Bốn năm sau.
Nhóm WeChat đã náo nhiệt từ trưa. Các giáo viên trong nhóm không có việc gì làm, đang thảo luận buổi tối cùng nhau ăn tối ở đâu.
Hạ Hạ liếc nhìn điện thoại, sau đó lại đưa ánh mắt nhìn về phía thiếu niên trước mặt.
"Bạn không thể tham gia kỳ thi nếu bạn bị gọi cảnh cáo hơn ba lần. Đây là nội quy của trường. Bạn đã trốn bốn lớp trong nửa học kỳ đầu tiên. Cô giáo chủ nhiệm đã gây rắc rối cho bạn trước khi bạn nghĩ đến xin tôi nghỉ bù. Thế trước đó bạn đã làm gì vậy?" Hạ Hạ nói với thái độ thẳng thắn. "Tôi sẽ không chấp nhận yêu cầu của bạn, từ bỏ đi."
Sắc mặt của chàng trai đột nhiên sa sầm xuống: "Hạ Hạ, xin hãy cứu em. Mẹ em sẽ đánh em chết nếu biết em thi trượt."
Hạ Hạ lặng lẽ nhìn chằm chằm cậu ta ba giây, thiếu niên dè dặt nói: "Cô Hạ."
"Không đồng ý." Giọng điệu của Hạ Hạ không còn chỗ để thương lượng.
Chàng trai nói: "Sao cô không thông cảm cho em chút nào vậy? Với kinh nghiệm trước đây của cô, đáng ra chúng ta nên thông cảm cho nhau không phải sao?"
"Tôi có bốn năm học đại học, ba năm học thạc sĩ và một năm học tiến sĩ, và tôi đã học nhiều năm như vậy mà không bỏ sót dù chỉ nửa buổi. Tôi có thể đồng cảm với bạn điều gì?"
"Cô không bỏ học, nhưng bạn trai của cô thì có!"
Hạ Hạ hai mắt đen trắng phân minh, hỏi cậu ta: "Làm sao bạn biết?"
"Lần trước em đến phòng làm việc của cô Dịch thì nghe cô ấy nói." Chàng trai nói: "Cô ấy nói rằng bạn trai của cô cũng có bằng đại học tại đại học Nam Kinh, anh ấy luôn trốn tiết và nổi tiếng là không tuân thủ kỷ luật thời còn đi học."
"Còn có một ông già dạy lịch sử tư tưởng xã hội Trung Quốc và nước ngoài. Ngày đầu tiên đến lớp, ông ấy đã cảnh cáo tụi em không được trốn học. Ông ấy còn đe dọa rằng từng có một học sinh cuối cấp quá kiêu ngạo nên luôn trốn học. Vào ngày bảo vệ tốt nghiệp, một số giáo sư đã hợp lực tấn công anh ấy."
"Cậu là chó à" Hạ Hạ mắng anh.
Chàng trai bực bội nói: "Em không nói thế."
"Cô. Lớp học vào buổi trưa, đã mười hai giờ rưỡi rồi, em còn vội đến trường lúc gần hai giờ, bạn gái em sắp chết đói rồi."
Hạ Hạ khó chịu vì cậu ta nên đành phải chấp nhận giấy xin nghỉ phép.
Nam sinh hớn hở nhìn cô, Hạ Hạ ký tên cô và ngày tháng năm, đóng dấu của cố vấn rồi đưa cho cậu ta: "Chỉ lần này thôi, lần sau tự xin phép đi, hãy tự đi thương lượng với giáo viên. Đừng đến tìm tôi."
Chàng trai cầm đơn rối rít và rời đi. Khi cậu ấy rời khỏi văn phòng, người bạn đang đợi ở cửa hỏi: "Mọi chuyện thế nào?"
Chàng trai mỉm cười vui vẻ: "Ngay khi tao nhắc đến bạn trai của Hạ Hạ, cô ấy lập tức ký tên cho tao luôn. Thực sự có tác dụng."
Người bạn thất vọng thở dài: "Thật sự có bạn trai rồi sao? Chỉ là tự mày nói thôi, tao chưa có thấy bao giờ."
Chàng trai vòng tay qua vai người bạn: "Mày đang làm gì vậy? Đừng nói với tao là có hứng thú với Hạ Hạ nhé. Bạn trai bây giờ của cô ấy lái chiếc Range Rover trị giá hai triệu. Cô ấy chắc chắn sẽ coi thường một người như mày."
"Mày bị sao vậy?" Bạn của cậu ta không hài lòng tranh cãi với cậu ta: "Lái Land Rover là tuyệt vời lắm sao? Có thể anh ta là một người đàn ông trung niên, đầu hói và bụng phệ. Tao trẻ hơn anh ta, chắc chắn có vô số khả năng trong tương lai."
Thiếu niên lấy điện thoại di động ra, cho người bạn xem trang cá nhân của Hạ Hạ: “Tự xem đi.”
Hạ Hạ từng đến Nhật Bản trong kỳ nghỉ hè, cô đã đăng một bức ảnh selfie hai người. Người đàn ông bên cạnh không những không béo hay hói đầu mà còn vô cùng đẹp trai.
Tạ Hoài trong ảnh mặc áo phông đôi cùng kiểu dáng với Hạ Hạ, lười biếng dựa vào lan can trên bãi biển, đường nét khuôn mặt 3D và sắc nét, như thể được tạo hóa cẩn thận chạm khắc. Xương mũi cao, lông mày sắc sảo và đôi mắt lấp lánh, điều thu hút mọi người không chỉ là vẻ ngoài điển trai mà còn là khí chất trưởng thành được mài giũa theo năm tháng.
Chỉ cần nhìn vào bức ảnh này, đã cảm thấy người này không hề đơn giản.
Nhưng nếu chỉ cần nhìn bề ngoài thì đã thấy hai người đứng cạnh nhau như tiên đồng ngọc nữ, vừa bổ mắt vừa đẹp đôi.
"Trẻ như vậy mà có thể lái một chiếc Land Rover. Anh ta là phú nhị đại à?"
"Cô Dịch kể rằng hồi còn học đại học, anh ấy rất nghèo, tối nào cũng tự mở tiệm bán đồ ven đường, giao đồ ăn và quản lý một trạm chuyển phát nhanh. Sau này, anh ấy bắt đầu lại từ con số 0 mới có được như ngày hôm nay." Nhìn vẻ mặt buồn bã của anh bạn, cậu ấy an ủi: “Đừng buồn, mày mới bao nhiêu tuổi, dù nghèo đến mấy cũng không thể đến mức tự mở một tiệm ven đường phải không? Đây mới là điểm khởi đầu thôi.”
…
Hạ Hạ đã làm cố vấn tạm thời ngay khi mới vào trường, dạy kèm cho những sinh viên mới nhập học và nhận mức lương hàng tháng là 3.000 nhân dân tệ mỗi tháng trong ba năm. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Hạ Hạ tiếp tục lấy bằng tiến sĩ tại đại học Nam Kinh, đồng thời chuyển từ cố vấn tạm thời sang cố vấn toàn thời gian, với mức lương 8.000 nhân dân tệ. Cô học tại trường để lấy bằng cử nhân, thạc sĩ lẫn tiến sĩ. Nên cô có thể ở lại trường làm việc ngay sau khi tốt nghiệp.
Buổi tối sau khi tan sở, vài giáo viên trẻ độc thân hẹn nhau đi chơi cuối tuần. Tháng này Tạ Hoài đi công tác, nên anh chỉ gọi điện cho Hạ Hạ.
Hạ Hạ đang thu dọn đồ đạc đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, thì nhìn thấy một chiếc ô tô quen thuộc đậu ở cửa. Cô dựa vào cửa sổ nhìn, bên trong xe không có ai, mở điện thoại, Tạ Hoài cũng không có gửi tin nhắn nói rằng hôm nay anh sẽ quay về.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nói với đồng nghiệp: “Đi đây, bạn trai của tôi về rồi.”
…
Tạ Hoài ngồi ở sân bóng rổ uống hết một lon Coca đá.
Cách đó không xa mấy nam sinh đang chơi bóng rổ nhìn anh hồi lâu, không nhịn được đi tới hỏi: "Anh, anh có muốn chơi bóng rổ không? Tụi em hiện không đủ người."
Tạ Hoài ấn phẳng lon Coca, ném vào thùng rác trước mặt: “Đã lâu rồi tôi cũng không chơi bóng.”
Coca rơi trúng mục tiêu chỉ bằng một cú ném, hóa ra đó là một cú ba điểm đẹp mắt trên sân. Chàng trai cười toe toét: “Không sao đâu, chúng ta cứ chơi thoải mái thôi.”
Tạ Hoài cùng bọn họ chơi vài trận, trong giờ giải lao, anh lại phát hiện các nam sinh lại nhìn chằm chằm vào mình: “Anh là sinh viên mới tốt nghiệp à?”
Tạ Hoài hỏi: “Cái gì?”
Chàng trai chỉ vào vài cô gái ngồi trên băng ghế cạnh sân phía xa: “Đó là bạn cùng lớp của tụi em. Em muốn thông tin liên lạc, nhưng rất xấu hổ.”
Chàng trai đến từ một khoa nghệ thuật, những cô gái đi cùng anh đều xinh đẹp, bất kỳ ai trong số họ cũng sẽ là ngôi sao của lớp.
Tạ Hoài cười: “Tôi có chủ rồi.”
“Này, Hạ Hạ tới rồi.” Một chàng trai đột nhiên hét lên.
Mấy người còn lại đều quay lại và nhìn chằm chằm vào Hạ Hạ, người đang mặc váy đỏ ở cuối con đường phía xa.
Hạ Hạ là cố vấn nổi tiếng nhất trong trường. Cô trẻ, xinh đẹp và rất có năng lực.
Các chàng trai đã theo đuổi cô từ khi cô còn là sinh viên mới tốt nghiệp, từ sinh viên tốt nghiệp đến sinh viên cao học, có rất nhiều phú nhị đại và thậm chí cả những nam giáo viên độc thân từ các trường đại học khác. Nhưng Hạ Hạ không đặc biệt ưu ái bất kỳ ai. Ai tỏ tình đều sẽ bị từ chối ngay tại chỗ. Nghe nói cô có bạn trai 7 năm nhưng rất ít người gặp được mặt.
Thời tiết ở Nam Thành vẫn ấm áp dù đã tháng 11. Chiếc váy màu đỏ tía của Hạ Hạ chỉ có nửa tay áo, để lộ một phần cánh tay trắng nõn.
Cô xinh đẹp rạng ngời, nụ cười rạng rỡ và tràn đầy năng lượng như mặt trời. Đi dạo cùng một nhóm sinh viên vừa mới vào trường cũng không có gì khác biệt.
Hạ Hạ vừa là cố vấn, vừa như chị gái của những sinh viên này. Nhiều lần khi gặp nhau, sinh viên sẽ gọi thẳng tên cô. Nhưng cho đến khi cô đến gần, các chàng trai đều đỏ mặt không nói nên lời.
Tạ Hoài giả ngu hỏi: “Cô ấy là ai?”
“Hạ Hạ.” Chàng trai mở to mắt, “Anh thậm chí còn không biết Hạ Hạ? Anh có học cùng trường đại học với tụi em không vậy?”
Tạ Hoài nhếch môi ném quả bóng rổ trong tay về phía hàng rào thép gai và đập mạnh vào nó.
Hạ Hạ đi ngang qua, nghe thấy giọng nói liền quay đầu lại, cô đã thấy khuôn mặt tươi cười của Tạ Hoài dưới ánh hoàng hôn.
Tạ Hoài nhướn mày huýt sáo với cô, bộ dáng giống như một tên lưu manh không biết từ nơi nào đến.
Chàng trai giật mình, giữ anh lại: “Tiền bối, đừng khoe khoang như vậy. Cô ấy không phải là sinh viên mà là cố vấn. Tuy hiền lành nhưng rất khó trêu chọc. Sinh viên cuối cùng trêu chọc cô ấy không biết còn đang khổ đến thế nào đâu. Đừng có huýt nữa—”
“Cố vấn?” Tạ Hoài thản nhiên nói: “Quan hệ cô trò cũng không tệ.”
Anh lại huýt sáo, mỉm cười với Hạ Hạ: “Cô Hạ, yêu đương được không? Tôi đãi cô bữa tối.”
Chàng trai suýt thì bị nhồi máu cơ tim. Ngay khi nghĩ rằng đã anh sẽ gặp xui xẻo, Hạ Hạ, người bị ngăn cách bởi hàng rào thép gai, cong môi nở một nụ cười dịu dàng.
Cô vuốt dây bồ đề trên cổ tay, ngọt ngào nói: “Được.”
…
Tạ Hoài và Hứa Đại Long đã làm việc cùng nhau trong hai năm và hoàn thành việc tích lũy nồi vàng đầu tiên theo đúng nghĩa. Hai năm sau, anh tự thành lập một doanh nghiệp khác và vay vốn ngân hàng để mở nhà máy riêng. Đầu năm nay, anh huy động được 30 triệu RMB để mở rộng quy mô sản xuất. Anh có một chuyến công tác kéo dài một tháng để khảo sát thêm những nơi khác và dự định đầu tư phát triển một nhà máy.
Anh cố tình không nói trước với Hạ Hạ rằng hôm nay anh sẽ về để tạo bất ngờ cho cô.
“Sao đột nhiên trở về? Anh thậm chí còn không báo trước cho em.”
Hạ Hạ ngồi vào ghế phụ, ngửi thấy mùi hoa nồng nặc trong xe, cô quay đầu lại, nhìn thấy một bó hoa hồng đỏ lớn đặt ở ghế sau.
“Em thấy thế nào?” Tạ Hoài bình tĩnh hỏi.
Hạ Hạ mỉm cười, nghiêng người hôn lên mặt anh.
Hôm nay là sinh nhật của Hạ Hạ, Tạ Hoài dù bận thế nào cũng sẽ quay về.
Anh không vội khởi động xe, mà ôm Hạ Hạ kéo lại và hôn cô thật sâu. Hạ Hạ vừa ăn kẹo trái cây sinh viên tặng lúc chiều, trong hơi thở có mùi vài thiều ngọt ngào. Cô ngoan ngoãn nghiêng đầu, đặt lòng bàn tay lên ngực anh, lưỡi mềm mại đến mức có cảm giác như đang ăn một chiếc bánh hương vải tan chảy trong miệng.
Mãi đến khi hôn đến mặt mày cô đỏ bừng, Tạ Hoài mới đành lòng buông tay: “Trong trường, có không ít nam sinh thích em đúng không?”
“Không nhiều lắm.” Hạ Hạ gãi đầu, “Gần đây không có người nói như vậy nữa.”
Để tránh bị sinh viên theo đuổi, Hạ Hạ thường xuyên đăng ảnh của Tạ Hoài lên WeChat Moments của cô trong những năm gần đây. Nhưng dù vậy, vẫn có người không chịu bỏ cuộc và thường xuyên gửi tin nhắn cho cô vào lúc nửa đêm, để tỏ tình. Nhưng thật sự đã lâu rồi cô không nhận được tin nhắn tương tự.
Tạ Hoài nhìn cô chăm chú.
Hạ Hạ có khuôn mặt trái xoan, đôi môi đỏ mềm mại, đôi mắt hạnh xinh đẹp, đen láy như hai viên thủy ngấn trong suốt. Anh không hề cảm thấy chán dù đã ngắm đi ngắm lại suốt nhiều năm.
Trước đây, Hạ Hạ lo lắng hỏi anh sẽ làm gì nếu một ngày tình cảm của anh phai nhạt. Nhưng Tạ Hoài lại cảm thấy ngày đó sẽ không bao giờ đến.
Bảy năm không xảy ra, thậm chí bảy mươi năm cũng vẫn không.
Hạ Hạ lại nhìn về phía ghế sau, mong đợi hỏi: “Sao chỉ có hoa thôi, quà của em?”
“Em muốn đúng không?” Tạ Hoài đưa cho cô một chiếc mặt nạ lụa che mắt, “Đeo vào, anh sẽ đưa cho em.”
Hạ Hạ ngoan ngoãn đeo vào, Tạ Hoài khởi động xe.
“Hôm qua ba em đã gọi cho em và hỏi chúng ta có muốn về nhà đón Tết năm nay không.”
Vào năm tốt nghiệp, Hạ Hạ có lần đã đưa Tạ Hoài về nhà. Ngụy Kim Hải vẫn như chết, không để ý đến cô, khi Tạ Hoài nói chuyện với ông ta, ông ta còn mỉa mai chế nhạo anh, gọi anh là cậu bé tốt nghiệp không có tương lai, thậm chí còn tệ hơn thế. Trên bàn ăn, ông ta lấy ra một cuốn sổ nhỏ, đếm số tiền ông đã tiêu cho Hạ Hạ trong bao năm qua, công khai và âm thầm buộc tội con gái mình là kẻ thua cuộc.
Hạ Hạ chưa kịp tức giận thì Tạ Hoài đã nổ tung trước.
Anh trực tiếp ném một tấm thẻ cho Ngụy Kim Hải, sắc mặt lạnh lùng nói với ông ta, từ nay Hạ Hạ sẽ không nợ ông ta dù là nửa xu.
Sau khi bọn họ rời đi, Ngụy Kim Hải đến ngân hàng kiểm tra, phát hiện trong thẻ có mười vạn tệ, mấy ngày liền không tỉnh lại nổi.
Sau đó, khi Hạ Hạ gọi lại cho Ngô Lệ, Ngụy Kim Hải như trở thành một người khác, ông ta chủ động nghe điện thoại, trìu mến hỏi thăm tình hình cô ở Nam Thành. Hạ Hạ cứ phớt lờ, ông ta còn gọi điện cho Tạ Hoài, chăm chỉ hỏi thăm Tạ Hoài vào những ngày cận Tết, chào đón họ từ sáng đến tối, nghe có vẻ nhiệt tình đến mức ước gì có thể bay đến Nam Thành trực tiếp đón họ.
Hạ Hạ: “Lão ta không biết xấu hổ, cứ mặc kệ ông ấy đi.”
“Anh nghĩ chúng ta nên giải quyết đi.” Tạ Hoài cười nói, “Ông ấy từng đối xử tệ bạc với em, lúc nào cũng xa lánh em, nhưng bây giờ lại cầu xin thì em cứ chiều ý mà về nhà, chẳng phải chúng ta đang ngạo mạn quay lại khiến ông ấy xấu hổ sao? Đã mấy năm rồi em chưa về nhà, em không nhớ mẹ à?”
Hạ Hạ nhẹ nhàng nói: “Tùy anh vậy, anh muốn thì chúng ta có thể quay về.”
Xung quanh im lặng, không có tiếng bánh xe mài trên đường hay tiếng còi xe, hình như họ đang ở rất xa con đường chính của thành phố.
Hạ Hạ bịt mắt, thính giác cực kỳ nhạy bén hỏi: “Anh đưa em đi đâu?”
Tạ Hoài nhướn mày: “Nơi hoang dã, anh sẽ tặng quà sinh nhật cho em là một lần (bíp*). Suốt đời khó quên, em có thích không?”
Hạ Hạ: “…”
Anh thản nhiên nói: “Xe chấn cũng không sao, đừng lo, đến nơi không có người, anh sẽ dừng lại và (bíp*) em.”
Hạ Hạ: “…………”
Hạ Hạ véo eo anh, Tạ Hoài đau đớn rít lên: “Hạ Hạ, em định sát hại chồng mình! Còn dám dùng vũ lực nữa à?”
Hạ Hạ nhàn nhạt nói: “Nói lại lần nữa.”
Tạ Hoài cười: “Anh dám sao? Anh trêu thôi mà.”
Đang nói, Tạ Hoài dừng xe lại.
Anh tắt điều hòa và đèn trong xe, đi đến ghế phụ, mở cửa cho Hạ Hạ, nắm tay đỡ cô xuống.
Hạ Hạ không thấy gì, khẩn trương hét lên: “Tạ Hoài.”
Tạ Hoài ôm eo cô: “Anh ở đây.”
“Có thể tháo ra được chưa?” Cô nhẹ nhàng hỏi: “Em nhìn không rõ đường.”
“Chờ một chút.” Giọng Tạ Hoài tràn đầy ý cười.
Hạ Hạ đưa tay chạm vào bịt mắt, Tạ Hoài nắm lấy tay cô, cô lại chạm vào đồng hồ của anh.
Cô đã dành tất cả tiền tiết kiệm của mình để mua cho anh một chiếc đồng hồ vào năm cuối đại học. Anh vẫn luôn đeo nó khi bàn bạc công việc, lúc đang nói chuyện vui vẻ, anh sẽ cố tình xắn tay áo lên để lộ mặt số.
Đến khi người khác hỏi anh, anh nhân thời cơ vui vẻ nói với họ:
“Vợ tôi đã mua cái này cho tôi. Lúc đó tôi còn là một chàng trai nghèo, cô ấy sợ người khác coi thường tôi nên đặc biệt mua nó để tăng danh dự cho tôi.”
Dưới chân cô là những viên sỏi gồ ghề khiến lòng bàn chân ngứa ngáy. Hạ Hạ cảm thấy mắt mình hơi sáng lên, có một tia sáng mờ nhạt.
“Tạ Hoài.” Cô lại gọi.
Lồng ngực ấm áp của anh áp vào lưng cô, môi Tạ Hoài lướt qua cần cổ mềm mại của cô, anh nhẹ nhàng thì thầm: “Anh ở đây.”
“Em còn nhớ lời hứa của anh khi tỉnh lại trong bệnh viện năm đó không?” Anh nhẹ nhàng hôn lên những sợi tóc bên tai cô, “Anh nói, tối đa 5 năm anh nhất định sẽ cho em một mái nhà.”
Hạ Hạ không nhớ được anh đã nói những lời như vậy khi nào, cô nghiêng đầu hỏi: “Không phải anh đã đưa nó cho em từ lâu rồi sao?”
Tạ Hoài mua lại căn nhà họ đã thuê mấy năm trước, mặc dù hai phòng ngủ và một phòng khách không rộng nhưng sau khi quen rồi thì rất ấm áp và thoải mái.
“Chị Hạ dễ hài lòng vậy à?” Tạ Hoài nói: “Nhưng anh nghĩ như vậy còn chưa đủ, hôm nay là sinh nhật của chị, nên cứ ước mơ lớn vào.”
Hạ Hạ suy nghĩ một chút: “Hy vọng anh Hoài sẽ kiếm được nhiều tiền, luôn là một thiếu niên mười tám tuổi tuấn tú.”
Tạ Hoài hỏi: “Còn em thì sao?”
Hạ Hạ cười nói: “Em... nguyện vọng của em càng đơn giản hơn. Em hy vọng mỗi ngày có thể ngủ đến mười tám tuổi.”
Tạ Hoài cười: “Sau này anh sẽ để em đạt được tâm nguyện.”
Tạ Hoài tháo khăn bịt mắt ra, ánh sáng chói mắt khiến Hạ Hạ nhất thời không thể mở mắt.
Cô mất một lúc để thích nghi, đến khi cô nhận ra rằng mình đang ở trong một khoảng sân tuyệt đẹp. Đây là một khu vườn, với con đường rải sỏi quanh co dưới chân, và những bông hoa anh đào mùa đông đang chớm nở được trồng hai bên lối đi. Những ngọn đèn đường chạm khắc cao bằng nửa người dựng đứng ở bốn góc vườn. Cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy trước mắt là ngôi biệt thự ba tầng theo phong cách châu Âu.
Hạ Hạ đờ dẫn mãi đến khi gió chiều thổi qua hai má, cô mới tỉnh táo hẳn.
“Anh mua nó khi nào?” Mắt cô đã ươn ướt tự bao giờ, nhưng không khỏi mỉm cười.
“Năm ngoái phải tốn chút công sức trang trí, nếu không thì lễ tình nhân anh đã tặng em rồi.”
“Anh thậm chí còn không nói với em.”
“Nói cho em biết còn gì gọi là bất ngờ nữa.”
Tạ Hoài ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, nhẹ nhàng tựa cằm lên vai cô.
Ánh sáng nhỏ bé từ những ngôi sao phản chiếu trên khuôn mặt đẹp trai của anh, soi sáng tình cảm và tình yêu không thể diễn tả được trong đôi mắt đen láy của anh.
“Hồi đó em hay đi dạy gia sư, anh lái xe đạp điện đưa em đến đó. Anh thấy biệt thự trong khu dân cư nào cũng đẹp cả.”
“Em còn đang dạy học bên trong, còn anh thì ngồi ở lề đường ngoài khu dân cư đợi em. Khi đó, anh nhìn những bức tường đỏ của khu dân cư và thầm nghĩ, một ngày nào đó mình sẽ để Hạ Hạ của mình sống trong một ngôi nhà như thế này.”
Ánh trăng rọi xuống người anh, khuôn mặt anh dịu dàng khó tả.
Hạ Hạ nghe được nhịp tim mạnh mẽ và sống động của Tạ Hoài trong màn đêm yên tĩnh này, khiến cô như rơi vào một giấc mơ vô thực.
Cô gặp và yêu Tạ Hoài, từng mảnh vụn của những năm tháng này hóa thành những mảnh pha lê bay vụt trước mắt cô. Cô đưa tay ra chạm vào, những xúc tu rải rác trên đầu ngón tay như cát lún, biến mất trong dòng sông thời gian dài. Dù không thể nắm bắt được nhưng mọi hình ảnh đều hiện hữu rõ ràng trong tâm trí cô.
Tạ Hoài đưa ra một chiếc hộp nhung rất đẹp, trong đó là giấy chứng nhận bất động sản có viết hai cái tên.
Phông chữ cong vẹo của Tạ Hoài trên nắp được mạ viền vàng. Hạ Hạ liếc nhìn, không khỏi rơi nước mắt.
[Anh yêu một cô gái;
Anh muốn băng qua núi sông, vượt qua chướng ngại để đến được bên cô ấy.
Lúc đó ánh sáng ban ngày sẽ ấm áp và bầu trời sẽ sáng sủa;
Anh sẽ cho cô ấy dũng khí để tiến về phía trước và ôm cô ấy vào lòng mình.]
Lông mày của Tạ Hoài rõ ràng, giống như sự trong trẻo của anh thuở còn niên thiếu, anh vui vẻ nói:
“Hạ Hạ, đây là mái ấm anh dành cho em.”
-------------------------------------------------------
(Hết toàn văn)