Chương 204

Chương 102: Đồng hành cùng thần linh22Ghen Tuông  Tế Đàn

Phía sau cánh cửa là một buổi dạ tiệc cuồng loạn của giới quý tộc thời Trung Cổ.

Sảnh tiệc Pergamon, tổ chức ngoài trời trong lúc nắng gắt chói chang, diễn ra một buổi yến tiệc bí mật.

Những quý bà trong bộ váy ren cầu kỳ, phấn trắng phủ đầy mặt, tay cầm quạt lông vũ, cười khanh khách v* v*n cùng những chàng hầu tuấn tú. Các công tước bụng phệ dắt theo tình nhân, dù có gặp phải chính thê danh chính ngôn thuận ngay giữa trung tâm bữa tiệc, cũng chỉ lặng lẽ cười xã giao rồi tiếp tục ôm lấy nhân tình, chìm đắm trong cuộc vui.

Khung cảnh hỗn loạn và truỵ lạc.

Mùi rượu nho lên men, tháp sâm panh óng ánh, đủ loại món ăn và điểm tâm được bày biện tinh xảo khắp nơi. Hương rượu ngọt ngào quyện lẫn với đủ loại nước hoa nồng nặc trên người quý tộc, tạo nên một mùi vị nồng đượm, trực tiếp và k*ch th*ch.

Như một khu săn bắn riêng biệt, thuộc về giới quý tộc vượt khỏi khuôn phép đạo đức, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu một mối quan hệ mờ ám hay giao dịch lợi ích ngầm.

[ châu Âu thời Trung Cổquý tộc nam nữ đều nuôi dưỡng tình nhânnhư một cách phản kháng cuộc hôn nhân chính trị sắp đặt bởi gia tộc.]

Âm thanh nhắc nhở lạnh lẽo của hệ thống lại vang bên tai em, giọng điệu nghiêm túc và cứng nhắc, bắt đầu giải thích về bữa tiệc hỗn độn này.

[Họ thường xuyên tổ chức  hộihoặc yến tiệc để lựa chọn tình nhânsau đó dùng mọi thủ đoạn để đưa "con mồilọt vào bẫy.]

Có lẽ vì bộ váy đuôi cá đỏ rực trên người em quá bắt mắt, ngay từ khi bước vào đại sảnh, Đàm Gian đã cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng, dán chặt lên cơ thể em.

Một gã quý tộc với nụ cười lẳng lơ, tay cầm ly sâm panh vàng óng, ánh mắt tr*n tr** nhìn chằm chằm vào Đàm Gian bước vào từ cửa, nhướng mày lên như muốn nuốt trọn em từ đầu đến chân.

Ngón tay hắn khẽ đặt trên miệng ly, chân cất bước tiến về phía em.

Trong đại sảnh Pergamon, khắp nơi đều là ánh mắt tràn đầy d*c v*ng như thế. Đàm Gian bối rối siết chặt vạt áo, tay chống nhẹ vào cánh cửa ngọc lạnh bên cạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, em có cảm giác mình như một con cừu non bị bầy sói vây quanh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Đàm Gian tái nhợt, theo bản năng lùi lại một bước.

Bỗng một cảm giác ấm áp đặt xuống bờ vai trần mảnh khảnh. Bàn tay to lớn của Trình Phong Tuệ nhẹ nhàng đặt lên vai em, kéo em vào vòng tay mình.

Cảm giác căng thẳng và sợ hãi của em dịu đi một chút. Đôi mắt nhạt màu ngước lên trong hoảng hốt, bắt gặp đôi mắt lục như hồ sâu của Trình Phong Tuệ.

Khoé môi hắn vẫn giữ nụ cười dịu dàng đến không kẽ hở.

Phải như vậy mới đúng...
Đặt em vào nơi nguy hiểmem sẽ chủ động chui vào lòng ta.

Không cần lồng sắt —
Ta chính  xiềng xích của em.

Gã quý tộc vừa nãy còn tiến đến gần, khi nhìn thấy Trình Phong Tuệ xuất hiện, nụ cười ph*ng đ*ng lập tức khựng lại.

Ngón tay gã gượng gạo v**t v* đáy ly thủy tinh lạnh buốt, trên khuôn mặt tuấn tú lại cố gắng nặn ra nụ cười càng lố bịch hơn. Gã bất ngờ vòng tay ôm lấy một người hầu đang rót rượu bên cạnh – dáng người gầy nhỏ – rồi bóp mạnh vai cậu ta như trút giận.

Nghe tiếng người hầu rên đau, gã mới dường như thoả mãn hơn.

Gã huýt sáo với Đàm Gian một tiếng, cười nhăn nhở rồi lên tiếng bắt chuyện với Trình Phong Tuệ: "Trước giờ chưa từng thấy ngài dắt tình nhân theo nhỉ..."

Gã ra vẻ thân quen, ly sâm panh trong tay nghiêng về phía trước, khẽ cụng vào ly của Trình Phong Tuệ, ánh mắt thì không rời khỏi Đàm Gian lấy một giây.

Giọng gã lả lơi như đang tán gẫu chuyện trời mây.

"Chả trách trước giờ không dắt đi... đẹp thế này... là con gái hả?"

Ngữ khí dừng lại đầy ẩn ý, nhướng mày cười nham hiểm.

"Nhưng mà tình nhân nhỏ của ngài nhìn có vẻ rất nhát gan đấy."

"Ngài nên huấn luyện lại một chút. Cần xích không? Tôi có một cặp bằng vàng, khảm hồng ngọc thượng hạng, đeo trên cổ tay em ấy sẽ cực kỳ đẹp... Hoặc vài bộ đồ mới may, đủ ngắn, đủ mỏng – tôi đảm bảo mặc vào phía trước lẫn phía sau đều càng hấp dẫn."

Gã l**m môi, ánh mắt dính chặt lấy em khiến toàn thân Đàm Gian lạnh toát.

"Họ có nhiều kiểu chơi lắm đấy, có cần tôi kể chi tiết không?"

Sắc mặt Đàm Gian trắng bệch, gã đàn ông này rõ ràng rất thích thú khi nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn của em. Khi em run rẩy nép sau lưng Trình Phong Tuệ, ánh mắt gã lại càng thêm hung ác.

"Ta sẽ không đối xử với em như thế."

Nét cười dịu dàng trên mặt Trình Phong Tuệ dần lạnh xuống. Anh ta nắm lấy cổ tay em, kéo em về phía mình, mái tóc đen dài rủ xuống vai, đan xen với tua đỏ bên tai, ánh mắt xanh ngọc trở nên lạnh lùng.

"Cất mấy trò dơ bẩn của ngươi lại đi..."

"Em ấy  của ta."

Giọng hắn khựng lại, kéo em tiến lên vài bước. Đàm Gian nghiêng đầu, thấy rõ khẩu hình môi của hắn.

Em mím môi, theo bản năng lại gần bên hắn hơn một chút.

Khóe môi Trình Phong Tuệ cong lên sâu hơn.

Chỉ được nhìn ta.
Chỉ được dựa vào ta.
Khi em không còn đường luicái lồng của ta sẽ  nơi ấm áp nhất của em.

Hắn nhẹ giọng, lông mi rủ xuống, tua đỏ khẽ quét qua gò má, vẻ mặt thoáng chút ủy khuất:

"Tiểu Đàm, ta chỉ sợ em buồn, nên mới dắt em đi dạo một vòng thôi."

Giọng điệu hắn thong thả, dịu dàng như nước.

"Ta không biết hắn sẽ nói mấy lời như vậy với em."

Đàm Gian khẽ cắn môi, ngước mắt nhìn hắn, dè dặt kéo vạt áo hắn.

"Vậy... vậy ta đi theo anh."

"Ai nói gì ta, anh phải mắng lại, dữ vào đó."

Em nhỏ giọng nhăn mặt nói.

Trình Phong Tuệ bật cười, mắt ánh lên vẻ dịu dàng:

"Được."

"Vậy nhảy xong điệu mở màn, chúng ta đi liền."

Đàm Gian gật đầu lia lịa.

Bình Luận (0)
Comment