Chương 68

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

– Anh chính là tình yêu 1 x 0 + 1 mà em hằng tìm kiếm bấy lâu.Trò đùa lãng mạn: 68

Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng đã dành hơn ba tháng ròng rã để chuẩn bị cho đám cưới. Phần lớn quy trình và các hạng mục quan trọng đều được hai người chốt hạ trong kỳ nghỉ Tết vừa qua. Thế nhưng sau khi quay lại với guồng quay công việc, hết cô bận sấp mặt lại đến lượt anh chạy show, nhiều việc không kịp bàn bạc nên cứ lần lừa mãi, lỡ mất mấy ngày lành tháng tốt. Cuối cùng, họ chốt kèo tổ chức vào kỳ nghỉ Thanh minh tháng Tư.

Lê Lê còn cà khịa vợ chồng họ đúng là khéo chọn ngày, một năm có bao nhiêu ngày lễ, lại đâm đầu vào đúng cái tiết âm khí nặng nhất. Khương Tạo chẳng mấy để tâm, ngược lại cô rất hài lòng với lựa chọn này. Thanh minh là độ đầu xuân, tiết trời ở Tần Nam lúc này ấm áp và sảng khoái nhất, nếu lùi thêm nữa thì trời sẽ chuyển nóng. Hơn nữa, cô muốn mời nhiều bạn bè ở phương xa, bắt buộc phải chọn kỳ nghỉ dài hơn hai ngày để mọi người đỡ vất vả chuyện đi lại.

Thiên thời địa lợi nhân hòa, ngày Thanh minh hôm đó Tần Nam nắng vàng rực rỡ. Trận mưa ba ngày trước vẫn còn để lại hơi nước trong lành, lá liễu bên hồ lả lướt đung đưa, mặt hồ lấp lánh sóng vỗ. Đàn vịt tung tăng bơi lội, những chú vịt con lông tơ vàng óng lẽo đẽo theo sau mẹ, té nước rỉa lông đầy thích thú.

Lễ cưới ngoài trời bên hồ với tông màu trắng và xanh lá chủ đạo đã sẵn sàng. Hoa tươi và dải lụa khẽ lay động theo gió, hương thơm lan tỏa ngập tràn không gian. Một số khách mời đến sớm, sau khi ký tên thì tranh thủ chụp ảnh, quay phim, không ngớt lời khen ngợi gu thẩm mỹ tinh tế của cô dâu chú rể.

Công ty tổ chức tiệc cưới đã đưa ra hàng chục phương án xịn sò, từ những danh lam thắng cảnh khắp đất nước đến các hòn đảo nhỏ ở nước ngoài. Khương Tạo chọn tới chọn lui, cuối cùng lại quay sang hỏi họ xem ngay trong thành phố có nơi nào gần hồ hoặc gần sông tạo cảm giác chill chill một chút không.

Tạ Lịch Thăng ban đầu còn tưởng cô muốn tiết kiệm tiền cho anh, anh đặc biệt nhấn mạnh rằng đám cưới cả đời chỉ có một lần, đừng nghĩ đến chuyện tiền nong, cứ cái gì tốt nhất, đắt nhất mà làm. Khương Tạo lập tức phản bác rằng cô chẳng có lương tâm hiền lanh tiết kiệm gì cho cam, anh kiếm nhiều tiền như vậy thì những dịp quan trọng thế này chính là để vung tiền cho sướng tay. Chỉ là thay vì làm um sùm ở nước ngoài, cô muốn tổ chức một buổi lễ tại nơi quen thuộc nhất, cùng những người bạn thân thiết nhất quây quần ăn mừng.

Thế là hôn lễ này ra đời.

Với Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng, quan hệ hôn nhân vốn đã là chuyện thường nhật. Lễ cưới này ngoài việc tạo ra một lớp trang hoàng mang tính nghi thức cho tình cảm của họ, còn là cái cớ để tụ tập hội bạn, ý nghĩa tình cảm lớn hơn ý nghĩa hình thức, giúp hâm nóng mối quan hệ giữa những người trưởng thành bận rộn.

Tuy nói vậy, Tạ Lịch Thăng vẫn tôn trọng ý muốn của cô, nhưng anh lại dồn tiền vào những chỗ khác. Đám cưới bên hồ này gần như là trường hợp đậm mùi tiền nhất mà công ty tiệc cưới hàng đầu này từng thực hiện. Dù địa điểm chọn lựa khá bình dị, nhưng từ dàn siêu xe đưa đón, trang trí, vật dụng, đãi ngộ khách mời đến trang phục của cô dâu đều sang trọng và đắt đỏ hơn cả những đám cưới xa hoa ở hải đảo.

Tách——

“Thật kỳ diệu, hai người quen biết ở Nam Thành rồi yêu nhau ở Tần Nam, lại lập nghiệp định cư luôn tại đây.”

“Anh bảo sau này con cái họ đi học có cần chuyển về Nam Thành không?”

“Em lo bò trắng răng làm gì không biết.”

“Ây da, chỉ là tám chuyện chút thôi mà.”

Kiều Linh chụp lại cổng hoa nơi khách mời ra vào, nhìn tấm ảnh cưới của đôi uyên ương trong khung tranh lớn, không khỏi cảm thán: “Em nhớ chị Khương Tạo bảo đi chụp ở phố cổ làng Chủ Châu đúng không? Anh nhìn xem, ai không biết lại tưởng họ cất công đi tận Điền Nam, không ngờ cách vài trăm cây số lại có cảnh đẹp thế này.”

Trần Huống đứng bên cạnh, hai tay đút túi quần: “Ừm, đẹp, rất đặc biệt.”

“Đúng vậy, nhìn không hề có cảm giác dàn dựng công nghiệp, họ tìm được cái sườn núi nhỏ mang hơi thở hoang sơ thế này cũng chẳng dễ dàng gì.” Cô nói, vì quá ngưỡng mộ nên tự nhủ: “Sau này tụi mình cưới cũng phải làm thật đặc biệt thế này nhé! Được không?”

Trần Huống nhìn cô, mỉm cười: “Được, cũng làm vào mùa xuân nha?”

Kiều Linh vừa chụp ảnh cưới của họ vừa lắc đầu cười: “Không, em thích mùa thu cơ~”

Bức ảnh cưới chủ đạo treo ở cổng chính là cảnh họ cùng nhau nhìn xuống phố cổ, tại đỉnh núi nơi họ từng cùng xem pháo hoa. Đỉnh núi đó cỏ dại mọc đầy, những ngọn cỏ vàng xanh cao quá đầu gối lay động theo gió, kết hợp với ánh nắng phía sau tạo nên một biểu tượng cho sự tự do và phóng khoáng.

Trong ảnh, Tạ Lịch Thăng chỉ lộ nửa bóng lưng, anh đứng nghiêng người nắm tay cô dâu, ánh mắt thủy chung đặt trên người cô chứ không nhìn ống kính. Còn Khương Tạo mặc một bộ váy lụa trắng, đội vòng hoa dại, quay đầu lại mỉm cười rạng rỡ với ống kính, tay cầm một bó cỏ khô vẫy nhẹ. 

Vẻ đẹp ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải dừng chân chiêm ngưỡng. Không có dấu vết của việc cố tình tạo dáng, cũng không có những tư thế gượng ép để diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng. 

Chỉ là cái nắm tay hờ, một người ngoảnh lại nhìn cảnh, một người nhìn người kia, cả hai đứng vững giữa cơn gió hoang dại, tuyên bố về cuộc hôn nhân của mình – chính là cảm giác như vậy.

Việc chọn địa điểm này là do Tạ Lịch Thăng đề xuất, ý nghĩa đằng sau vô cùng sâu sắc. Cũng vào lúc đó Khương Tạo mới biết, hóa ra anh đã xác định tình cảm với cô từ thời điểm đó, cô hoàn toàn không hay biết trái tim anh đã rung rinh tự bao giờ. 

Cô từng hỏi anh, vì sao lúc đó lại rung động. Tạ Lịch Thăng không trả lời. Có lẽ vì dân kỹ thuật hay ngại ngùng, hoặc cũng có thể chính anh cũng không giải thích rõ được. 

Tình yêu của họ là vậy, không cần rạch ròi lý do, nhưng vô cùng chắc chắn. Chắc chắn rằng họ cần đối phương, và đối phương là người phù hợp nhất. Điều này không hề mâu thuẫn, ngược lại, chính sự mập mờ không thể gọi tên ấy mới khiến sự lãng mạn kéo dài mãi mãi.

…………

Khách mời đến dự đám cưới rất ít người lớn tuổi, chủ yếu là bạn bè và bạn học của đôi bên. Khương Tạo vốn ít bạn thời đi học, cứ ngỡ ghế bên nhà gái sẽ trống quá nửa, đến phù dâu cũng lo không đủ người. Kết quả là Lê Lê và những người bạn quen biết sau khi đi làm đã chủ động tranh công, nói nhất định sẽ dựng lên một đội hình nhà gái hùng hậu nhất cho cô.

Thấy Khương Tạo thay xong váy cưới bước ra từ phòng thay đồ, Lê Lê òa một tiếng rồi bật khóc. Đường Bồng vừa lau nước mắt nước mũi cho cô bạn vừa chê bai: “Đừng có thế, bà là phù dâu đấy, khóc tèm lem mặt mũi là làm mất mặt Khương Tạo.”

Lê Lê khó mà kiềm chế: “Nhìn thấy người ta hạnh phúc là tui muốn khóc mà!!”

Cô chỉ tay sang Trương Khả Tâm đang khóc đến mức rụng cả mi giả bên cạnh: “Bà nhìn kìa! Nhỏ kia khóc đến mức nhìn chẳng còn ra hình người nữa rồi!”

Đường Bồng đảo mắt, cạn lời đến cực điểm, quay sang hỏi Khương Tạo: “Nếu lát nữa không xong thì để tui lên sân khấu phát biểu thay Lê Lê cho.”

Lê Lê lập tức nhảy dựng lên: “Không được!!! Tui là cạ cứng ăn uống trung thành nhất của Khương Tạo! Cả quãng đường này nếu không có tui thì cô ấy đến cơm cũng chẳng ăn ngon, nói gì đến chuyện tìm được chồng tốt!”

Đường Bồng chỉnh lại: “Thứ nhất, ‘trung thành’ là từ dùng để tả lòng chó. Thứ hai, vợ chồng người ta đến được với nhau, bà đóng góp 0% công sức.”

Trong phòng trang điểm, các cô gái đều bật cười, ngay cả anh thợ chụp ảnh cũng không nhịn được.

Bộ váy cưới Khương Tạo đang mặc là do Tạ Nhu Nhân tận dụng các mối quan hệ trong giới thời trang để lấy được thiết kế mới nhất trong bộ sưu tập xuân hạ của Elie Saab(1). Khương Tạo là cô dâu châu Á đầu tiên được khoác lên mình bộ lễ phục này ngoài sàn diễn. 

(1) Elie Saab là một thương hiệu thời trang xa xỉ cao cấp nổi tiếng thế giới, do nhà thiết kế người Lebanon Elie Saab sáng lập năm 1982, được biết đến với những thiết kế Haute Couture lộng lẫy, tinh xảo, sử dụng chất liệu quý tộc, đính kết thủ công cầu kỳ, biến phái đẹp thành những nàng công chúa lộng lẫy. Đây chính là thương hiệu váy cưới mà diễn viên Shin Min Ah dùng trong hôn lễ vừa qua.

Vì vóc dáng cô thuộc kiểu thanh mảnh nên nhà thiết kế đã đề cử bộ váy đuôi cá ôm sát duy nhất trong bộ sưu tập này cho cô, đồng thời chỉnh sửa tỉ mỉ theo khí chất và số đo của cô.

Cô không hợp với những bộ váy bồng bềnh kiểu công chúa, phom dáng đuôi cá thanh lịch mới làm nổi bật được vẻ thanh khiết vốn có. Sự kết hợp giữa voan trắng, thêu nổi 3D và những sợi lông vũ khiến mỗi bước đi của cô đều toát lên sự linh động và thuần khiết. Hiên ngang như cây rừng, trong sạch như bồ kết.

Khương Tạo nhìn mình trong gương, hồi lâu sau mới quay đầu chạm mắt với dì nhỏ, mỉm cười hỏi: “Có đúng như những gì dì từng hình dung không ạ?”

Dì nhỏ luôn mong cô có một đám cưới thật lộng lẫy, giờ đây tâm nguyện của người lớn cuối cùng cũng thành hiện thực. Phan Hủy nắm chặt tay cháu gái, ngắm nghía hồi lâu rồi gật đầu nói: “Đẹp, đẹp lắm, nhìn đứa nhỏ nhà mình xinh chưa kìa…” 

Bà đã hoàn toàn coi Khương Tạo như con gái ruột, hôm nay bà tham dự với tư cách một người mẹ. Phan Hủy quay đi chỗ khác, cúi đầu vội vã kìm nén cảm xúc đang trào dâng.

Thấy dì nhỏ sắp khóc, hốc mắt Khương Tạo cũng đỏ lên. Kết quả là vừa ngẩng đầu đã thấy các thợ trang điểm cuống cuồng làm mặt quỷ ra hiệu cô đừng khóc, kẻo hỏng hết công sức mấy tiếng đồng hồ, cô lại bật cười trong nước mắt.

Ngoài cửa có người nhắc nhở có thể đưa cô dâu ra hiện trường, giờ lành sắp đến. Khương Tạo nhìn dì trong bộ đồ nhỏ màu hồng tươi tắn, vẫn rạng ngời như thuở cô còn bé. Cô hơi khụyu gối, hai tay chống lên đùi, chậm rãi cúi đầu xuống. Như một nàng công chúa đang chờ đợi mẹ trao vương miện. 

Thợ trang điểm nhắc nhở Phan Hủy: “Mama có thể giúp cô dâu trùm khăn voan nè.” 

Phan Hủy vội lau nước mắt, đáp lời rối rít, rồi cẩn thận nâng lớp khăn voan sau vương miện lên, từ từ buông phủ xuống phía trước mặt cô dâu. Khương Tạo ngẩng đầu qua lớp voan mỏng, nhìn dì mỉm cười.

…………

Phía sau bức tường hoa, tiếng micro vang vọng liên hồi, hôn lễ đã bắt đầu, người dẫn chương trình đang làm nóng bầu không khí. 

Khương Tạo bước xuống từ chiếc xe điện nhỏ trong vườn, vịn tay Lê Lê bước đi, thấy chú rể và phù rể đang đứng ngoài cổng hoa. Cô nhìn từ xa, là người đầu tiên bắt gặp ánh mắt anh. Giữa bao náo nhiệt, Tạ Lịch Thăng lặng lẽ nhìn cô, cảm xúc và những lời muốn nói đều được truyền tải trọn vẹn qua ánh mắt.

Tạ Lịch Thăng đương nhiên không hề khiêm tốn trong những dịp trọng đại thế này. Anh mặc bộ vest Armani may đo riêng lịch lãm, trên ngực cài chiếc ghim đá quý hình hoa đồng bộ với váy cưới của cô, vừa bảnh bao vừa cao quý. Anh nhìn Khương Tạo, khẽ chỉnh lại chiếc cà vạt họa tiết, nhướng một bên chân mày. Như thể đang khoe: Đẹp trai không?

Khương Tạo bật cười lắc đầu, thật không có cách nào với anh. Cô nhìn sang bên cạnh, thấy Ngụy Nguyên đang đứng sau anh với tư cách phù rể, liền chủ động cảm ơn: “Đàn anh, hôm nay vất vả cho anh rồi.” 

Trong bữa trưa và tiệc After party buổi tối, phù rể chắc chắn là người phải gánh khoản rượu chè và tiếp khách nhiều nhất.

Ngụy Nguyên vỗ vai Tạ Lịch Thăng, đùa: “Để chứng minh tôi là anh em tốt nhất của cậu ấy, đương nhiên phải trả giá một chút rồi.”

Tạ Lịch Thăng gạt tay anh ấy ra, chậc lưỡi chê bai: “Đừng có ra vẻ nữa, nếu không phải Triệu Dương Thành nhan sắc có hạn thì cũng chẳng đến lượt cậu.”

Tiểu Phong trong bộ váy công chúa nhỏ, một tay xách giỏ hoa, một tay nắm tay Khương Tạo, mắt long lanh: “Mợ ơi, mợ đẹp quá đi mất! Mợ chính là nữ thần trong mấy câu chuyện thần thoại mà mẹ hay kể cho con!”

Khương Tạo cúi người xoa đầu cô bé: “Hôm nay phải nhờ Tiểu Phong rồi, con quan trọng lắm đấy.” 

Tiểu Phong vỗ ngực: “Mợ yên tâm, con đựng đầy cánh hoa rồi, lát nữa nhất định sẽ tung thật cao!”

Khương Tạo cụng tay với Tiểu Phong, rồi không nhịn được hỏi Triệu Dương Thành đứng cạnh cô bé: “Cho hỏi anh là…?”

Triệu Dương Thành nhấc cái giỏ hoa giống hệt Tiểu Phong lên, vẻ mặt không phục ra hiệu: “Rõ ràng quá còn gì, hôm nay tôi sắm vai bé trai tung hoa.” 

Khương Tạo cùng nhóm phù dâu cười lộn ruột.

Tạ Lịch Thăng thấy họ đùa giỡn đủ rồi liền chìa tay ra, nói: “Được rồi, tám chuyện đủ chưa, trả người cho tôi được chưa?”

Cô nhịn cười, đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, cảm nhận được lòng bàn tay anh hơi rịn mồ hôi, cô thầm ngạc nhiên. Mọi người biết ý im lặng, nhìn Tạ Lịch Thăng dắt Khương Tạo đến trước cổng hoa.

Khương Tạo khoác tay anh, quay sang hỏi nhỏ: “Anh căng thẳng lắm à?” 

Tạ Lịch Thăng nhìn thẳng phía trước, mặt đầy bình tĩnh: “Thí sinh cô dâu này, nếu cần trấn an trước trận đấu thì tốt nhất đừng bắt đầu bằng câu đó.”

Cô dở khóc dở cười, tiếp tục bóc phốt: “Còn bày đặt, mồ hôi tay anh nhiều đến mức ban nãy suýt nữa em không nắm chắc được đấy.” 

Anh “chậc” một tiếng, không thích cái khiếu hài hước của cô vào lúc này chút nào.

“À đúng rồi, nghe nói anh định giao dự án quảng cáo sản phẩm quý mới cho nhóm em.” Khương Tạo hơi lo lắng, nói: “Dự án trong tay tụi em dồn lại nhiều quá, có cái địa điểm quảng bá mãi mà không chốt hạ được, anh xem có cân nhắc phương án khác…”

“Bà nội của tôi ơi.” Tạ Lịch Thăng sắp phát điên, trừng mắt nhìn cô: “Em chắc chắn muốn bàn chuyện công việc vào lúc này với anh đấy à?”

“Khương tiểu thư, chúng ta đang kết hôn.”

“Kết hôn đấy, em hiểu không?”

Đám người phía sau cười thầm, nhưng vì nhân lực hơi đông nên tiếng cười trộm cộng hưởng lại lộ ra rõ mồn một. 

Khương Tạo thực ra là cố ý, thấy anh căng thẳng quá nên muốn nói gì đó hài hước để giải tỏa tâm lý. Cô cười cười, nhún vai: “Thả lỏng đi mà, anh từng kinh qua bao nhiêu cơn sóng dữ rồi, không đến mức này đâu.”

【Sau đây, xin mời tất cả chúng ta cùng nương theo làn gió mát, hướng về ánh nắng xuân, dưới sự chứng kiến của mặt hồ, cùng thưởng thức một đoạn tình yêu vĩnh cửu này!】

Người dẫn chương trình dõng dạc nói lời khai mạc, nhân viên phía cổng hoa đếm ngược rồi đồng loạt kéo cổng hoa ra. Giây phút ánh nắng phía bên kia cánh cổng chiếu rọi vào, cũng là giây phút Khương Tạo bước chân về phía trước, bên tai bỗng vang lên một câu——

“Anh căng thẳng, là vì quá yêu em.”

Cô ngẩn người một chút, nhưng không nhìn anh, mà chỉ siết chặt lấy cánh tay anh, cùng Tạ Lịch Thăng nhịp nhàng bước ra. Khương Tạo mỉm cười, đôi mắt tròn trịa cong lên như trăng khuyết, cô bước theo nhịp nhạc lễ cưới, trong tiếng vỗ tay của quan khách, cô khẽ khàng nói với anh:

“Em cũng yêu anh, yêu cả sự căng thẳng này của anh.”

Tạ Lịch Thăng. Anh chính là tình yêu 1 x 0 + 1 mà em hằng tìm kiếm bấy lâu.

“Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm”

2025.09.19 — 2025.12.04

Văn by Thuần Bạch

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Bạch: Cảm ơn mọi người đã đồng hành! Hình ảnh tham khảo mẫu váy cưới(2) của Thất Thất tôi sẽ đăng trên Weibo hoàn truyện nhé. Và làm ơn hãy tặng cho tụi tui một đánh giá 5 sao nha QAQ. Vẫn như cũ, tôi sẽ sắp xếp tặng sách có chữ ký trên Weibo nha~

(2) Mẫu váy cưới tác giả đăng trên Weibo cá nhân:

Hậu ký: Dù là kẻ nhút nhát cũng phải chạy về phía trước

Đây là hậu ký hoàn thành thứ 19 của tôi. Mới đầu nhìn thì thấy việc viết lách này thật nhỏ bé và chẳng có gì to tát, nhưng tích lũy dần đến mức này cũng thấy nó trở nên có ý nghĩa. Đây cũng là câu chuyện cuối cùng của năm 2025. Đến năm 2026 là tròn 10 năm tôi cầm bút tập viết truyện. Dù mới ký hợp đồng với Tấn Giang 5 năm, vẫn là một tác giả leo dốc chậm chạp, chưa mấy tên tuổi, nhưng danh xưng người viết truyện với tôi đã là một tấm huy chương đeo trên ngực từ khá lâu rồi.

Vì vậy tôi thấy để “Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm” trở thành tác phẩm “lời tựa” cho cột mốc 10 năm là điều rất tuyệt vời. Tuyệt ở chỗ nó không phải một tác phẩm tổng kết, cũng chẳng phải bộ có số liệu rực rỡ nhất, nhưng lại là lần đầu tôi thử sức với đề tài mới. Dùng một tác phẩm dám đối đầu với sự xa lạ và ẩn số để kết thúc và bắt đầu một cột mốc quan trọng, quả là sự sắp đặt tốt nhất.

Ngồi đây viết những dòng này, tôi vô cùng biết ơn cô bé của năm 2016 còn chưa trưởng thành hết, cảm ơn cô ấy trong khoảnh khắc đó đã táo bạo tự hỏi bản thân có muốn viết lại những câu chuyện mình yêu thích không. 

Cảm ơn tôi của năm 2020 đã ký hợp đồng với Tấn Giang, đối mặt với hàng ngàn đồng nghiệp tài năng hơn để rồi kinh hãi nhận ra sự tầm thường của mình. Càng cảm ơn tôi của năm 2022 từng tự bỏ bê bản thân hơn một năm, để rồi cuối cùng quyết định dù mình là người bình thường nhất cũng phải đội nắng đội mưa mà chạy lên phía trước. 

Nhờ vậy mới có cuộc gặp gỡ giữa tôi, các bạn, Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng.

Hôm trước tôi đọc được một bài cảm nhận về truyện, tôi không nhớ hết nhưng có một câu làm tôi nhớ mãi, đó là: “Nữ chính không giống tơ hồng, mà giống một cây vạn niên thanh”. Bạn ấy nói Khương Tạo không giống tầm gửi, mà giống một loại cây xanh bền bỉ. Khoảnh khắc đó tôi rưng rưng nước mắt, cảm giác như có người thực sự chạm được vào tâm huyết của mình. 

Đúng vậy, tên Khương Tạo lấy từ cây bồ kết, ít ai biết bồ kết là loài cây có sức sống mãnh liệt, cũng ít ai biết thi nhân xưa nay có không ít bài ca ngợi nó để hình dung về sự sống. Sự tồn tại của cô ấy cũng vậy, lặng lẽ, nội liễm nhưng tràn đầy nhựa sống. 

Từng có người mỉa mai cái tên này, nghi ngờ ý đồ của tôi, nhưng tôi chưa từng dao động. Tôi chắc chắn chữ đặc biệt này sinh ra là dành cho cô ấy: Trong sạch, khỏe khoắn, không vẩn đục.

Khương Tạo thực ra cũng là một kẻ nhút nhát, hay lo trước tính sau, sợ ánh mắt người đời, sợ mình đi sai bước nào đó, nhưng cô ấy chưa bao giờ dừng lại. Sự bùng nổ cảm xúc và những khuyết điểm của cô ấy làm tôi ngạc nhiên liên tục, còn sự dịu dàng, kiên cường của cô ấy làm tôi tin rằng mọi người sẽ đón nhận cô ấy. 

Đúng như Tạ Lịch Thăng nhận xét, một người dám vung đao chặt bỏ những gì mục ruỗng trong đời mình vào thời khắc quyết định thì sẽ chẳng sợ hãi bất kỳ biến cố nào. Lần đầu cô ấy bộc phát cảm xúc, tôi đã khẳng định đây là cô gái đặc biệt nhất dưới ngòi bút của tôi, và phản hồi của các bạn đã chứng minh tôi đúng. Cảm ơn các bạn đã yêu quý cô ấy.

Còn tôi, với tư cách là người kể chuyện, vẫn khó lòng chấp nhận hết mọi lời khen vì tôi còn nhiều thiếu sót, sau này tôi sẽ trau chuốt hơn về tình tiết. Tôi không sành đề tài cưới trước yêu sau này, dù nó đang hot, tôi cũng chưa bao giờ muốn viết chỉ để đu trend. 

Vì tôi quá khắt khe với hôn nhân, tôi tin rằng người sáng tác không thể viết hay về một kiểu tình cảm mà chính mình không đồng cảm. Có lẽ cậy mình còn trẻ nên tôi chưa từng suy nghĩ về đề tài này. Chính vì sự xuất hiện của Tạ Lịch Thăng và Khương Tạo mà tôi mới muốn chính thức đối diện với nó. 

Tôi nghĩ hôn nhân không thể thiếu lý do xác đáng, dù là “cưới trước yêu sau” cũng phải có lý do đủ thuyết phục bản thân tôi, thuyết phục được tôi rồi tôi mới viết ra để thuyết phục các bạn được.

Lúc đầu tôi cũng rén lắm vì không biết kết quả ra sao, định thôi không viết nữa hoặc không vào VIP để đỡ áp lực. Nhưng cuối cùng tôi vẫn đặt bút dưới nỗi sợ hãi. Lúc viết bản thảo tôi nghĩ nếu nó thành công nghĩa là tôi đã thông suốt, nếu viết dở thì chứng tỏ tôi chưa có một hình mẫu rõ ràng về hôn nhân lý tưởng. 

Giờ đây nhìn lại, các bạn thấy thế nào? Tôi thấy mình cũng hiểu ra được đôi chút. Hóa ra đi một vòng, đáp án cuối cùng lại là cái “cảm giác” mơ hồ ấy. Đúng vậy, trước một cuộc hôn nhân đầy vật chất, tiềm thức sáng tạo bảo tôi rằng cái nôi của nó vẫn là cảm giác. Cảm giác là tên gọi khác của sự lãng mạn. Hiểu biết của tôi về lãng mạn gần như nằm gọn trong ba câu hỏi “cảm giác” mà Tạ Lịch Thăng hỏi Khương Tạo hôm đó.

Gu thẩm mỹ của tôi về tình yêu cũng rất khắt khe, tôi khó chấp nhận những cách gọi quá sến súa, nên các bạn thấy nam nữ chính nhà tôi rất ít khi gọi nhau bằng những biệt danh ngọt ngào. “Gọi ‘bảo bối’ đương nhiên ngọt, nhưng gọi thẳng tên mới là đẳng cấp của sự lãng mạn.” Tôi là kiểu người như thế đấy. Vì vậy, gặp được nhiều người đồng điệu với cách hiểu lãng mạn của tôi như vậy, tôi thấy mình thật may mắn.

Hậu ký hơi dài, tóm lại “Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm” có được phản hồi và kết thúc thế này tôi rất mãn nguyện. Hai cuốn sách năm nay tôi đều hoàn thành trong sự hạnh phúc. Tất cả đều nhờ có các bạn. 

Đề tài có thể xa lạ, nhưng nhờ có các bạn đồng hành cùng tôi nên không hề xa lạ. Các bạn chính là động lực duy nhất, là quân bài tẩy duy nhất để kẻ nhút nhát như tôi chạy về phía trước. Câu chuyện tiếp theo, cuộc sống tiếp theo sẽ thành công hay thất bại? Tôi không biết, nhưng tôi phải xuất phát đây. Nhớ theo dõi tôi nhé.

Những gì từng trải qua, vẫn còn rõ mồn một. Các bạn đều là những viên đá quý trong ký ức của tôi. Hẹn gặp lại ở câu chuyện tiếp theo.

04/12/2025

Thuần Bạch.

Editor có lời muốn nói:

Khi đọc những dòng hậu ký của tác giả, editor cảm thấy rất xúc động, như được truyền động lực vậy. Editor pick truyện này khá tình cờ và ngẫu nhiên. Trước đó editor cũng chưa đọc truyện của tác giả Thuần Bạch bao giờ, không biết văn phong cũng như gu truyện của tác giả ra sao. 

Lý do ban đầu chọn truyện này trong list truyện dự phòng đào là vì 3 lý do sau: tích phân khá cao (tính đến nay là 1,309,681,280); chưa có ai đào; editor có kiến thức về drone và công nghệ nên khá hứng thú về mảng này.

Editor cũng rất đắn đo trước khi đào hố, cũng lăn tăn về đề tài cưới trước yêu sau như tác giả. Editor đã qua cái tuổi mộng mơ về hôn nhân, có cái nhìn khá lý trí về tình cảm. Sợ rằng nếu tác giả viết không khéo về đề tài này, tình cảm rất dễ bị sượng trân, na ná những bộ truyện khác, 10 kiểu kịch bản như một, đọc truyện mà không có một chút rung động hay đồng cảm nào.

Rất may, editor cảm thấy tác giả viết rất hợp ý mình, không bị quá sến. Các cặp đôi khi đã yêu nhau lâu ngày chả ai nói lời đường mật mỗi ngày như trong ngôn tình đâu các bạn ạ. Ngày thì đấu võ mồm chí chóe, đêm thì bíp nhau. Chỉ đơn giản thế thôi!!! Cuộc sống hiện thực thô bỉ một cách phũ phàng thế đấy. Nhưng cái lãng mạn nó lại diễn ra một cách bình thường như thế. Vậy nên editor khá hiểu cảm giác ngại mồm khi Tạ Lịch Thăng cầu hôn Khương Tạo lần hai.

Cặp đôi chính làm editor thấy rất bình dị, gần gũi. Họ cũng tăng ca, bị dí deadline, cũng mắc sai lầm, căng thẳng, cũng đi nhậu, cũng choảng nhau um sùm như chúng ta ngoài đời. Edit bộ này làm mình thấy hưng phấn hơn hẳn. Có những đoạn hội thoại của nhân vật phải khiến mình phì cười tại chỗ, nhưng cũng có những lúc quắn quéo không thôi.

Hy vọng bạn đọc cũng thích bộ truyện thứ hai này của editor. Ngoài ra, tác giả vẫn đang viết phiên ngoại. Thời điểm mình edit xong là ngày 19/12/2025, lúc mình lên Tấn Giang kiểm tra thì thấy tác giả mới up thêm 1 phiên ngoại phúc lợi cách đây vài giờ. Để dồn một thời gian xem tác giả có cập nhật gì thêm rồi mình sẽ tìm raw luôn một lần. Nên có thể đây không phải là chương hoàn toàn văn.

Cảm ơn bạn đọc đã theo dõi truyện trong thời gian qua. Nếu được thì like để editor có động lực múc thêm hố khác nha. ️

P/S: Editor đã vừa hoàn thành một chương ngoại truyện fanfic do mình tự rặn, sẽ đăng khi thấy ngày lành tháng tốt.

Bình Luận (0)
Comment