Chương 224

Chương 117: Dị dạng10 — Sớm kết thúc

Đàm Gian không biết bản thân là bị dọa sợ đến tê liệt, hay là đã bị lạnh đến đông cứng.

Từ lúc con quái vật kia xuất hiện, em đã chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân lạnh buốt, ngay cả sức để chạy cũng không còn.

Tim em đập loạn nhịp, ánh mắt hoảng loạn dõi theo thứ bóng quỷ lôi theo cả sợi dây rốn, vừa bò lê trên mặt đất vừa phát ra tiếng cười the thé quái dị, đôi bàn tay nhỏ bé tím bầm, sưng phù từ từ thò ra, men theo rìa bóng tối mà bò về phía em.

Trong hành lang bỏ hoang tối mịt, những âm thanh lạo xạo kỳ dị vang lên, tựa như vô số tiếng thì thầm quái gở quấn quanh.

Đàm Gian lúc này mới như chợt tìm lại được quyền kiểm soát cơ thể mình.

Em thoáng quay đầu liếc nhìn phía sau, nhận ra bản thân đã đi đến khoảng nghỉ giữa hai tầng. Ánh đèn vàng ố mờ nhạt không chiếu sáng nổi phần cầu thang xoắn dẫn lên trên.

Sau lưng là một mảng tối đen kịt, chỉ có chỗ em đứng còn lác đác ánh sáng mờ đục.

Cánh cửa sắt lạnh lẽo đã khép chặt.

Em không còn đường lui. Chỉ có thể vội vàng lùi lại, ngón tay trắng muốt bám lấy tay vịn đã phủ dày bụi bặm, rồi lập tức xoay người bỏ chạy.

Tiếng cười khóc chói tai của đứa bé quái dị càng lúc càng gần. Đàm Gian trong cơn hoảng loạn quay đầu lại, thì thấy thân hình tím tái kia đang bò, phía sau lôi theo một đoạn dây rốn dài dằng dặc, mà tận cùng dây rốn ấy lại nối liền với một người phụ nữ mặc váy đỏ.

Bụng người đàn bà sưng phồng, giọng ngâm khe khẽ cất lên một khúc ru con rùng rợn.

Trong bóng tối sau lưng bà ta, những bóng người càng lúc càng nhiều.

Lão già khom lưng, da thịt thối rữa; những cái đầu trẻ con cười toác miệng mà không còn thân thể...

Từng lớp từng lớp bóng quỷ chồng chất, lan ra theo bóng tối, dường như không có điểm dừng.

Trên khuôn mặt chúng đều vẽ cùng một nụ cười, đôi mắt đỏ lòm dán chặt vào bóng dáng Đàm Gian đang bỏ chạy.

Một màn kinh hãi ấy khiến da đầu em tê rần, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh, chỉ còn biết liều mạng nhảy xuống từng bậc thang xoắn.

Mắt cá chân đau buốt vì chấn động, nhưng em không dám dừng lại.

Ánh xanh mờ mờ của đèn báo thoát hiểm trong bóng tối như lửa ma trơi, càng đến gần thì càng đồng nghĩa với việc em sắp chạm tới lối ra.

Đàm Gian nghiến chặt răng, ngay khi sắp chạm tới cánh cửa, ngón tay bấu lấy tay vịn, chuẩn bị lao mình một bước——

Nhưng đúng lúc ánh mắt em kịp nhận rõ cảnh tượng nơi cửa ra, bước chân vừa nhấc đã như bị đóng đinh lại.

Dưới ánh sáng xanh lục lập lòe như ma trơi, một bóng người lặng lẽ đứng đó.

Trong hành lang cũ kỹ, tối tăm đến mức gần như chẳng còn tầm nhìn.

Đàm Gian không nhìn rõ mặt, chỉ thấy trên bộ y bào trắng nhợt kia, thấm đẫm máu tươi đặc sánh, quá nhiều đến nỗi vải vóc hút không xuể, từng giọt, từng giọt rơi tí tách xuống nền.

Phía trước, dường như còn nguy hiểm hơn cả phía sau.

Hàng mi dài của em bị mồ hôi lạnh dính chặt thành từng sợi, thị lực cũng dần mờ đi.

Ngay cả cây đèn pin trong tay cũng gần như cầm không vững, ánh sáng run rẩy chỉ hắt ra vài bậc thang phía trước.

Em và bóng người đó, chỉ cách nhau vài bậc thang tối om, đối diện trong một sự áp chế lặng lẽ.

Không thể nói là "đối diện", vì thực ra chỉ có em bị hắn dán mắt nhìn chằm chằm.

Sau lưng, tiếng lạo xạo của bóng quỷ càng lúc càng sát. Đàm Gian thậm chí đã cảm nhận được nơi mắt cá chân mình, một bàn tay lạnh buốt âm u đang bấu lấy.

Em bị bắt kịp rồi.

Mà phía trước, người đàn ông kia như thể đang ung dung thưởng thức nỗi sợ hãi của em. Chỉ cách mấy bậc cầu thang, hắn chẳng hề vội vã tiến tới.

Nhiệt độ phía sau càng lúc càng hạ thấp, khiến khóe mắt em cũng ứa lệ.

Đàm Gian cắn răng, vừa định liều mình xông lên, thì thấy bóng người loang lổ máu kia chậm rãi bước lên từng bậc.

Trong khoảnh khắc sợ hãi đến cực điểm, gương mặt trắng nhợt ấy dần hiện ra dưới ánh đèn pin: sống mũi cao thẳng, gọng kính không viền lạnh lẽo, mái tóc đen chải gọn gàng, đầu mũi còn có một nốt ruồi nhạt màu.

"Bé nhân viên xoa dịu?"

Khóe môi người đàn ông nhếch lên đầy châm chọc, lưỡi dao phẫu thuật lạnh lẽo trong tay hắn loé sáng như ánh thép duy nhất giữa bóng tối. Đàm Gian nghe thấy cạnh chân mình vang lên một tiếng thét thảm thiết, rồi toàn bộ khí lạnh rùng rợn lập tức rút sạch như thủy triều.

Em th* d*c từng hơi, tựa như con cá mắc cạn vừa thoát ra khỏi lưới, hoảng loạn túm lấy vạt áo blouse trắng trước mặt.

"Chỗ này hình như không phải nơi em nên tới để làm việc."

Liên Bồ nửa ngồi xổm xuống, đôi mắt đen thẳm như hố xoáy, dường như có thể nhấn chìm cả người em.

Bị... bị phát hiện rồi.

Cả tay lẫn chân Đàm Gian đều cứng đờ, trong đầu xoay vần vô số lý do để ngụy biện, nhưng khi chạm phải ánh nhìn của Liên Bồ, tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng.

Anh ta vốn đã biết mục đích em đến đây.

Giờ anh ta chỉ nhướng mày, chờ em hoảng hốt bịa lời dối trá.

Đàm Gian mấp máy môi, nhưng chỉ siết chặt lấy cổ áo anh ta, khiến lớp blouse trắng hằn thành nếp nhăn. Trong hành lang vắng lặng này, anh ta chẳng còn cố tỏ ra là vị bác sĩ đứng đắn kia nữa.

Bàn tay to lớn nâng cằm em lên, ép buộc em ngẩng mặt.

Dưới ánh đèn vàng ố, đường nét khuôn mặt đẹp đẽ ấy lại hiện ra yếu ớt, mong manh.

Liên Bồ chậm rãi áp sát, mùi thuốc khử trùng dày đặc phủ trùm lấy hơi thở.

"Em hình như rất tò mò, trên tầng có gì."

Đàm Gian run rẩy, đôi mi khẽ rung, môi mím chặt, giọng khàn đặc:

"Vậy... tôi có thể biết không?"

Liên Bồ vốn đã thấu tỏ mục đích của em, nên chẳng cần vòng vo.

"Trên tầng có gì?"

Dường như bất ngờ trước sự thẳng thắn hiếm có từ một kẻ nhút nhát như Đàm Gian, Liên Bồ khẽ bật cười, xoay gương mặt em, bắt em nhìn về phía sau.

Con dao mổ bạc loáng vừa cắm xuống nền, lũ bóng quỷ tụ tập ken đặc nơi ranh giới, không dám vượt qua, đôi mắt đỏ ngầu căm hận nhìn chòng chọc vào cửa.

Ngước mắt lên, em thấy cánh cửa sắt dẫn lên tầng bốn đã bị chúng xô lệch, lớp sơn bong tróc, bên kia chỉ lộ ra dãy hành lang sáng trắng lạnh lẽo.

Đột nhiên, cổ tay em bị siết chặt. Lồng ngực rộng lớn áp sát phía sau, mùi máu tanh nhàn nhạt ập tới.

Hơi thở nóng rực phả bên tai, trong tấm kính phản chiếu, em thấy Liên Bồ khẽ nhếch môi.

"Muốn biết sao?"

Có lẽ anh ta đã chán trò trêu đùa, nhìn thiếu niên xinh đẹp run rẩy trong lòng, khóe mắt hoe đỏ.

"Vậy thì theo anh đi, Tiểu Đàm."

Ngón cái anh ta gạt nhẹ cằm em, trong thoáng chốc, em lại chùn bước.

Em chẳng hề biết quy tắc nơi viện nghiên cứu này, hơn nữa nhìn bộ dáng anh ta toàn máu me, em sợ bản thân một đi không trở lại.

Bờ vai mảnh run rẩy hất mạnh, Liên Bồ hừ khẽ, tạm nới lỏng vòng vây.

Đàm Gian vội vã chạy xuống dưới, chỉ cách cửa thoát hiểm vài bậc, em lao tới nắm lấy tay cầm hoen gỉ.

Lạnh buốt cắt vào lòng bàn tay, nhưng cánh cửa nhẹ vậy lại chẳng hề động.

Bóng tối tràn ra từ khe cửa, dán chặt lối thoát, mồ hôi nhỏ giọt trên trán em, mà phía sau, tiếng bước chân chậm rãi, thong dong vang lên.

Bóng hình cao lớn đổ xuống như ác mộng.

Đàm Gian không dám ngoái lại, tâm trí căng như dây đàn.

Ngón tay run rẩy bám trên tay nắm, chợt bị một bàn tay lạnh lẽo phủ lấy, mười ngón đan xen.

"Chạy nhanh thật."

"Nhưng chẳng phải em muốn lên tầng sao? Đi nhầm hướng rồi, Tiểu Đàm."

Động tác vốn là thân mật, giọng nói lại dịu dàng như tình nhân, thế nhưng em chỉ thấy áp lực ngạt thở.

Người đồng nghiệp mà em cẩn thận né tránh, lúc này lại kề sát ngay sau lưng.

Ngón tay bị siết chặt dần tê cứng, bóng tối hòa quyện hai nhịp thở hổn hển thành một.

Mơ hồ, vừa ái muội, vừa rợn ngợp.

Giọng Đàm Gian run rẩy, cố gắng vờ như bình tĩnh:

"Tôi... tôi đi nhầm rồi. Giờ tôi không muốn xem nữa..."

Nhưng lời còn chưa dứt, eo em đã bị bóp chặt, áp mạnh vào cánh cửa.

Tấm lưng mảnh kẹp giữa hơi nóng từ anh ta và tấm sắt lạnh, gương mặt bị ép đến biến dạng, không nhúc nhích nổi.

"Muộn rồi, Tiểu Đàm."

Đầu ngón tay lướt trên cổ tay em, v**t v* nhẹ nhàng rồi buông lỏng.

Đàm Gian thở hổn hển, chật vật quay mặt nhìn anh ta.

Liên Bồ nhếch môi, ngón tay lạnh lẽo dí lên xương quai xanh mảnh khảnh.

"Tầng bốn là chỗ không thể quay đầu. Đã bước vào cửa, thì chỉ có thể đi ra từ lối kia."

Đầu ngón tay chậm rãi trượt xuống da thịt trắng nõn, để lại một vệt lạnh buốt.

"Bởi vì tầng bốn là bệnh viện duy nhất của bọn anh."

"Viện trưởng cũng ở đó."

Giọng anh ta nhàn nhạt, nhưng thông tin lại chấn động.

Đàm Gian tròn mắt, chậm chạp ngẩng đầu.

Em vẫn nghĩ viện trưởng cùng những nhân viên khác đều ở bên ngoài thành phố E, nhận nhiệm vụ mới. Nhưng theo lời Liên Bồ, bọn họ vẫn luôn ở tầng bốn...

Vậy tại sao thẻ nhân viên của em không thể quét được thang máy lên đó?

Khuôn mặt trắng bệch của Đàm Gian tựa lưng về sau, nhưng eo bụng bị hắn chặn, không có đường lui.

Như con mồi đã bị bắt trọn, chỉ còn chờ thợ săn thong thả giễu cợt.

Ánh mắt Liên Bồ dừng lại nơi đôi mắt sáng nhạt của em, rồi từ từ dời xuống bờ môi run rẩy.

Hồng hào, ướt át, như quả anh đào chín nửa.

Giọng anh ta đều đều, khàn khàn chậm rãi, nghe vừa như dụ dỗ, vừa như trêu chọc:

"Viện trưởng là kẻ mắc chứng cuồng sạch sẽ và hoang tưởng nghiêm trọng. Cứ thế mà lên, e là không ổn đâu."

"Cần phải kiểm tra và thanh lọc cơ thể kỹ lưỡng, mới có thể đi lên. Nếu không, Tiểu Đàm mà cứ thế bước vào..."

Ngón tay thô ráp miết mạnh lên bờ môi mềm, để lại một lớp ươn ướt.

"...sẽ bị viện trưởng bắt nạt đó."

Sau cặp kính lạnh lẽo, đôi mắt hắn như đang cười. Bàn tay bóp hai má em, buộc em phải há miệng, khép lại không nổi.

"Ngoan nào, tự thè lưỡi ra, được không?"

"Sớm kết thúc, anh sẽ đưa em lên."

Bình Luận (0)
Comment