Chương 206

Chương 103: Đồng hành cùng thần linh23Thần linh bị  hoặc

Ngay từ ngày đầu tiên đến phủ Thành chủ, Đàm Gian đã muốn gửi tin nhắn cầu cứu Sơn Cửu.

Dù gì thì hắn cũng là người thợ săn đầu tiên mà em quen được ở thành phố D, và cho đến giờ, Sơn Cửu vẫn chưa từng thể hiện bất kỳ dấu hiệu xâm chiếm hay kỳ quặc nào.

Thế nên, em đã tự động xếp hắn vào nhóm những người có thể tin tưởng.

Và lúc này đây, người mà em luôn mong muốn được cầu cứu, lại đang mặc bộ đồng phục phục vụ, cà vạt hơi lộn xộn, thân hình cao lớn co người lại, ngồi chen chúc với em trong chiếc thùng gỗ chật hẹp.

Bắp tay cơ bắp cuồn cuộn của Sơn Cửu gần như muốn làm bung lớp áo sơ mi trắng mỏng manh. Đôi mắt tím sẫm nửa khép nửa mở, ánh lên vẻ đẹp hoang dã pha chút quyến rũ.

Lúc này, hắn khẽ nhếch môi, nhìn em chăm chú không rời mắt.

Trong thùng gia vị chật chội, mùi hương ngào ngạt đến nghẹt thở khiến mắt Đàm Gian đỏ hoe. Em không kìm được, phải nén tiếng hắt hơi thật nhỏ.

Sơn Cửu liếc em một cái, hừ lạnh: "Yếu ớt quá."

Giọng nói có chút khó chịu, mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của thợ săn, nhưng rồi hắn vẫn không chút oán thán quay người lại, đục một khe hở nhỏ nơi mép thùng để không khí tươi mới lọt vào.

Đàm Gian lúc này mới dễ thở hơn một chút. Em vòng tay ôm lấy đầu gối, giọng nghèn nghẹn hỏi:

"Anh... sao lại ở đây?"

Còn chưa kịp hỏi hết, đầu em đã bị gõ một cái đau điếng.

Sơn Cửu cau mày nhìn em, ánh mắt âm trầm. Mặc dù lực tay không mạnh, nhưng cảm xúc của vị thợ săn trước mặt rõ ràng là không tốt chút nào.

"Tại sao anh lại ở đây à?"

Hắn nhếch môi cười lạnh: "Nếu anh không đến, thì em đã sớm bị Trình Phong Tuệ 'ăn sạch từ đầu đến chân' rồi."

Hắn khoanh tay trước ngực, thân hình cao lớn che khuất toàn bộ ánh sáng phía trên, bóng đổ bao trùm cả người Đàm Gian nhỏ bé.

Đối diện với đôi mắt màu trà vô tội của thiếu niên, Sơn Cửu đành xoa trán, giọng nặng nề:

"Hôm đó anh ra chợ, lúc Ross đưa em về từ hiện trường vụ án ở tiệm may, chưa đầy mười lăm phút sau khi em rời đi, một vụ thảm sát nữa lại xảy ra đúng tại chỗ đó."

"Bà chủ tiệm trái cây phía sau em bị một tên lang thang điên rồ móc mắt, xe ngựa đưa bà ấy đi cấp cứu thì bốc cháy giữa ban ngày ban mặt."

"Mặc dù sau đó Ross tạm trấn an dân chúng bằng cách giam giữ tên lang thang, và đưa ra một lời giải thích miễn cưỡng..."

Gương mặt Sơn Cửu dần trở nên nghiêm trọng, đôi mắt tím thẫm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong không gian tối om của thùng gỗ.

Nghe rõ ràng về những vụ án mạng có liên quan đến mình, lòng bàn tay Đàm Gian bắt đầu đổ mồ hôi, em nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn Sơn Cửu chăm chú.

Tim em đập dồn dập, dưới ánh mắt sâu thẳm của Sơn Cửu, một cảm giác bất an không rõ lý do len lỏi trong lòng.

Rồi Sơn Cửu buông một quả bom khác:

"...Toàn bộ thành phố ngầm này, là tế đàn của một phù thủy."

Bàn tay rộng và nóng của Sơn Cửu nắm chặt lấy cổ tay em, ánh mắt tím nhạt khóa chặt Đàm Gian, giọng gấp gáp:

"Em là vật tế cuối cùng của hắn, Đàm Gian."

"Bước cuối cùng để một vu sư trở thành thần là nuốt chửng một vị thần mới sinh, lấy sức mạnh của người đó, mới có thể được kết giới Thành Trên thừa nhận."

"Đàm Gian, anh nghi ngờ Trình Phong Tuệ chính là vu sư đó."

Như thể một quả bom nữa rơi xuống, tay chân Đàm Gian lạnh ngắt. Em không thể cử động, chỉ biết lặng người nghe Sơn Cửu tiếp tục:

"Phòng tiệc Pergamon, tất cả những người ở đó đều là tín đồ được chuẩn bị cho buổi 'thần sinh' của em."

"Còn em, chính là vật tế mà hắn chuẩn bị cho bản thân mình."

Đàm Gian bỗng nhớ tới lượng người theo dõi mình tăng mạnh trong thời gian phát sóng trực tiếp vừa qua, và cả chỉ số vật phẩm hiến tế chỉ còn thiếu một phần ba nữa là đủ để tới Thành Trên. Sau lưng em lạnh toát, giọng nói cũng run rẩy:

"Nhưng mà... Trình Phong Tuệ rõ ràng là Thành chủ mà..."

"Ưm!"

Lời còn chưa dứt, môi đã bị bàn tay Sơn Cửu bịt chặt. Cùng lúc đó, từ bên ngoài truyền tới tiếng động hỗn loạn: như là tiếng súng vang lên lanh lảnh, tiếng quý tộc la hét hoảng loạn, tiếng bước chân dồn dập vang vọng ngay bên ngoài kho chứa đồ.

"Khốn kiếp, Trình Phong Tuệ là đồ điên! Mau tìm——"

"Nếu không tìm thấy thần linh đó, tất cả chúng ta sẽ phải chôn cùng hắn!"

Cánh cửa kho đã bị Sơn Cửu khóa lại khi họ vừa bước vào. Hai người co rúm trong chiếc thùng gỗ, chỉ nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm từ bên ngoài.

Trên cánh cửa kho có một ô cửa kính nhỏ màu đen, hình như có ai đó đang thì thầm với người bên cạnh:

"Tôi vừa nhìn từ cửa sổ rồi, bên trong không có ai, hay là tìm chỗ khác..."

"Đồ ngu! Trong số các kho thì chỉ có chỗ này bị khóa! Ngươi không biết dùng não mà nghĩ à? Rõ ràng là bên trong có vấn đề——"

Đàm Gian vừa thở phào thì tim lại thắt lại lần nữa. Em siết chặt cánh tay Sơn Cửu, lực tay dần tăng lên.

Sơn Cửu khẽ kêu một tiếng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn nhẹ nhàng vỗ về Đàm Gian như trấn an, rồi hạ giọng, đẩy nắp thùng lên.

"Anh sẽ dụ họ đi chỗ khác."

"Em nghe lời, ở yên đây, đừng nhúc nhích."

Đây là lần đầu tiên Đàm Gian thấy Sơn Cửu cười. Khóe môi anh cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, vẻ mặt vốn cứng rắn chợt trở nên dịu dàng.

Hắn dùng vai đẩy nắp thùng lên, một chân bước ra khỏi không gian chật chội.

Đàm Gian qua khe thùng nhìn theo, Sơn Cửu nghiêng đầu, đặt ngón trỏ lên môi, làm động tác "suỵt" như vừa an ủi, vừa nhắc nhở.

Cùng với tiếng rít của nắp thùng, tầm nhìn của Đàm Gian lại bị bóng tối bao phủ.

Bình Luận (0)
Comment