Chương 17

– “Tôi nói rồi, tôi có cảm giác với em.”Cặp đôi lạc quẻ: 17

Khương Tạo không biết nên hình dung tâm trạng lúc này thế nào, trái tim đập mạnh đến nỗi lồng ngực cũng thấy đau.

Tiếng tim đập lớn như vậy, chắc không bị đối phương nghe thấy chứ?

Thế thì hơi mất mặt một chút.

Nhưng chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được, cô tin rằng bất kể là ai bị Tạ Lịch Thăng oanh tạc bằng ba câu nói như vậy, cũng sẽ sợ đến mức tim đập loạn xạ như thế này thôi.

Vừa chấn động vừa hoảng sợ, cho nên tim mới đập nhanh như vậy, chắc chắn là thế.

Thời gian như trôi qua rất lâu, nhưng người đàn ông trước mặt không hề giục cô trả lời, cũng không nói gì khác, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt cô như vậy.

Khương Tạo chịu không nổi nhất là kiểu này.

Anh vốn dĩ đã quá đẹp trai rồi.

Gương mặt này cứ nhìn chằm chằm vào bạn, thực sự rất dễ ảnh hưởng đến năng lực phân tích của não bộ.

Cô cứng đờ né tránh ánh mắt của đối phương một cách rõ ràng, bám víu vào chút lý trí cuối cùng nói: “Đầu tiên…”

Thấy cô cuối cùng cũng mở miệng, Tạ Lịch Thăng đút tay túi quần, nhướng mày chờ đợi câu trả lời.

“Lần đó tôi không phải hôn anh.” Cô khăng khăng giữ ý kiến của mình, nhất quyết phải rạch ròi trách nhiệm, “Thật sự là trùng hợp đụng phải thôi.”

Tạ Lịch Thăng liếc nhìn lên trời, lộ ra một chút cạn lời, không nói gì.

“Tiếp theo…” Khương Tạo từ từ cụp mắt xuống, “Anh nói cái gì mà, tôi có tin không, anh có cảm giác với tôi…”

“Tôi không tin.”

Anh nhìn cô, ánh mắt khẽ thay đổi: “Hả?”

“Chính là… Cảm giác cứ cấn cấn, mấy hôm trước anh còn nhìn tôi không thuận mắt mà.” Cô nắm chặt quần áo của mình, tuy giọng nói và tư thế đều rất yếu ớt, nhưng thái độ lại vô cùng chắc chắn, “Đột nhiên lại chạy tới cầu hôn tôi, rất khó không nghĩ là đang chơi đểu tôi.”

“Em nghe tôi nói chuyện vừa rồi, giống như đang chơi đểu sao?” Anh hỏi ngược lại.

Khương Tạo giật mình, lắc đầu.

Tạ Lịch Thăng khoanh tay trước ngực, ngón trỏ gõ nhẹ lên cánh tay mình, chậm rãi đánh giá cô, sau đó khom lưng cười mỉa mai: “Khương Tạo, em thực sự rất để ý chuyện trước đây tôi khinh thường em đấy.”

“Em rất rất để ý luôn.”

Tai cô nóng lên, vội vàng phản bác, nhưng giọng điệu quá mềm mại nghe như đang làm nũng: “Tôi không có!”

“Còn nữa, em gọi chuyện vừa rồi là cầu hôn à?” Anh nói xong, tự mình ngẫm nghĩ, bỗng dưng hắng giọng một cái.

“Không tính sao? Vậy vừa rồi anh đang làm gì? Chẳng lẽ là đang bàn chuyện làm ăn?” Khương Tạo nói đến đây lại như đào ra góc độ mới, thử phân tích, “Đột nhiên đề cập đến loại chuyện này, tôi không tin anh không có lý do gì.”

Tóm lại chắc chắn không phải là đầu óc anh chập mạch đột nhiên yêu cô, quá vô lý, chó cũng méo tin nổi.

Cô bình tĩnh lại chắc nịch kết luận, Tạ Lịch Thăng im lặng ba giây, vẫn giữ tư thế khoanh tay mở miệng: “Em muốn nghĩ như vậy, cũng có thể coi là bàn chuyện làm ăn.”

“Giống như thừa nhận trước đây có thành kiến với em, hiện tại cũng vậy, tôi không lừa em, nếu em hỏi, tôi sẽ một năm một mười nói thật.”

Khương Tạo nhìn anh: “Cái gì…?”

“Gần đây tôi bắt đầu chính thức đi xem mắt, mục đích đương nhiên là kết hôn, hơn nữa là việc quan trọng.” Tạ Lịch Thăng nghiêng đầu, nhìn về phía ánh đèn đường màu cam đang rải xuống, “Tình hình nhà tôi phức tạp, gia đình tái hôn, lợi ích liên quan rất nhiều, bầu không khí cũng không tốt như em nghe đồn bên ngoài đâu.”

Cô có chút kinh ngạc, nhưng không nói gì, nghe anh tiếp tục nói.

“Người phụ nữ đến công ty tìm tôi hôm em đi tòa Đông trải nghiệm sản phẩm là cô họ của tôi.” Anh gợi lại ký ức cho cô, sau đó giải thích, “Bà ấy lấy được báo cáo kiểm tra sức khỏe năm nay của bố tôi, ông ấy được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn giữa, nếu can thiệp hiệu quả tốt thì thời gian còn lại khoảng ba đến năm năm trở lên.”

“Cũng vào ngày đó cô họ mới nói cho tôi biết, trước khi ly hôn mẹ tôi đã giành được cho tôi và chị tôi một bản thỏa thuận ưu tiên cấp cao nhất, có thể bỏ qua các thỏa thuận phân chia tài sản trong di chúc sau này, coi như là bố tôi bồi thường cho bà ấy và hai đứa con chúng tôi.”

Khương Tạo dường như hiểu ra điều gì, cố gắng suy đoán: “Ý anh là, bản thỏa thuận kia…”

“Đúng, có điều kiện.” Tạ Lịch Thăng nhíu mày, đồng thời hài lòng với tư duy nhanh nhạy của cô, “Trước khi bố tôi qua đời, tôi phải duy trì quan hệ gia đình ổn định đủ hai năm tròn.”

“Thỏa thuận mới có hiệu lực.”

Sự sống của bố anh đang đếm ngược, đồng nghĩa với việc chuyện kết hôn của anh, dù chậm một ngày thôi thì thỏa thuận cũng không thể có hiệu lực, phần “bồi thường” mà anh và chị gái vốn có thể nhận được sẽ tan thành mây khói, rơi vào túi người khác.

Cho nên Tạ Lịch Thăng mới gấp gáp kết hôn như vậy.

“Bản thỏa thuận đó mẹ kế tôi cũng không biết, chỉ có ông ấy và cô họ tôi biết,” Tạ Lịch Thăng thấy biểu cảm của cô có chút cứng đờ, cố ý trêu cô một câu, như sợ không dọa được cô vậy, “Đúng rồi, bây giờ còn có em nữa.”

Khương Tạo rùng mình một cái, như thể bị ép buộc phải biết một bí mật động trời.

Dù sao bố của Tạ Lịch Thăng chắc chắn cũng là ông chủ của một tập đoàn lớn nào đó, bỗng nhiên biết được bí mật lớn của hào môn tư bản, ai cũng sẽ cảm thấy khó nuốt trôi.

“Nhưng mà…” Cho dù rất sợ hãi, cô vẫn nhanh chóng phản ứng lại, “Bây giờ anh có Vân Thăng rồi, chắc không thiếu tiền đâu nhỉ? Anh thực sự…”

Thực sự thiếu khoản di sản đó sao?

Tạ Lịch Thăng không cho là đúng: “Em có chê tiền trong thẻ ngân hàng quá nhiều không?”

Khương Tạo: “…” Đương nhiên không, được rồi, đã thông.

“Có điều em đấy.” Anh đi vòng quanh cô nửa vòng, quan sát cô với vẻ bất ngờ, “Hình như thông minh hơn tôi tưởng tượng một chút.”

Cô đột ngột ngẩng đầu trừng anh: “Anh có ý gì hả.”

Tạ Lịch Thăng cười khẽ, tiếp tục nói: “Em nói không sai, tôi có Vân Thăng, quả thực không thèm để mắt đến mấy đồng bạc lẻ mà phải đi tranh giành đến sứt đầu mẻ trán với người nhà.”

“Tôi có mục đích khác, em muốn nghe không?”

Miệng Khương Tạo run lên, giơ tay bịt tai, cảnh cáo anh: “Anh không được nói, tôi không thèm biết!”

“Tôi không nghe tôi không nghe, anh đừng có nói, tôi không có chút hứng thú nào với chuyện nhà người khác cả.”

Cô căn bản không định đồng ý lời cầu hôn của Tạ Lịch Thăng, biết quá nhiều thì có lợi lộc gì?

Cô chính là người ở văn phòng đến drama của công ty cũng chẳng hứng thú!

Tạ Lịch Thăng đứng thẳng người, liếc cô: “Còn khá lanh lợi đấy.”

Thấy đối phương không có ý định nói tiếp, Khương Tạo buông tay, thở phào nhẹ nhõm: “Tôi vẫn không hiểu tại sao anh lại tìm tôi, người có điều kiện tốt hơn tôi chắc chắn có rất nhiều mà?”

“Chẳng lẽ anh cầu hôn người khác đều bị từ chối sao?”

Tạ Lịch Thăng: “…”

“Em dựa vào đâu mà cảm thấy tôi sẽ bị người khác từ chối?”

Khương Tạo lộ ra vẻ mặt hạn hán lời, thầm nghĩ: Anh thật sự không có chút nhận thức nào về bản thân sao??

“Em không phải là lựa chọn còn sót lại mà tôi miễn cưỡng chọn, cũng không phải lựa chọn lúc đầu óc tôi nóng lên.” Anh căn bản không nghĩ sẽ phải nói nhiều như vậy, cảm thấy phiền phức, nhưng lại không còn cách nào khác, đành phải giải thích cặn kẽ cho cô hiểu, “Em là người thích hợp nhất, không ai sánh bằng.”

Cô không hiểu: “Tại sao tôi lại thích hợp nhất?”

Anh đương nhiên lặp lại: “Tôi nói rồi, tôi có cảm giác với em.”

Biểu cảm của Khương Tạo không đổi, thở dài: “… Anh lại nói cái này.”

Tạ Lịch Thăng: “…”

Anh im lặng ba giây, sau đó nâng mí mắt lên nói lại: “Bởi vì em đơn giản nhất, bối cảnh của em đơn giản nhất, phiền não và nhu cầu của em cũng đơn giản nhất.”

“Chỉ cần tôi giải quyết những rắc rối trong cuộc sống của em, em sẽ không đòi hỏi thêm gì nữa, đúng không?”

“Tại sao anh lại khẳng định như vậy?” Khương Tạo không ngờ anh lại nhìn thấu mình đến thế, cô cũng không dám khẳng định nhân tính của chính mình như vậy, “d*c v*ng của con người là vô tận, lỡ như kết hôn rồi, tôi cũng hứng thú với tài sản của anh thì sao, anh không sợ càng phiền toái à?”

“Thỏa thuận tiền hôn nhân sẽ quy định rõ ràng, hơn nữa.” Tạ Lịch Thăng vươn ngón trỏ chọc chọc trán cô, cười nhạo, “Với chút tiền đồ đó của em, cho dù có muốn thì muốn được bao nhiêu?”

“Một người chỉ cần một cái bánh mì nước kiềm là có thể no bụng rồi còn cười ngây ngô.”

Khương Tạo: “…”

Đừng có coi thường người khác! Bây giờ tôi sẽ giở chiêu sư tử ngoạm cho anh xem!

Nói nãy giờ, cổ họng cũng hơi khô, Tạ Lịch Thăng thầm nghĩ mình họp hành bàn chuyện làm ăn chưa bao giờ tốn nhiều nước bọt thế này, quay sang nhìn cô: “Cho nên, kết hôn không?”

Cô nhíu mày, lại không nhịn được cười: “Hóa ra nãy giờ anh đang thuyết phục tôi à?”

Nhưng mà.

Khương Tạo dừng lại, suy nghĩ lời anh nói. Tạ Lịch Thăng nói muốn thay cô giải quyết mọi rắc rối, ý là nói đến bà Phan?

Anh muốn giải quyết chuyện bà Phan thế nào? Ngay cả cô đấu tranh với bà ấy bao nhiêu năm nay cũng chưa tìm ra giải pháp.

Anh định làm gì? Đọc Full Tại TruyenGG.vision

Cô nghĩ không ra, không nhịn được nảy sinh chút tò mò.

“Suy nghĩ đi, không phải nhất thiết hôm nay phải cho câu trả lời.” Tạ Lịch Thăng móc điện thoại từ trong túi ra nhìn hai lần.

Khương Tạo do dự, suy nghĩ rối bời hỏi: “Nếu tôi cứ suy nghĩ mãi không xong, chẳng lẽ anh định đợi tôi mãi sao?”

Động tác lướt điện thoại của anh dừng lại, đôi mắt ngước lên đối diện với cô.

Tạ Lịch Thăng không nói gì, tim Khương Tạo đập càng lúc càng nhanh.

Im lặng nhìn nhau một giây, hai giây, ba giây, bốn giây.

Cô là người đầu tiên bại trận, không muốn biết đáp án, chủ động dừng lại: “Ih khoan đã, thôi bỏ đi, coi như tôi chưa hỏi.”

Đang ngây thơ cái gì vậy chứ? Người ta là muốn kết hôn, làm sao có thể vì cô mà chậm trễ chính sự.

Hỏi một câu hỏi thật mất não, haizz.

Tạ Lịch Thăng chơi một “quả bất ngờ”, làm Khương Tạo thành công mất ngủ, trằn trọc cả đêm không ngủ ngon.

Ngoài cửa sổ trăng sáng vằng vặc, cô mở to mắt đầu óc rối như tơ vò, lòng bàn tay lướt qua miếng băng cá nhân trên cổ, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay anh ấn vào đó.

Cô không hiểu Tạ Lịch Thăng nói “Em thích hợp nhất” là ý gì, bất kể nhìn từ góc độ nào, cô đều là người không thích hợp nhất chứ?

Tính cách, quan niệm, bối cảnh, năng lực kinh tế… Huống hồ hai người bọn họ ở công ty còn có mối quan hệ cấp trên cấp dưới không trực hệ, không sợ bị người ta đồn đại sao…

Cũng không biết Vân Thăng có quy định cấm yêu đương công sở hay không, hy vọng là có.

Khương Tạo trợn trắng mắt.

Cũng đúng, anh là ông chủ lớn, thật sự có scandal thì chỉ có cô – con tôm con tép nhỏ bé này – là gặp họa thôi.

Nếu không mượn thủ đoạn của Tạ Lịch Thăng để giải quyết người mẹ vô lại kia, vẫn sống cuộc sống của mình như trước, Khương Tạo cũng sẽ không cảm thấy mình đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một để thay đổi giai cấp, thoát khỏi phiền toái.

Ít nhất cô có thể dự đoán cuộc sống đại khái sẽ như thế nào, tốt nhất có thể tốt đến mức nào, tệ nhất có thể tệ đến mức nào.

Nhưng cô không thể tưởng tượng được việc kết hôn với Tạ Lịch Thăng, tham gia vào cuộc đời và gia đình anh, cô sẽ có được cuộc sống ra sao.

Giống như chiếc hộp Pandora, không biết mở ra rồi nhảy ra sẽ là tai họa hay phúc lợi.

Bây giờ chiếc hộp ma quái đó đang đặt ngay trước mặt cô, dù cô có suy nghĩ thông suốt đến đâu, ngón tay và trái tim vẫn không nhịn được mà ngứa ngáy, thôi thúc muốn chạm vào.

Khương Tạo trùm chăn kín đầu, ngăn cách ánh trăng chói mắt ngoài cửa sổ, quyết định đêm nay tạm thời trốn tránh lựa chọn này.

… Quá hoang đường.

Nếu là hồi đại học, lúc cô còn thích Ngụy Nguyên, cô tuyệt đối không thể tưởng tượng được sẽ có một ngày trong tương lai, người đứng bên cạnh Ngụy Nguyên xa vời không thể với tới kia sẽ nói với cô câu này—

“Khương Tạo, kết hôn đi.”

Hoang đường, buồn cười, ân bờ lí vơ bồ, không thể hiểu nổi!

Sáng hôm sau lúc 8 giờ.

Khương Tạo không ngoài dự đoán, vác vẻ mặt uể oải đi làm.

Nói là trốn tránh có thể giải quyết mọi phiền não, nhưng cô vẫn không ngủ được, cụ thể là ngủ một lát sẽ giật mình tỉnh dậy. Trong mơ Tạ Lịch Thăng dẫn theo một đám Tuyết Vương mũi nhọn của Mixue dí theo cô cầu hôn.

Trong tay anh còn cầm món quà năm đó cô không tặng được, định dùng để tỏ tình với Ngụy Nguyên, mặt đầy vẻ chế giễu cười với cô: “Kết hôn đi, kết hôn chứ? Kết hôn hay không, Khương Tạo, kết hôn với tôi, tôi sẽ giữ bí mật cho em—”

Khương Tạo bước vào tòa nhà Vân Thăng, hơi lạnh ở đại sảnh lập tức ập vào mặt.

Cô nhắm mắt lại, không muốn hồi tưởng nữa.

… Thật là hình ảnh sởn gai ốc.

… Giống như bị ma ám.

Sảnh thang máy không đông lắm, giờ chấm công là 9 giờ, thường thì gần 8 giờ rưỡi mới là giờ cao điểm xếp hàng chờ thang máy.

Cô như một nữ quỷ mất hồn bay đến cuối hàng chờ thang máy, bụng ục ục kêu lên mới nhớ ra sáng nay quên ăn cơm.

“…” Sao cô lại bị Tạ Lịch Thăng dọa thành thế này, đến cơm cũng quên ăn.

Khương Tạo thở dài rồi lại thở dài, bắt đầu kiểm điểm bản thân, ngay từ đầu đã không nên tiếp xúc nhiều với Tạ Lịch Thăng.

Bây giờ thì hay rồi, sự việc phát triển đến mức này, phải kết thúc thế nào đây?

Cửa thang máy mở ra, cô đói meo rũ đầu, đi theo hai nhân viên phía trước bước vào chuyến thang máy này.

Vừa bước vào, tầm mắt Khương Tạo đang cúi xuống lập tức nhìn thấy một đôi giày da nam bóng loáng quen mắt đứng ở phía bên phải buồng thang máy.

Tim cô đột nhiên run lên.

Cô ngẩng đầu, thấy Tạ Lịch Thăng trong bộ âu phục chỉnh tề.

Phía sau anh là trợ lý Lý xách cặp công văn, có vẻ như lại có cuộc họp quan trọng cần tham dự.

So với các sếp lớn khác, thời gian Tạ Lịch Thăng ở công ty rất ít, cơ bản đều chạy ở bên ngoài, không tham gia triển lãm thì là đàm phán hợp tác, đến công ty chỉ làm hai việc duy nhất là họp và cắm rễ trong phòng nghiên cứu.

Nghe Lê Lê và các đồng nghiệp khác tám chuyện, nói anh trước kia là nòng cốt kỹ thuật của đội ngũ nghiên cứu phát triển, sau khi ngồi lên vị trí đứng đầu thì không còn thời gian toàn tâm toàn ý đầu tư nghiên cứu khoa học nữa, đúng là hết cách phân thân.

Thế mà trong tình huống anh ít đến công ty như vậy, với tiền đề có tám cái thang máy, cô vẫn có thể đụng phải anh!!!

Khương Tạo lập tức dời mắt đi.

Muốn chết quách cho rồi.

Bước vào từ trường mạnh mẽ nơi anh đứng, cơ thể cô dường như vì cảm ứng được mối quan hệ khắc chế tự nhiên mà trở nên cứng đờ.

Thang máy đi lên, cô mới nhớ ra mình chưa ấn tầng, vội vàng quẹt thẻ nhân viên ấn số tầng.

Mặc dù thang máy mỗi sáng sớm vốn dĩ đã là một bầu không khí im lặng, nhưng hình như vì có ông chủ lớn ở đây, không khí càng thêm đông đặc không tan hơn so với mọi ngày.

Cảm giác như mọi người đều nín thở.

Khương Tạo cũng không ngoại lệ, bởi vì người đàn ông địa vị cao bị mọi người kiêng dè này, tối hôm qua vừa mới cầu hôn cô.

“…” Mọi người sợ cái gì, người nên sợ là tôi mới đúng!!

Cô nhìn chằm chằm con số đang nhảy lên, lần đầu tiên cảm thấy thang máy chậm như vậy.

Người trong thang máy lần lượt rời đi từng tầng, cuối cùng còn lại ba bốn người, không khí càng thêm khô khốc.

Khương Tạo liếc mắt một cái cũng không dám nhìn sang bên cạnh, hận không thể lập tức có được thuốc tàng hình để giấu mình đi.

Lưng cô bất giác trở nên cứng ngắc, luôn cảm thấy như bị ai đó nhìn chằm chằm.

Thang máy sao mãi chưa tới, mau tới đi, nhanh lên…

Thang máy lên đến tầng 21, lại có một người đi xuống.

Khi cửa khép lại lần nữa, Tạ Lịch Thăng lại một lần nữa đưa tầm mắt không dấu vết đặt lên bóng lưng mảnh khảnh kia.

Ánh mắt anh chậm rãi lưu chuyển trên tấm lưng cứng đờ của cô, sau đó hướng lên trên, dừng lại ở vành tai hơi ửng đỏ của cô.

Lông mày Tạ Lịch Thăng khẽ động, móc điện thoại ra mở khóa, đưa lên tai, bỗng nhiên mở miệng: “Alo?”

“Tối qua ngủ thế nào?”

Câu nói này của anh vừa thốt ra, ba bốn người còn lại trong thang máy lập tức dựng đứng tai lên.

Hô hấp Khương Tạo ngưng trệ.

Anh đang gọi điện cho ai?

Tối qua sau khi cầu hôn cô… anh trực tiếp đi tìm người khác sao?

Không đợi cô suy nghĩ, nhân vật tiêu điểm trong thang máy giây tiếp theo lại vang lên tiếng nói.

“Suy nghĩ kỹ chưa?”

Nhịp tim đang đập loạn xạ bỗng nhiên lại xảy ra biến động, đuôi mắt Khương Tạo hơi giãn ra.

Tạ Lịch Thăng cầm điện thoại, duy trì tư thế gọi điện, đôi mắt lại trước sau vẫn khóa chặt trên người nào đó.

“Tối nay rảnh cùng nhau ăn cơm không? Thích ăn gì, tôi mời.”

Mọi người nhìn nhau: Ai thế? Ai thế??!

Trán Khương Tạo đổ mồ hôi, không dám xác định, lại cảm thấy đối phương hình như là đang… đang…

“Nếu làm thêm chút chuyện lấy lòng em,” Đuôi mắt Tạ Lịch Thăng khẽ cong lên, giọng nói lại trầm xuống dễ nghe, “Tôi có thể xếp hạng cao hơn một chút trong số tất cả các đối tượng xem mắt của em không?”

Mắt cô trừng lớn, hô hấp ngừng lại.

Các nhân viên khác: ?!!!!!!!!!!

CEO đang đi xem mắt??!! Lại còn theo đuổi ngược!??

Ngay khi Khương Tạo gần như xác định đối tượng “trò chuyện” của anh là ai, câu nói tiếp theo của đối phương hoàn toàn giẫm nát nhịp tim đang đập nhanh của cô.

“Đoán là em chưa ăn sáng.”

Tạ Lịch Thăng thấy sau tai cô càng ngày càng đỏ, ngón tay cầm điện thoại gõ nhịp, lộ ra vẻ vui sướng: “Đã mua bánh mì nước kiềm của tiệm em thích ăn rồi, bảo người ta đặt trên bàn làm việc của em.”

Nói xong, anh bồi thêm một câu, âm cuối lên cao: “Làm việc chăm chỉ nhé.”

Các nhân viên khác: Wtf?!!!!!!!

Khương Tạo suýt ngất xỉu trong thang máy.

Điên rồi sao!? Anh bị bệnh à!!

Tác giả có lời muốn nói:

Các nhân viên khác: Lại trở thành một vai quần chúng trong play của sếp QAQ

Bạch Bạch: Cái tên Tạ Lịch Thăng này tìm mọi cách, biến đổi đủ chiêu trò để tán tỉnh Thất Thất nhà chúng ta ha [đẩy kính mắt].

Hết chương 17
Bình Luận (0)
Comment