Chương 29 : Giải trí đến chết 【2】- Lương tâm của cậu không cắn rứt sao ? (1)
Giọng nói khàn khàn trầm thấp của Lancelot hòa cùng chất giọng lạnh lẽo, vô cảm của hệ thống, tạo thành một bầu không khí kỳ quái trong căn nhà trọ u tối.
Đặc biệt là khi Đàm Gian nghe rõ nội dung hệ thống vừa nói, biểu cảm trên gương mặt em càng thêm sững sờ.
Hệ thống nhiệm vụ chính đến muộn đã truyền toàn bộ dữ liệu lên quang màn trên tay em.
【Thành phố B: "Thiên đường giải trí" trứ danh của đô thị, nơi mà cậu sẽ không bao giờ cảm thấy buồn bã hay đau khổ.】
【Đang khớp với thân phận ký chủ... Đang phát nhiệm vụ cho ký chủ...】
【Ở Thành phố B, nơi mà giải trí được đặt lên hàng đầu, 'ngôi sao' có địa vị tối cao, hưởng thụ mọi tài nguyên ưu đãi nhất từ tầng tháp cao nhất, đắm mình trong những tràng reo hò cuồng nhiệt của đám đông—】
【Nhiệm vụ chính tuyến: Hãy trở thành 'ngôi sao', tìm ra nguồn gốc của sự dị hóa tại Thành phố B và hoàn thành việc thu nhận quái vật nhé~】
Các thông tin trên quang màn được sắp xếp theo từng mục rõ ràng. Không giống như nhiệm vụ mập mờ ở Thành phố A, lần này Thành phố B đã đưa ra một tuyến nhiệm vụ rất cụ thể.
Dường như nó có từng giai đoạn, Đàm Gian mở bảng hệ thống của mình trong đầu, nhìn thấy rõ ràng giai đoạn đầu tiên để trở thành ngôi sao chính là tìm được 'người quản lý' của mình và trở thành 'thực tập sinh'.
Bên dưới còn có một dòng chú thích nhỏ.
【Lời nhắc ấm áp: Người quản lý rất quan trọng đối với mỗi thực tập sinh, xin hãy hoàn thành mọi yêu cầu của người quản lý để nhận được nguồn tài nguyên tốt nhất nhé~】
Đàm Gian, người vừa mới tặng cho người quản lý của mình một cú đấm và còn ném mấy thứ đồ tránh thai vào mặt hắn: "..."
Sao không nói sớm hơn hả?
Đúng lúc này, Lancelot lại lên tiếng đâm thêm một nhát, giọng nói trầm thấp tựa tiếng bass mang theo ý cười đầy ác ý.
"Không muốn sao?"
Lancelot cúi mắt xuống, đầu ngón tay tái nhợt khẽ xoay chiếc đồng hồ cổ màu đồng trên cổ tay. Đôi con ngươi xanh thẫm dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên một vẻ nguy hiểm.
Cách một lớp kính mỏng, hắn không chút kiêng dè mà để ánh nhìn rơi lên chiếc cổ mảnh mai của Đàm Gian, rồi lướt xuống xương quai xanh đang lộ ra qua cổ áo sơ mi khẽ hé mở...
"Chỉ làm đến mức này thôi thì không được đâu."
Giọng nói trầm khàn của Lancelot mang theo chút cứng rắn không cho phép phản kháng.
"Cởi áo ra."
Hắn lặp lại.
Thực ra, đây chỉ là một cuộc kiểm tra bình thường để xem trên người thực tập sinh có vết thương hay không. Dù sao Lancelot cũng là một người rất kén chọn, đối với thực tập sinh sắp được đưa lên màn ảnh, hắn đương nhiên muốn người đó hoàn hảo nhất có thể.
Nhưng không biết vì sao, rõ ràng là một chuyện vô cùng bình thường, thế nhưng khi ánh mắt của cậu thiếu niên xinh đẹp đỏ bừng lên vì thẹn thùng mà nhìn qua, mọi thứ dường như đều trở nên sai sai.
Giờ phút này, Lancelot vô cùng cảm kích vì trên người hắn vẫn còn quấn một chiếc khăn tắm, đủ để che đi toàn bộ dáng vẻ mất mặt của mình.
Đàm Gian không hiểu vì sao ánh nhìn của Lancelot đặt lên người em ngày càng trở nên nóng rực, tựa như muốn thiêu đốt em thành một cái lỗ vậy.
Em thút thít cầu cứu hệ thống trong đầu.
【001 của tôi đâu rồi... hu hu... tại sao NPC của mấy cậu lại kỳ quặc thế này!】
Hệ thống chính lạnh lùng vô tình trước nay lại im lặng một lát. Nó cũng không ngờ được đám NPC của mình lại chẳng có liêm sỉ như vậy!
Người quản lý trước đây khi kiểm tra đều là bẻ tay bẻ chân, móc nội tạng ra xem! Vậy mà đến lượt cậu ký chủ xinh đẹp này, từng người một đều như mấy con chó vẫy đuôi, hận không thể lao lên l**m vài cái.
【001 đang đỗ xe.】
Hệ thống chính dừng một chút, vẫn nhẫn nại giải thích.
【Tàu vũ trụ liên hành tinh hơi dài, lùi vào bãi đỗ không dễ lắm.】
【Chúng tôi không phải hệ thống 18+, yên tâm, hắn sẽ không làm gì cậu đâu.】
... Chắc là vậy.
Những con quái vật này hành sự luôn quái dị, nhưng chưa bao giờ có thứ gì giống như... d*c v*ng đối với con người cả.
Thèm ăn thì có thể có.
Vậy nên sau khi tính toán nghiêm ngặt, chủ hệ thống khẳng định chắc chắn rằng Đàm Gian tạm thời vẫn an toàn.
Chủ hệ thống vỗ ngực cam đoan với Đàm Gian.
Lúc này, Đàm Gian mới dần kéo mình ra khỏi cảm giác xấu hổ và bối rối đến mức chỉ muốn chui đầu xuống đất vừa nãy.
Em tự nhủ bản thân rằng, hệ thống đã nói vậy rồi, hẳn là chỉ là một cuộc kiểm tra nghiêm túc. Đôi tai đỏ bừng, em run rẩy đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình.
Bộ quần áo mà hệ thống chuẩn bị cho em là một chiếc sơ mi trắng theo phong cách Trung Cổ.
Hoa văn trên cúc áo tinh xảo, mang theo cảm giác lạnh lẽo của kim loại. Mỗi lần ấn xuống, đầu ngón tay lại để lại một vệt hồng nhàn nhạt.
Chiếc sơ mi trắng trượt xuống, để lộ bờ vai mảnh mai. Tiếp tục cởi xuống đến eo, liền thấy hai hõm lưng nhỏ xinh, cùng đường cong mềm mại tuyệt đẹp...
Đôi mắt Đàm Gian vẫn còn ầng ậc nước, đầu ngón tay bất an níu lấy chiếc q**n l*t boxer duy nhất còn lại trên người. Trên đó là hình một chú vịt con đang khóc.
Thật sự quá hợp cảnh.
Có lẽ vì quá xấu hổ, ngay cả phần đầu gối em cũng phớt hồng. Làn da trắng như tuyết lộ ra trong không khí, chỉ một làn gió nhẹ thổi qua cũng khiến em run lên khe khẽ.
Đàm Gian khẽ rụt mũi, cánh tay mảnh mai trắng muốt cố gắng che chắn phía trước ngực, nhưng lại bị một đôi tay nóng rực bất ngờ vươn ra ngăn cản.
Vóc dáng em vốn nhỏ bé, trong khi khung xương của Lancelot lại lớn. Đôi tay ấy có thể dễ dàng xuyên qua hai bên nách em, siết lấy thân hình gầy gò trắng nõn.
Ngón cái thô ráp vô tình hay cố ý lướt qua điểm nhỏ hồng trên da thịt, khiến Đàm Gian không kiềm chế được mà khẽ run rẩy.
"Còn nhỏ quá, mà cũng hồng nữa."
Giọng nói mang theo chút ác ý, Lancelot cúi xuống, im lặng quan sát từng biến hóa nhỏ trên gương mặt em.
"Trước đây đã từng tự làm chưa? Hay là có người khác làm rồi?"
"Sao mà nhạy cảm thế, chạm nhẹ một cái đã run rồi?"
Cả người Đàm Gian chìm trong nỗi xấu hổ đến mức muốn chết quách đi cho rồi. Làn da trắng nõn đỏ bừng như bị nấu chín, đôi mắt nhắm nghiền, đến cả giọng nói cũng run rẩy.
"Anh đừng nói nữa... im đi..."
Lancelot một tay giữ lấy eo em, tay còn lại đẩy gọng kính bạc sắp trượt xuống trên sống mũi, giọng khàn đặc.
"Được thôi, vậy thì d*ng ch*n ra."
...