Chương 229

Chương 122: Dị dạng - 15 –  đây  rất nhiều xiềng xích

"Chậc."

"Xem ra có ai đó... đã làm rơi vòng tay của bé nhân viên xoa dịu rồi nhỉ."

Nụ cười nhàn nhạt vốn luôn ung dung trên môi Viện trưởng dần trầm xuống. Hệ thống giám sát gần như chiếm trọn cả một bức tường, đủ để phản chiếu mọi góc trong Viện nghiên cứu quái vật.

"Đôi mắt" của Viện trưởng, chính là vô số quái vật và linh hồn phủ khắp nơi này.

Màn hình lớn nhất hiển thị căn phòng chính giữa. Trên giường ga gối nhăn nhúm, một con thú bông lông xù nghiêng ngả ở đầu giường, quần áo mềm mại chất đống một bên.

Khắp nơi đều lưu lại dấu vết sinh hoạt. Đàm Gian đã sống ở đây một tuần, rất nhiều vật dụng thường ngày đều do hệ thống chuẩn bị cho em.

Dường như chúng vẫn phảng phất mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt, mang hơi thở của chủ nhân.

Quý Phù khoanh tay, tựa vào tủ cách đó không xa. Mái tóc đỏ rực nổi bật kiêu ngạo, hình xăm đen uốn quanh bên cổ, ánh mắt dài hẹp hơi cụp, bật ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý.

Giọng chế giễu: "Biết thì tưởng anh đi tìm người, không biết còn tưởng anh có tâm tư riêng gì cơ."

Yết hầu hắn khẽ lăn, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào màn hình, không rời nửa tấc.

Viện trưởng hất mấy sợi tóc rối trên trán, giọng nhạt nhẽo:

"Chỉ là đang có trách nhiệm với nhân viên của mình thôi."

Quý Phù nhếch mép, cười lạnh. Vừa định nói thêm, thì hình ảnh rõ ràng trước mắt bỗng rung lên.

Ngoài cửa vang lên tiếng cãi vã hỗn loạn, kế đó, cánh cửa kim loại vốn đóng chặt bị ai đó đẩy mạnh bật tung.

"Rầm!"

Cửa va vào tường phía sau, phát ra tiếng nặng nề. Hơi thở lẫn thứ âm thanh ướt dính lạnh lẽo chen ngang, xộc vào phòng Viện trưởng vốn đang trống trải.

Quý Phù đang nghiêng người liền đứng thẳng dậy, ánh mắt đỏ rực lóe sáng.

Trong phòng lập tức lặng ngắt, âm thanh từ màn hình trở nên rõ rệt khác thường.

"Há miệng ra."

Đó là giọng nói thấp, như đang dụ dỗ.

Ống kính thông minh nhanh chóng lấy nét gương mặt tinh xảo. Khóe mắt đỏ ửng vì nụ hôn quá kịch liệt.

Da Đàm Gian trắng, nên vệt đỏ ấy càng rõ rệt, gợi người ta muốn chạm, muốn nghiền nát. Cằm nhọn bị một bàn tay to che trọn, ngay cả trốn cũng chẳng được.

Bóng người cao lớn ẩn trong bóng tối, gương mặt mờ mịt, chỉ còn cặp kính phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Giọng trầm tĩnh, cực kỳ bình thản, như chỉ đang thực hiện công việc đơn giản nhất:

"Khám miệng."

Thiếu niên bị bóp má, hàng mi cong run rẩy. Giọng nói lắp bắp, mềm nhão như mật ong dính:

"Khó chịu quá..."

"Ăn nhiều đồ ngọt dễ sâu răng."

"Ngoan nào, mở thêm chút nữa."

Trong sự tĩnh lặng, không biết ai bật ra tiếng chửi rủa nghiến răng.

Trên bàn, tập hồ sơ cứng rơi loảng xoảng xuống đất. Vài trang giấy bị gió hất tung, chao đảo.

【Bệnh viện Thanh Hà】

Dòng chữ in rõ ràng ngay ngắn trên đầu trang. Chỗ dán ảnh thì bị vẽ loạn xạ bằng những nét bút bừa bãi.

Chỉ còn vài hàng chữ nhỏ bên cạnh hiện rõ:

【Giấy cam kết tình trạng nguy kịch】

【Bệnh nhân: Đàm Gian】

...

Ngay bên cạnh phòng Viện trưởng chính là phòng cách ly bệnh nhân nguy hiểm.

Nơi này vốn dành riêng cho những kẻ đáng sợ nhất trong Viện nghiên cứu.

Xung quanh chìm trong bóng tối, ánh sáng cũng bị kiểm soát gắt gao, tránh làm bệnh nhân bị k*ch th*ch dẫn đến khủng hoảng khó lường.

Ngay cả khung cửa sổ nhỏ cũng bị xích sắt quấn chặt, chỉ lọt ra vài tia sáng. Ánh trăng bạc hắt lên bức tường xung quanh.

Trên tường treo la liệt khóa sắt, đai trói, thỉnh thoảng va vào nhau vang lên những tiếng lanh canh.

Trong bóng tối, vang lên tiếng quần áo cọ xát khe khẽ, tiếp đó là một tiếng nức nở dài, đuôi âm run rẩy, ngọt lịm như chiếc móc câu.

Hơi thở hỗn loạn chen lẫn.

Ánh trăng dịch chuyển, rọi một vệt sáng—

Hiện rõ đôi chân nhỏ trắng ngần, in hằn vết răng đỏ dữ tợn.

Dấu cắn sâu nông chằng chịt, như những ấn ký mang đầy chiếm hữu.

"Ưm..."

Tiếng rên mềm mại, xen chút làm nũng ấm ức, ướt át.

"Đừng... đừng cắn nữa."

"Đau quá."

Bàn tay to chụp lấy bắp đùi, lần theo dấu răng xoa nhẹ, rồi bất ngờ siết chặt, ghì đôi chân lại.

Cổ tay Đàm Gian bị buộc hờ bằng sợi dây, lưng tựa vào lồng ngực rắn chắc trong áo bó.

Em thở gấp, vai lại hằn thêm dấu răng mới. Tóc xoăn ướt dính rũ xuống, khi người đàn ông trước mặt từ từ đứng dậy.

Không còn bóng tối che lấp, đôi mắt Đàm Gian hoe đỏ, mơ màng ngước sang.

Ngay lập tức, cằm bị bàn tay phía sau bóp chặt.

"Đau ở đâu?"

Tầm nhìn nhòe nhoẹt, trước sau đều là gương mặt giống hệt nhau, chỉ khác là đôi mắt đỏ rực dán chặt lên em.

Họ mặc áo bệnh nhân đặc chế, chất vải cứng, cài bằng nút sắt lạnh lẽo, nối liền những sợi dây da đen bóng.

Khoảng cách quá gần, áo Đàm Gian chẳng biết khi nào bị kéo cao. Trước ngực em bị nút sắt lạnh buốt cọ qua, núm hồng đỏ nổi bật trên lớp vải xô lệch.

Em cắn môi, cố nuốt tiếng khóc sợ bị nghe thấy.

Đâu đâu trên thân thể mảnh khảnh cũng chi chít dấu răng sáng loáng.

Một mái đầu lông xù lại sát đến, Đàm Gian ứa lệ, vô thức vung tay—

"Chát!"

Dấu bàn tay đỏ rực in trên má hắn.

Thế nhưng cặp song sinh chẳng hề giận, ngược lại đầu lưỡi đỏ l**m qua khóe môi.

Một lúc sau, tiếng cười khẽ khàng vang lên bên tai:

"Bé nhân viên xoa dịu à, bọn anh đã tìm em lâu lắm rồi."

Người phía sau cũng cúi sát, giọng khàn:

"Trong viện đã đăng ký rất nhiều lần... cuối cùng em cũng đến."

Đàm Gian mềm nhũn, đầu ngón tay run rẩy bấu vào chồng hồ sơ. Vết ướt loang ra, chữ viết nhòe nhoẹt.

Chỉ còn nhìn rõ mục người đăng : Dụ Tử Nghiêm, Dụ Tử Lâm.

Cặp song sinh khét tiếng tàn bạo trong Viện. Ngay cả đơn đăng ký cũng chẳng theo quy củ.

Ban đầu còn viết lý do đàng hoàng, càng về sau, trên giấy chỉ toàn lặp đi lặp lại một cái tên—

Đàm Gian, Đàm Gian, Đàm Gian...

Như bùa chú giam cầm, phủ kín cả trang giấy.

"A, anh hai, có hơi quá rồi đấy, chỗ này cũng cắn."

Dụ Tử Lâm bật cười. Có lẽ họ cũng nhận ra mình đã dồn ép bé nhân viên xoa dịu quá mức, nên hơi nới lỏng vòng tay.

Xích sắt vốn trói chặt cổ tay, cổ chân bệnh nhân nguy hiểm giờ lại vờn quanh Đàm Gian, biến thành chiếc lồng giam giữ em.

Đàm Gian thở ra luồng hơi nóng ngọt lịm, run rẩy ngồi dậy.

Hạ mắt, em thấy Dụ Tử Lâm nhếch môi cười:

"Bé nhân viên xoa dịu trị liệu giỏi lắm!"

Hắn vừa nói vừa cầm chiếc khóa mõm đen, thong thả cài lên mặt mình.

Màu đen che nửa gương mặt, chỉ còn lại đôi mắt phượng đỏ rực đầy tà khí.

Trên làn da mảnh mai của Đàm Gian chi chít dấu cắn. Thực ra bọn họ không dùng nhiều lực, nhưng da em vốn dễ lưu dấu, trông như toàn thân đã bị nhuộm hương vị của họ.

Dụ Tử Nghiêm nheo mắt, chậm rãi hỏi:

"Công việc của nhân viên xoa dịu có giới hạn thời gian phải không?"

Đàm Gian cả người ướt dính khó chịu, ý thức dần quay lại.

Nghe vậy, em vội gật đầu, ngước mắt van nài:

"Đúng... đúng vậy. Có giới hạn rất nghiêm ngặt."

Em run run gọi, "Dụ Tử Nghiêm..."

Xích sắt khẽ rung, hắn đáp ngay: "Ừm."

Giọng nhẹ nhàng, tựa hồ vô cùng vui sướng khi là người đầu tiên được em gọi tên.

Khóe môi nhếch lên, mái đầu rậm rạp cọ vào lòng bàn tay em, như chú chó lớn được gọi trúng tên.

Đàm Gian cắn môi, mặt trắng bệch:

"Tôi... tôi phải đi rồi. Nếu không, sẽ... sẽ bị Viện trưởng phạt."

Song sinh cùng lúc dừng lại, đôi mắt đỏ lạnh lẽo găm chặt vào em.

Trong ánh trăng, cuối cùng em cũng nhìn rõ gương mặt họ—

Ngũ quan tuyệt đẹp, nhưng từ trán kéo dài đến đuôi mắt đều bị chi chít chữ đỏ như bùa chú, tà mị rùng rợn.

Mái tóc dài chạm mắt cá, được buộc cao bằng ruy băng đỏ thẫm.

Sợi tóc lướt qua vành tai, mang theo ngứa ngáy.

Đàm Gian vội vàng quờ lấy cặp kính phẳng của Liên Bồ để lại, cẩn thận vòng qua xích sắt, nhảy xuống giường.

Nhưng ngay sau đó, cổ tay bị Dụ Tử Lâm giữ chặt. Dụ Tử Nghiêm cúi xuống, khẽ chạm môi em, làm động tác "suỵt".

"Anh vẫn chưa nói xong đâu, Tiểu Đàm."

Ngón tay em siết chặt gọng kính.

Dụ Tử Nghiêm nở nụ cười điên dại:

"Tại sao phải quay về? Dù sao em cũng phải làm nhân viên xoa dịu, chỉ chữa trị cho bọn anh thôi chẳng tốt hơn sao?"

Lưỡi đỏ lướt qua tai em. Đàm Gian lập tức cảm thấy nguy hiểm, toan bỏ chạy, nhưng vòng tay từ phía sau đã khóa chặt eo.

"Nếu em ở bên bọn anh mãi mãi, sẽ chẳng còn cái gọi là 'giới hạn thời gian'. Nhưng còn một chuyện anh muốn biết hơn..."

"Tiểu Đàm, sao vừa rồi em lại gọi tên hắn trước? Trong bọn anh...ai khiến em dễ chịu hơn?"

Quần áo lại bị kéo lên, đôi mắt em đẫm lệ, ra sức giãy giụa.

"Đúng rồi... nếu bị xích lại, Trấn An Viên sẽ chẳng thể tự do cử động nữa."

Dụ Tử Nghiêm cười thấp giọng.

"Ở đây... có rất nhiều xiềng xích."

"Đủ để chúng ta trò chuyện thâu đêm."

Bình Luận (0)
Comment