đều không được vào hội...

Đàm Gian lặng lẽ tắt bảng "Giáo hội Tín Đồ" đi.

Em lau qua chiếc gương ma thuật đã tắt hẳn màn hình, đặt nó sang một bên, sau đó đập đập chiếc chăn mềm mà phủ thành đã chuẩn bị sẵn, vùi khuôn mặt nhỏ vào trong.

Em nằm một lúc, trong lòng vẫn mơ hồ về tình hình hiện tại ở thành phố D.

Cắn nhẹ đầu ngón tay, Đàm Gian âm thầm hệ thống hóa lại các đầu mối.

Thứ duy nhất có thể xác định rõ bây giờ — chính là tên "Phù thủy" đang khuấy đảo Địa Hạ Thành, rõ ràng là nhằm thẳng vào em.

Mục tiêu nhắm rất chuẩn: một vị thần mong manh tay trói gà không chặt, không có thần chức, vài sợi dây leo là đủ trói lại đem về bắt nạt suốt một đêm.

Không có thần lực, cũng chẳng thể chống cự.

Bị mấy cái dây leo thực vật đó quấn vài lần, nhét vài lần, lập tức ngoan ngoãn vô cùng.

"Không biết tôi bị Thành chủ đưa về đây rồi, thì tên Vu (Phù Thủy) kia có lần theo đến không."

Đàm Gian mím môi, đôi chân trắng muốt lười biếng co lên phía sau, quần đèn lồng tuột xuống theo trọng lực, để lộ ra từng khoảng da thịt mềm mại hồng nhạt nơi gốc đùi.

Đường cong mông tròn trịa của thiếu niên hơi nhấc lên một chút là ống quần rộng thùng thình liền phơi bày hết những nơi nên giấu.

Thế mà em vẫn chẳng hề hay biết, chống tay lên đầu, co chân nằm úp sấp trên giường mềm, khe khẽ thì thầm tính toán cùng hệ thống.

"Tôi có một suy nghĩ chưa chắc chắn lắm..."

Hệ thống chủ: "?"

"Cậu nói xem, có phải Thành chủ bắt tôi về, chính là bởi vì hắn đã sớm biết tên Vu đó đang nhắm vào tôi không?"

Ngón tay trắng mảnh đỡ lấy một bên má, khiến phần thịt mềm mịn phồng lên thành một đường cong nhỏ.

Tay kia thì vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên gối, đầy chán chường.

"Tôi chỉ là mồi nhử, còn Thành chủ là... 'dụ hổ ra khỏi hang' ?"

Hệ thống không khẳng định cũng chẳng phủ định suy đoán của Đàm Gian.

Chỉ là một chuỗi mã lạnh lẽo, trong suốt như sương rơi không tiếng động xuống đùi em. Đàm Gian lập tức rùng mình.

Ngón tay mã hóa đó bất ngờ chọc sâu vào lớp thịt mềm ấm áp, còn bị kẹp lại một cái không nặng không nhẹ.

Hệ thống dừng một nhịp, giọng máy móc ban đầu vốn vô cảm, mà giờ phút này — không biết có phải ảo giác của Đàm Gian hay không — lại lộ ra một tia mất kiểm soát mong manh ở cuối câu.

【Mặc quần vào.

Đoạn mã kéo ống quần rộng thùng thình của Đàm Gian lên.

【Trong phòng rất nhiều camera.

Đàm Gian toàn thân căng cứng.

Em mím môi, và ngay sau khi hệ thống vừa nói xong, cái cảm giác lạnh lẽo quen thuộc đó lại lần nữa bò từ xương cụt lên lưng em — như thể có thứ gì đó đang rình rập.

Em ôm chặt gương ma thuật, người cứng ngắc đến mức không dám nhúc nhích.

Hệ thống nhìn vị thần nhỏ đang run rẩy dựng cả tóc gáy lên, khẽ thở dài, rồi nhắc nhở bằng giọng điệu không biểu lộ cảm xúc:

【Không phải chuyện xấu.

【Là để bảo vệ cậu.

【Nhưng nếu cậu còn để trần chân  vặn vẹo như thếthì  thể... sẽ biến thành chuyện xấu thật.

Nghe hệ thống nói vậy, Đàm Gian khẽ thở phào nhẹ nhõm, và lại càng thêm tin tưởng vào suy đoán ban nãy của mình.

Việc em bị đưa đến phủ Thành chủ, rất có thể chính là để làm mồi nhử dụ tên Vu xuất hiện.

Nhưng điểm tốt là — người trong phủ Thành chủ, sẽ đến bảo vệ em.

Cả ngày hôm nay, Đàm Gian bị vụ án và đám người Ross dọa đến rối bời, lúc này tinh thần cuối cùng cũng hơi thả lỏng, vừa chạm vào giường thì mí mắt đã bắt đầu nặng trĩu.

Chẳng mấy chốc, em thiếp đi.

Mãi cho đến gần sáng, khi ánh ban mai còn mờ nhạt, Đàm Gian mới bị tiếng bụng đói cồn cào đánh thức.

Hôm qua, cả ngày em còn chưa kịp ăn miếng bánh ngọt nào ở chợ thì đã bị Ross lôi đi như tội phạm, đưa thẳng đến phủ Thành chủ.

Đói cả một ngày, lại ngủ cũng khá lâu, em bị chính cái bụng trống rỗng gọi tỉnh dậy.

Cơn đói làm Đàm Gian ngồi bật dậy, mùi thơm ngậy và ngọt thoang thoảng lướt qua mũi khiến em lập tức chú ý.

Em nhìn sang bên cạnh — trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ sát đất, không biết từ bao giờ đã đặt một đĩa bánh mì nướng vàng ruộm thơm lừng, đi kèm là trứng ốp-la vàng óng.

Đàm Gian nâng khay đồ ăn, cắn nhẹ đầu nĩa, trong lúc đặt nó lên bàn, gương ma thuật bên cạnh đã "ting ting ting" hiện ra một loạt tin nhắn mới.

Em tò mò lại gần mở lên xem.

Phần lớn là từ bảng "Giáo hội Tín Đồ" vừa mới được mở.

Đám đàn ông đó cả đêm không ngủ. Vì trước khi đi ngủ, Đàm Gian thấy họ ồn quá nên tắt tiếng toàn bộ, thành ra họ chỉ có thể lợi dụng quyền đổi tên nhóm (vì là quản trị viên), rồi thay phiên nhau đổi tên nhóm điên cuồng.

Là hội trưởng, Đàm Gian đương nhiên nhận được thông báo đầy đủ về mọi hành động đổi tên.

Một danh sách dài:

"Tịch Thanhđã đổi tên hội thành "Tịch Thanh  chó của Đàm Gian"
"Sơn Cửuđã đổi tên hội thành "Sơn Cửu  chó trung thành nhất của Đàm Gian"
"Phong Tuệđổi tên hội thành "Chó  Sơn CửuTịch Thanh đều không được vào hội"

Đàm Gian: "......"

Một đám trẻ con ngớ ngẩn.

Đàm Gian — chín chắn và bình tĩnh — lạnh nhạt tắt bảng "Giáo hội Tín Đồ".

Ăn nốt miếng bánh cuối cùng, ngồi trong phòng ở phủ Thành chủ cũng chẳng có việc gì khác, em do dự một lúc rồi hỏi hệ thống:

"Tôi có thể xem thử livestream của các thần minh khác không?"

Nghĩ đến việc giá trị tín ngưỡng của mình đã quá nửa, Đàm Gian cảm thấy có lẽ chẳng mấy chốc sẽ tích đủ. Em muốn chuẩn bị sẵn để sớm mở buổi livestream tiếp theo.

Không thể cứ kéo áo lên, khoe chân cho họ xem mãi được...

Cắn môi, Đàm Gian thực sự muốn xem mấy vị thần khác thường livestream ra sao.

【Theo   nóicác thần minh  Thượng thành không được phép xem livestream của nhau.

Hệ thống ngừng lại một chút.

【Chính xác hơn thì Thượng thành cấp bậc rất nghiêm ngặtThần cấp cao  thể tùy tiện xem  donate cho thần cấp thấpnhưng nếu  thần cấp thấp vào xem livestream của thần cấp caothì bị coi  bất kính.

Đàm Gian gật đầu như hiểu như không.

Giọng hệ thống đột nhiên thay đổi hướng:

【Nhưng bây giờ cậu đang  Hạ thànhtôi  thể dùng quyền hạn tạo cho cậu một tài khoản khách ẩn danh của Hạ thành... Chỉ  thể xem được livestream của thần nào thì tôi không đảm bảo.

Nghe vậy, Đàm Gian lập tức phấn khích bật dậy khỏi ghế.

"Không sao không sao! Xem ai cũng được!"

Kể từ khi đến thành phố D, ngoài hai livestream của Chiến thần và Thần ái tình, em chưa từng xem ai khác.

Đàm Gian thực sự tò mò về thế giới của các thần ở Thượng thành.

Bình Luận (0)
Comment