Chương 104: Đồng hành cùng thần linh【24】- Đừng uống ly sữa nóng đó!
Người đàn ông bị Sơn Cửu chỉ đích danh là "Phù thủy" lúc này đang chống tay lên tấm nắp gỗ cũ kỹ, đôi mắt xanh lục như hồ nước nhìn em, tựa như cười mà cũng chẳng phải cười.
Mãi đến lúc này, Đàm Gian mới nhận ra, Trình Phong Tuệ không chỉ là một người đàn ông có gương mặt xinh đẹp. Anh ta còn cao lớn hơn em rất nhiều, cả về chiều cao lẫn vóc dáng.
Bàn tay trắng nhợt với các khớp ngón tay rõ ràng của anh ta đặt l*n đ*nh đầu em, chỉ cần dùng thêm một chút sức, là có thể dễ dàng nhấc bổng Đàm Gian – người đang không ngừng trốn chạy – lên như búp bê.
Trình Phong Tuệ hơi cúi đầu xuống, chiếc tua rua đỏ sẫm nơi vành tai lắc lư bên gò má hoàn mỹ, càng khiến gương mặt hắn thêm phần tái nhợt như ma quỷ.
Chiếc gương ma thuật rơi dưới đất lấp lánh phản chiếu ánh sáng, trên đó vẫn còn tin nhắn mà Trình Phong Tuệ vừa gửi đến em.
Đàm Gian cắn môi, môi nhợt nhạt, đầu ngón tay run rẩy, giọng khản đặc hỏi:
"Trình... Trình Phong Tuệ... sao anh lại ở đây?"
Gương mặt đẹp đẽ như yêu quái của anh ta cúi xuống, tiến sát lại gần. Đôi môi đỏ thẫm nhếch lên khẽ khàng, vì làn da trắng toát nên bất kỳ màu sắc rực rỡ nào trên người anh ta cũng trở nên vô cùng chói mắt.
Anh ta bế em ra khỏi chiếc hòm, ngón tay lạnh ngắt vén mớ tóc rối trước trán em, để lộ đôi mắt nhạt màu, ướt át và ngây dại.
Cổ tay mảnh mai của Đàm Gian bị anh ta nhẹ nhàng nâng lên. Trình Phong Tuệ rũ mắt xuống, đôi mắt nhắm hờ, khuôn mặt xinh đẹp vùi vào lòng bàn tay em.
Biểu cảm của anh ta khiến người ta cảm thấy tội nghiệp, thậm chí còn hơi oan ức. Gò má Trình Phong Tuệ khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay Đàm Gian, đôi môi đỏ mọng mấp máy, giọng nói cố tình mềm mỏng nũng nịu:
"Em không muốn gặp ta sao, Tiểu Đàm?"
Phần lớn gương mặt hắn đều bị chôn trong lòng bàn tay em, hàng mi dài như cánh bướm lướt qua da, mang theo một cảm giác tê dại mập mờ đến rợn người.
"Nhưng mà ta rất, rất lo cho em đấy."
Đàm Gian bị anh ta ép sát, bờ vai va vào kệ hàng lạnh lẽo trong phòng chứa đồ. Trong không gian chật chội ấy, hai người gần như mặt đối mặt, hơi thở nóng ấm đan xen rồi nhanh chóng lan tỏa.
Đôi môi Trình Phong Tuệ khẽ lướt bên tai em, từng chữ thốt ra đều bị khoảng cách quá gần kéo dài thành mơ hồ, ẩm ướt và đầy ám muội.
Đàm Gian cảm thấy nóng, cũng cảm thấy căng thẳng. Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, vai gầy bị anh ta nắm lấy, em thậm chí quên cả việc phản kháng.
Giọng Trình Phong Tuệ lẫn chút cười cợt, lạnh nhạt:
"Ta tìm em rất lâu, Tiểu Đàm. Tara ngoài chọn bánh kem và hồng trà cho em, còn chuẩn bị cả giày múa và khăn choàng mà em sẽ mặc sắp tới..."
Anh ta thở dài, giọng nói rõ ràng mang theo nỗi ấm ức, nhưng trong đôi mắt xanh sâu thẳm lại hiện lên vẻ thích thú:
"Vậy mà khi ta quay về—"
"Em đã biến mất. Em bỏ trốn với một tên đàn ông không rõ lai lịch."
Ngón tay lạnh buốt của Trình Phong Tuệ ấn vào sau gáy Đàm Gian – nơi nguy hiểm và yếu ớt nhất trên cơ thể con người. Chỉ cần anh ta dùng chút lực, là có thể bẻ gãy cổ một người trưởng thành.
Đàm Gian run rẩy khi bị nhiệt độ băng giá ấy chạm vào, khóe mắt đỏ lên theo phản xạ.
Dáng vẻ đáng thương ấy dường như khiến Trình Phong Tuệ vô cùng hài lòng. Vị Thành chủ thất thường này để ngón tay trượt nhẹ theo làn da trắng như tuyết của em, từ từ vẽ nên từng đường nét.
Anh ta mím môi, khẽ cười.
"Sao em có thể rời bỏ ta, Tiểu Đàm? Em là thần linh của ta mà... Sao em có thể rời bỏ ta được chứ—"
"Chắc chắn là có kẻ khác thèm khát em. Lỗi là ở bọn chúng – lũ heo bẩn thỉu dám dòm ngó em!"
Trình Phong Tuệ vẫn cười, nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào Đàm Gian, đầy ác ý đáng sợ khiến người ta lạnh sống lưng.
Đàm Gian bị ánh nhìn đó dọa cứng đờ tại chỗ. Em vốn đã nhát gan, giờ đến cả hơi thở cũng như ngừng lại, mặt trắng bệch như giấy.
Em há miệng định nói điều gì đó, nhưng lại bị Trình Phong Tuệ nhẹ nhàng cắt lời.
Người đàn ông xinh đẹp ấy cười, rồi cắn vào vành tai em với giọng nói lạnh buốt xen chút khoái trá kỳ dị:
"Vậy nên, ta đã giết hết bọn chúng rồi."
"Tên công tử con nhà giàu cứ nhìn em chằm chằm không chớp mắt, còn gã quý tộc ghê tởm kia, ngồi ngay bàn ăn mà tưởng tượng bẩn thỉu, lớn tiếng nói về việc bắt em dùng trống nhỏ kẹp hắn ta—"
Nụ hôn, lưỡi và nhiệt độ cơ thể Trình Phong Tuệ hoàn toàn trái ngược với đôi tay lạnh như băng của hắn, khiến Đàm Gian có cảm giác như rơi vào hố sâu của băng lửa.
Một chiếc găng tay thấm đẫm máu được Trình Phong Tuệ thả ra, rơi chậm rãi xuống đất như một vệt đỏ rực.
"Ta đã giết hết chúng. Những kẻ dám dòm ngó em—đều phải chết."
"Kể cả tên phù thủy bẩn thỉu, xảo quyệt đó."
Toàn thân Đàm Gian cứng đờ vì sợ, đôi mắt xinh đẹp của em ngập nước, chỉ đến khi giọng hệ thống máy móc vang lên trong đầu thì em mới dần hồi thần.
【Chúc mừng ký chủ đã thu được Dược thủ cấm kỵ của Phù thủy (phiên bản khiếm khuyết)】
【Trái tim của kẻ nói dối, gan của kẻ phản bội, ba tiền hoa nguyệt quang... và một vị Thần toàn vẹn, trưởng thành.】
Thành phần cuối cùng của thuốc – lại chính là... Thần linh?