Chương 55

– “Nếu em thích nghe, sau này ngày nào anh cũng nói.”Trò đùa lãng mạn: 55

Bờ sông này, đối với họ mà nói, dường như mang một ý nghĩa rất riêng.

Hai lần hôn nhau ở đây đều dính dáng đến hai chữ “cầu hôn”.

Tạ Lịch Thăng có lẽ chẳng ngờ cô lại bất thình lình “cướp lời”, phá tung kịch bản lãng mạn mà anh đã dày công chuẩn bị. Lúc bị cô cưỡng hôn, bàn tay cầm hộp nhẫn của anh vẫn còn lơ lửng giữa không trung.

Hai người đang hôn nhau say đắm, chiếc “nhẫn kim cương” vốn dĩ là vedette của phân cảnh này lại bị hắt hủi ra rìa sân khấu làm nền, nằm chỏng chơ cô độc trong tay người đàn ông, hứng gió sông lạnh lẽo giữa đêm đen.

Lần cầu hôn đầu tiên, nụ hôn của cả hai vừa vụng về, lại vừa vội vã, cuống quýt dính lấy nhau như lửa bén rơm.

Còn lần này, có lẽ vì đàng gái chủ động, nụ hôn trở nên dây dưa, dịu dàng và đầy vẻ thân thuộc. Cô như muốn trút hết tâm tình vào đầu môi chót lưỡi, dùng hơi ấm mớm từng chữ sang cho anh.

Tạ Lịch Thăng vừa uống bia, đầu lưỡi vương vấn hương lúa mạch thoang thoảng. Khương Tạo lại vừa ăn bánh mì nước kiềm, vị ngọt – mặn va chạm với men say, tạo nên một phản ứng hóa học ăn ý đến lạ lùng.

Gió sông lạnh buốt nhưng mặt anh lại nóng ran. Khương Tạo hôn anh, chóp mũi lạnh đến tê dại cứ cọ mãi vào gò má anh tìm hơi ấm. Sự ma sát da thịt nhỏ nhặt mà liên tục ấy gây ra cảm giác tê rần như có dòng điện chạy qua. Cộng thêm kỹ năng hôn của Tạ Lịch Thăng quá đỉnh, đầu lưỡi vô tình lướt qua lớp thịt mềm trong khoang miệng khiến cô run lên, sống lưng tê dại, eo mềm nhũn ra, đúng là tự làm tự chịu. May mà người đàn ông kịp thời phát giác, vòng tay đỡ cô lại.

Cô cảm nhận rõ Tạ Lịch Thăng đang dùng lưỡi quét qua vành môi mình, vừa ngậm vừa m*t, tước đoạt sạch sẽ những vụn bánh mì nhỏ còn vương trên lớp son.

Môi Tạ Lịch Thăng không quá mỏng, đường nét rất đẹp, tràn đầy sức sống và khá đầy đặn. Vì vậy khi hôn, sự hiện diện của môi răng anh đặc biệt rõ rệt.

Ngoài sự xâm chiếm nóng ẩm của đầu lưỡi, cô còn cảm nhận đủ loại xúc cảm khi đôi môi anh nghiền ép lên da thịt mình: lúc nặng nề, lúc nhẹ nhàng, lúc hơi man mát, lúc lại nóng bỏng như lửa đốt.

Nụ hôn này cả hai đều không vội. Tạ Lịch Thăng chiều theo sự dịu dàng của cô, để cô dẫn dắt. Khi môi lưỡi quấn quýt đã mỏi, anh chủ động nới lỏng, khẽ mổ nhẹ lên làn môi ẩm ướt của cô, tiếng m*t chụt vang lên càng khiến vành tai cô đỏ lựng như gấc chín.

Cô thường cảm thấy họ giống như hai hòn đá đơn độc và lạnh lẽo nếu tách riêng ra. Nhưng chính những thứ vốn dĩ vô duyên với hơi ấm ấy, khi liên tục ma sát và va chạm lại có thể đánh ra tia lửa. Tia lửa tích tụ dần dần sẽ bén vào cành khô, nhóm lên ngọn lửa sưởi ấm cả đêm thâu.

Khương Tạo chợt nhớ lần trước hôn nhau ở đây, đang lúc khó rời khó bỏ thì bị hai mẹ con nhà nọ bắt gặp, xấu hổ muốn độn thổ. Nhớ lại chuyện cũ, cổ họng cô ngứa ngáy buồn cười, liền dời môi khỏi má anh, kiễng chân lên, vòng tay qua cổ, dồn toàn bộ trọng tâm vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông.

Tạ Lịch Thăng một tay ôm trọn lấy cô, đỡ vững cả người cô. Trên môi anh còn vương chút nước bóng và sắc son rực rỡ, anh thích thú cúi đầu: “Cười cái gì đấy?”

“Trong bụng lại đang ủ mưu tính kế gì à? Không giấu kỹ là lòi đuôi ra rồi kìa.”

Khương Tạo dựa vào anh, đỉnh đầu cọ cọ vào cằm anh. Lúc ngẩng lên, trán cô lướt qua yết hầu cứng cáp đang nhô ra, hàng mi cong vút che giấu ý cười: “Gì mà ủ mưu, em đang nhớ chuyện lần trước thôi.”

Tạ Lịch Thăng đáp rất nhanh, như thể lười phải lục lại bộ nhớ: “Lần trước? Lần nào?”

“Còn lần nào nữa? Chúng ta tổng cộng ra đây được mấy lần đâu.” Khương Tạo bĩu môi, đành phải huỵch toẹt ra: “Thì chính là cái lần anh cầu hôn em ở đây đấy.”

Đôi mắt đen láy của anh hơi liếc lên rồi nhìn lại cô, cố tình chỉnh đốn: “Đó chẳng phải là em cầu hôn anh sao?”

Khương Tạo: ?

Não anh bị úng nước hả?

Tạ Lịch Thăng nói có sách mách có chứng, tua lại từng khung hình ký ức để phân tích kỹ thuật như check var với cô: “Em đang nói cái hôm gặp bạn trai cũ của mẹ em gây sự đúng không?”

“Hôm đó rõ ràng là em cầu hôn anh.”

Khương Tạo đang trong lòng anh liền vung tay đấm thùm thụp vào lưng anh, cười đe dọa: “Anh nói lại lần nữa xem? Em chưa bao giờ cầu hôn anh nhé sếp Tạ, là anh cứ bám riết không buông đấy chứ.”

Tạ Lịch Thăng không sợ cường quyền, còn hơi hếch cằm lên, nhìn xuống cô đầy kiên định: “Hả? Nhớ lại xem ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì nào?”

“Anh nhớ có ai đó khóc lóc ỉ ôi, nước mắt ngắn dài, kéo tay anh nói cái gì mà…” Anh nhìn ra mặt sông, giả bộ đọc thoại như một cái máy vô cảm: “À, anh đã giúp tôi nhiều như vậy, nếu anh cảm thấy tôi có thể giúp được anh… vậy chúng ta, kết hôn cũng được.”

Khương Tạo nhớ lại mấy câu thoại sến rện mình từng nói mà xấu hổ muốn nổ tung, đã thế cái tên này còn ôm chặt không cho cô trốn, bắt cô phải nghe bằng hết. Không chỉ vậy, anh còn cố tình dùng cái giọng thanh niên nghiêm túc để cạnh khóe: “Sao anh không nói lời nào? Anh không muốn cùng tôi nữa sao? Hả, Tạ Lịch Thăng.”

Khương Tạo cười muốn điên, mặc kệ chuyện này xấu hổ cỡ nào, cô tức tối dậm chân trong lòng anh, đưa tay nhéo má anh: “Cấm nói, cấm anh nói nữa!”

“Sao anh phiền quá đi! Ghét anh chết đi được!”

“Cái nết khó ưa này của anh, không có em thì ai thèm hốt.”

Anh lộ ra vẻ mặt ơn giời em đây rồi, có chút đắc ý: “Ừm, ông trời đãi ngộ anh tốt quá, cũng có thể là do nhìn không nổi nữa nên mới phái em xuống thu phục yêu quái là anh.”

“Em nghiêng về vế sau hơn, vớ phải anh đúng là em xui tận mạng.” Khương Tạo hậm hực, không chỉ nhéo mà còn vỗ bành bạch vào mặt anh, dù đang ngẩng đầu nhưng lại bày ra cái thế kèo trên: “Đừng tưởng cưới rồi là ván đã đóng thuyền, điều đó không ngăn cản việc em vẫn đặc biệt ngứa mắt với anh đâu.”

Cô nhắc lại chủ đề còn dang dở trước nụ hôn lúc nãy: “Đến một câu tỏ tình ra hồn cũng không nói nổi thì làm ăn được gì? Trách em ngứa mắt anh sao?”

“Ghét, ghét lắm luôn.”

Tạ Lịch Thăng nắm lấy tay cô để đề phòng cô vợ đanh đá cào nát khuôn mặt đẹp trai kiếm cơm của mình, anh nhướng mày, giọng điệu tủi thân: “Cái người này, lại thế rồi.”

“Chẳng phải đã hứa là không ghét anh nữa sao.”

Khương Tạo nhíu mày, chối bay chối biến: “Em hứa với anh hồi nào? Anh toàn thích bịa chuyện?”

Tạ Lịch Thăng nhếch môi, lặng lẽ nhìn cô mà không đáp.

Cô đúng là chưa từng hứa, cũng chẳng nhớ.

Đó là chuyện anh đơn phương thủ thỉ với cô.

Vào cái đêm đầu tiên của hai người.

Anh đã cầu xin cô vợ hổ báo cáo chồn hay mắng người này đừng ghét bỏ anh nữa.

“Đừng có hở ra là chê chồng mình vô dụng chứ.” Anh cúi xuống ôm chặt lấy cô, dụi dụi sống mũi cao thẳng vào hõm cổ cô như con mèo lớn làm nũng: “Em phải kiên nhẫn dạy bảo anh, biết chưa?”

“Em phải dạy anh nên làm thế nào chứ. Em nói anh nghe, anh phải nói gì, làm gì mới vừa lòng em? Hửm?”

Cục tức ban nãy của Khương Tạo bị màn dỗ dành làm nũng này dập tắt ngấm, hàng mi chớp chớp, giọng cũng dịu đi: “Anh… chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao.”

Tạ Lịch Thăng thốt lên một tiếng “ồ” kéo dài đầy ẩn ý, rồi bồi thêm một cú chốt: “Vậy lát nữa anh đặt một khách sạn xịn sò chút.”

“Tối nay miễn về nhà.”

“Không gian khách sạn khác ở nhà, hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn.”

Khương Tạo: !?

Đó mà là phương pháp đứng đắn hả trời?

Khương Tạo hừ nhẹ, cầm lon bia anh đặt trên bục đá lên uống một ngụm, lắc đầu dạy dỗ: “Anh mà cứ hở ra là tự thưởng cho mình vô lý như thế thì đừng nói là giường khách sạn, ngay cả giường ở nhà anh cũng đừng hòng leo lên.”

Tạ Lịch Thăng cười khẩy, cúi đầu lấy nhẫn ra khỏi hộp, miệng đáp trả: “Không cho leo lên giường, ý em là định dùng xích chó xích anh vào đầu giường hả?”

“Cô giáo Khương nhập vai nhanh thế? Gu dạy dỗ này cũng mặn mòi đấy.”

Khương Tạo cạn lời: “…”

Trong tình huống này người ta phải gọi là “chủ nhân”, anh lại gọi “cô giáo” là cái vẹo gì…

Sao cảm thấy dù cô có làm khó dễ thế nào thì anh cũng tìm được cớ để tự thưởng cho bản thân vậy?

Cái tư duy b**n th** này, cho cô thêm ba cái não đen tối nữa cũng không theo kịp.

“Vào việc chính đi, cứ tán dóc kiểu này tay anh sắp gãy đến nơi rồi.” Tạ Lịch Thăng đôi khi cũng thấy thần kỳ, hai người họ luôn có thể lái câu chuyện đi xa vạn dặm, cuối cùng quên sạch mục đích ban đầu.

Ở nhà cũng y chang, buôn chuyện tào lao một hồi rồi chẳng nhớ gì sất, cứ thế đi làm việc khác. Không biết là do tư duy quá bay bổng hay não cá vàng nữa.

Khương Tạo nắm tay anh ngăn lại, nhấn mạnh: “Nhẫn thì ai có tiền cũng mua được, còn lời nói thì sao? Văn mẫu đâu?”

Vừa chạm đến chủ đề này, biểu cảm Tạ Lịch Thăng thoáng chút kỳ quặc, yết hầu trượt lên trượt xuống hai nhịp: “Ừm.”

Khương Tạo nhướng mày vặn lại: “Ừm?”

Ừm cái con khỉ khô.

Máu cà khịa nổi lên, cô tiếp tục khịa: “Khó mở lời thế cơ à? Không ngờ đấy, anh ‘trong sáng’ dữ vậy sao?”

“Hay là giả bộ ngây thơ?”

Vốn dĩ nếu cứ nghiêm túc thì có khi anh còn ngượng thật, nhưng bị Khương Tạo khích tướng thế này anh lại thấy thoải mái hơn hẳn. Tạ Lịch Thăng quỳ lại xuống đất, cầm chiếc nhẫn kim cương, ngước nhìn cô: “Được, vậy anh làm lại.”

Khương Tạo thu lại vẻ trêu chọc, lắng nghe người đàn ông trước mặt —

“Anh đã nói rồi, chúng ta cưới quá vội, nợ em cái gì anh sẽ bù đắp từng thứ một.”

“Những buổi hẹn hò lẽ ra phải có trước khi cưới, và cả nửa đời sau của chúng ta…” Anh nhếch môi, vẻ thâm tình rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

“Chúng ta cứ từ từ mà yêu.”

Ánh mắt Khương Tạo dán chặt vào khuôn mặt anh, chẳng còn tâm trí đâu để ý đến viên kim cương tiền tỷ kia nữa.

Viên kim cương cũng giống như đôi mắt anh, lấp lánh tỏa sáng trong đêm tối.

Khi nói câu này, tông giọng Tạ Lịch Thăng cao hơn bình thường một chút, lộ ra sự vụng về của lần đầu tỏ tình nhưng cũng đầy dứt khoát: “Anh thích em.”

“Cũng yêu em.”

“Hai câu này anh thực sự không quen nói, nghe lạ miệng lắm.” Anh hứa hẹn: “Nhưng nếu em thích nghe, sau này ngày nào anh cũng nói.”

Khương Tạo mím chặt đôi môi đang run rẩy, không nhịn được hỏi: “Không thấy sến súa quá sao?”

“Cũng hơi sến, nhưng cảm giác không tệ?” Tạ Lịch Thăng liếc nhìn chiếc nhẫn, giơ cao hơn, chính thức hỏi: “Vậy nên, em có nguyện ý kết hôn với anh không?”

“Cả đời này chỉ chọn một mình anh, cùng xây một tổ ấm của riêng chúng ta, bình an mà sống tiếp.”

“Em có nguyện ý không?”

Ánh mắt cô chậm rãi di chuyển giữa đôi mắt Tạ Lịch Thăng và chiếc nhẫn. Dù trong lòng đã có đáp án từ lâu nhưng cô vẫn muốn khoảnh khắc duy nhất này kéo dài thêm chút nữa, để khắc cốt ghi tâm.

Một lát sau, Khương Tạo nở nụ cười dịu dàng, tháo chiếc nhẫn bạc trơn đang đeo, đưa bàn tay trái trắng trẻo về phía anh —

“Được, em đồng ý.”

“Không hối hận.”

Dù là một vở kịch mà cả hai đều biết trước kết cục, nhưng khi câu nói này thực sự thốt ra, cả hai đều cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được hạ xuống.

Tạ Lịch Thăng đứng dậy, vén lại lọn tóc đen bị gió thổi loạn cho cô, sau đó tay phải nắm lấy tay cô, tay trái từ từ lồng chiếc nhẫn kim cương được tuyển chọn kỹ lưỡng vào ngón áp út.

“Sau này anh sẽ đặt làm một mẫu đẹp hơn,” Anh ngắm nhìn bàn tay cô trông thon dài và quý phái hẳn lên nhờ trang sức, nảy ra ý định mua thêm thật nhiều để cô thay đổi, “để dành đến ngày cưới đeo cho em.”

Cảm giác mát lạnh từ chiếc nhẫn truyền đến ngón áp út, Khương Tạo giơ tay ra chỗ sáng để ngắm nghía.

Tạ Lịch Thăng cũng nhìn theo, giải thích: “Ban đầu anh định chọn Sapphire hoặc Ruby, nhưng sợ em thấy phô trương quá không dám đeo nên vẫn chốt kim cương.”

Nghe xong cô trố mắt ngạc nhiên, quơ quơ bàn tay trái trước mặt anh: “Phô trương? Ông anh của tôi ơi, cái cục kim cương to tổ chảng này mà không phô trương á? Nhìn viên anh chọn này, sắp to bằng mắt em rồi.”

“Trong mắt anh chỉ cần không phải đá màu mè thì to cỡ nào cũng đâu gọi là phô trương?”

Tạ Lịch Thăng nghe vậy, dường như thực sự suy ngẫm, anh nhìn chằm chằm vào ngón áp út của cô mấy giây rồi nghiêm túc hỏi vặn lại:

“Thế này mà đã gọi là to sao?”

Khương Tạo: “…”

Đúng là cạn lời với mấy tên tư bản giàu nứt đố đổ vách.

Dù tiền của anh cũng coi như tiền của cô, nhưng vẫn thấy tức cái lồng ngực.

Tạ Lịch Thăng thấy bộ dạng ngốc nghếch vẫn đang giơ tay của cô thì cười khẩy, đan mười ngón tay vào tay cô, kéo đi.

“Được rồi, nghe nói tiệm kem thủ công đằng kia hot lắm, qua thử đi.”

Khương Tạo bị lôi đi mà mắt vẫn dán vào viên kim cương siêu to khổng lồ.

Tạ Lịch Thăng thấy cô thích nhẫn, đuôi mắt cong lên, nói: “Tiến triển thuận lợi thế này làm anh hơi không quen.”

“Anh vốn chuẩn bị cả phương án tác chiến khẩn cấp rồi cơ.”

Cô hỏi: “Phương án gì?”

“Ví dụ như.” Anh giả định: “Vừa cầu hôn xong chưa kịp hôn thì lại bị mẹ con nhà nào đi ngang qua phá đám, trêu là chúng ta già đầu còn không biết ngượng, không biết xấu hổ chẳng hạn.”

Khương Tạo giật mình, không ngờ anh cũng nghĩ giống cô: “Gì mà chúng ta.”

“Anh là anh, em là em, đừng có lôi em xuống nước, anh mới là đồ không biết xấu hổ.”

Tạ Lịch Thăng cười không đáp, chẳng những không cãi lại mà còn vui vẻ thừa nhận.

…………

Hai người ăn xong kem, gọi tài xế lái xe đưa đến cái khách sạn xịn sò mà Tạ Lịch Thăng đã đặt.

Ban đầu Khương Tạo tưởng anh chỉ nói chơi, ai dè lúc lên kế hoạch cầu hôn, người này đã chốt đơn sẵn phòng Tổng thống ở đây rồi, chỉ chờ xong việc là qua ăn mừng.

Khương Tạo đi theo Tạ Lịch Thăng và quản lý vào phòng, thầm may mắn vì anh còn có lương tâm, không đặt cái khách sạn Bulgari lần trước. Source: hoΗoangvi.wβ.coϖ

Bây giờ cô vẫn thấy nhột, không dám nhìn cái khách sạn đó nữa.

Do chuẩn bị trước nên phòng Tổng thống được trang trí khác hẳn tiêu chuẩn thường ngày, lãng mạn hơn nhiều. Khăn trải bàn và khăn phủ ghế nhung đỏ sang trọng, quyến rũ được bày biện trên bàn tiệc nến và sofa mềm mại. Những cây nến cao gầy lay động theo làn gió khi họ bước vào, bóng nến hắt lên khiến bánh ngọt và thức ăn trông càng thêm phần ngon mắt.

“Chúc hai vị một buổi tối vui vẻ.” Quản lý khách sạn giới thiệu xong thực đơn và dịch vụ rồi cúi chào, mỉm cười rút lui.

Tạ Lịch Thăng đóng cửa, quay lại nhìn người phụ nữ đang soi mói bàn ăn, anh lười biếng dựa vào tường: “Thế nào? Hài lòng không?”

“Toàn đồ Tây à…” Khương Tạo bắt đầu kén cá chọn canh: “Cũng được, nhưng em vẫn muốn ăn chút đồ Trung.”

Tạ Lịch Thăng chậm rãi tiến lại. Thấy cô rục rịch định cắt bánh, anh vòng tay ôm từ phía sau, đè lên bàn tay đang cầm dao của cô, cúi đầu thì thầm vào tai: “Muốn ăn thì sẽ có, cứ ăn mấy món này lót dạ đã, đêm em đói thì gọi khách sạn mang đồ Trung lên làm bữa khuya.”

“Anh nuôi heo hay nuôi Thao Thiết mà cứ ép ăn suốt thế?” Khương Tạo hơi nghiêng đầu, hơi thở va chạm với người đàn ông: “Ăn no căng rồi thì nửa đêm ai còn bụng dạ đâu mà nhét…”

Nói được một nửa, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Tạ Lịch Thăng, cô chợt hiểu ra hàm ý sâu xa: “…”

Hiểu rồi, đây đích thị là Hồng Môn Yến.

Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, trước ánh nến lung linh và mùi hương quyến rũ, cô cũng khó lòng không bị bầu không khí này làm cho nảy sinh chút mong đợi và rạo rực.

Khương Tạo cụp mắt, hàng mi khẽ rung. Sự thẹn thùng thoáng qua ấy đánh trúng gu của Tạ Lịch Thăng. Anh không nhịn được ghé sát hôn chụt vào má cô, cố tình hỏi: “Sao im re rồi?”

Khương Tạo thừa biết anh đang giở trò, ở cái khoảng cách hô hấp nhân tạo này, cô nhìn thẳng mặt anh mắng: “Anh đúng là đồ lưu manh.”

Tạ Lịch Thăng cười sảng khoái, lồng ngực rung lên truyền sang lưng cô. Anh đè xuống, ngậm lấy đôi môi bướng bỉnh kia mà hôn ngấu nghiến. Thưởng thức chán chê mới buông ra, rồi thong thả hỏi: “Em muốn uống gì?”

“Sâm panh, vang đỏ? Bia? Hay cocktail? Để anh gọi.”

Khương Tạo lười gọi phục vụ lên lần nữa, cũng không muốn bị làm phiền nên bảo: “Sâm panh đi, nằm trong tầm kiểm soát của em.”

Uống thứ khác mà say bí tỉ mất khả năng phán đoán thì không biết sẽ bị cái tên b**n th** này xoay như chong chóng thế nào nữa.

Lúc tỉnh táo hoặc ngà ngà say thì còn thương lượng được, chứ một khi cô say khướt, Tạ Lịch Thăng sẽ được đà lấn tới, làm cho thỏa thích mới thôi, khiến cô vừa sướng vừa bị hành hạ lên bờ xuống ruộng.

“Chốt sâm panh.” Tạ Lịch Thăng dùng khăn ướt lau tay, sau đó dùng ngón trỏ quệt một miếng kem, cạy mở môi cô rồi đẩy vào trong, đút cho cô.

Ngay khi cô nếm được vị ngọt béo của kem, người đàn ông với vẻ mặt bình thản không những không dừng lại mà còn thêm một ngón tay nữa, quấy đảo trong khoang miệng ấm nóng của cô.

Khương Tạo không đỡ nổi, ú ớ phản đối. Nhưng cô càng phản kháng, vẻ mặt mơ màng, gấp gáp lại càng thêm phần gợi tình. Trong mắt anh, nó giống như mồi lửa ném vào thùng dầu, thiêu đốt d*c v*ng bùng lên dữ dội.

Thấy mắt anh đen sầm lại và tập trung cao độ, Khương Tạo thầm kêu không ổn, ra sức vỗ tay anh bép bép, tỏ vẻ kiên quyết cự tuyệt.

Tạ Lịch Thăng biết điểm dừng, rút hai ngón tay ra, nén lại h*m m**n l**m láp mà dùng khăn ướt lau sạch.

“Đã bảo là ăn cơm trước mà.” Khương Tạo lườm anh, giọng vừa oán trách vừa như làm nũng: “Ăn cơm trước đi?”

“Dù nãy ăn đồ nướng rồi nhưng đi bộ nãy giờ em lại đói.”

Tạ Lịch Thăng đi công tác chay tịnh mấy ngày nay, vừa thấy cô là chỗ nào đó đã biểu tình, chỉ hận không thể đè người ra xử luôn tại chỗ, sau đó chịu đòn rồi xin lỗi sau.

Nhưng thấy cô làm nũng thế này, dù biết thừa là kế hoãn binh anh cũng đành chiều theo. Tạ Lịch Thăng ôm cô về phía bàn ăn, khẽ thở dài: “Được, ăn trước, đồ nguội mất ngon.”

Tuy nhiên, anh khựng lại khi kéo ghế cho cô, bồi thêm một câu:

“Cái bánh kem kia để lại cuối cùng hẵng ăn.”

“Anh có việc cần dùng đến nó.”

Khương Tạo vừa đặt mông xuống ghế nghe xong câu đó thì tê rần cả người, một sợi dây thần kinh trong đầu như bị ai đó gảy mạnh — k*ch th*ch từng đợt dư chấn lan khắp toàn thân.

Cô cầm ly rượu lên, liếc xéo người đàn ông đang ngồi xuống bên cạnh. Một mặt thầm khoái trá vì chồng mình lắm trò nhiều chiêu, mặt khác lại thấy bất lực và xấu hổ không thôi.

“… Tạ Lịch Thăng.”

“Anh đúng là tên đại cầm thú.”

Tạ Lịch Thăng mở chai sâm panh, trong tiếng nổ “pộp!” vui tai khi nút bần bật ra, mày mắt anh giãn ra, mỉm cười gật đầu.

Rất hài lòng với lời nhận xét khách quan và chính xác này của cô.

Tác giả có lời muốn nói: 

Bạch Bạch: Nghỉ lâu quá hình như quăng mất bộ đồ đầu bếp đâu rồi (choáng váng). Ê, các bạn có thấy không? Nếu tìm thấy thì trước ngày mai nhớ giặt sạch rồi gửi cho tôi nhé! (Ai hiểu thì hiểu).

【 Quay lại rồi đây! Phiên ngoại viết đến đâu đăng đến đó, không cố định thời gian, nhưng mỗi tuần chắc chắn có ít nhất 20.000 chữ! 】 

【 Lưu ý đặc biệt: Phiên ngoại không có cốt truyện chính rõ ràng, chủ yếu là cơm chó thường ngày, văn phong sẽ thoải mái hơn chút. Mọi người muốn xem tuyến vườn trường thì để tôi suy nghĩ thêm! Đám cưới chắc chắn sẽ có! 】

Hết chương 55
Bình Luận (0)
Comment