Hạ Ngạn Hoài chỉ có thể ở lại London vài ngày.
Lạc Cẩm Hi đương nhiên không muốn bạn trai mình chỉ quanh quẩn ở nhà làm ông chồng nội trợ. Trong mấy ngày ngắn ngủi đó, bọn họ cũng đã ra ngoài hẹn hò không ít lần. Nhưng bản thân Hạ Ngạn Hoài lại có một sở thích khá giản đơn, anh cho rằng đã yêu một ai rồi thì phải cho người ta ăn no bụng. Cứ như thể việc ra nước ngoài du học đã làm cho bụng Lạc Cẩm Hi phải chịu thiệt thòi lắm vậy.
Bình thường họ vẫn có ôm hôn thân mật, nhưng tiến xa thêm một bước nữa thì gần như chưa bao giờ. Cho đến khi kỳ nghỉ của Hạ Ngạn Hoài sắp kết thúc để về nước, Lạc Cẩm Hi mới giật mình nhận ra một chuyện: chiếc hộp nhỏ anh mang theo vẫn nằm yên vị trong ngăn kéo tủ đầu giường, không ai đụng đến. Thực lòng mà nói, từ lúc hộp bao cao su rơi ra từ vali hành lý của anh, cô đã thấp thỏm mất hai đêm, cũng có thể nói là dùng hai đêm đó để tự mình chuẩn bị tâm lý. Nhưng đợi đến khi cô đã chuẩn bị tâm lý xong, lại phát hiện Hạ Ngạn Hoài vẫn án binh bất động. Ý là sao đây? Đều đã là nam nữ trưởng thành, nếu như đứng trước đối phương mà không có bất kỳ h*m m**n thể xác nào thì đích xác là sinh lý có vấn đề. Ở mặt nhu cầu, Lạc Cẩm Hi có.
Cô lật tung tủ quần áo của mình lên. Bây giờ là mùa đông, quần áo đẹp thì nhiều nhưng bảo gợi cảm thì gần như không có. Thế là Lạc Cẩm Hi rơi vào trầm tư.
Đêm nay London lại có tuyết rơi, không lớn lắm, những bông tuyết trắng từ không trung lác đác bay xuống, rơi trên mặt đất, đậu cả trên những cành cây.
Hạ Ngạn Hoài nhận được một lời mời. Một người bạn của anh đang phát triển sự nghiệp ở London, vừa hay biết anh cũng đang ở bên này nên đã mời anh đến dự tiệc rượu. Sau khi đồng ý, anh hỏi Lạc Cẩm Hi có thời gian làm bạn đồng hành của anh không. Lạc Cẩm Hi không từ chối. Trong thời tiết dưới 0 độ, cô tìm trong tủ một chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc bích, lấy thêm một chiếc áo khoác lông dài, trang điểm và uốn tóc cẩn thận, rồi xỏ giày cao gót. Hạ Ngạn Hoài nhìn cô trang điểm, chải chuốt như một cô búp bê xinh đẹp. Lạc Cẩm Hi đi giày cao gót, xịt nước hoa rồi xoay một vòng trước mặt anh, đôi mắt long lanh hỏi: “Em có thơm không?”
Hương thơm nhẹ nhàng bay vào cánh mũi, người trước mặt rực rỡ xinh đẹp.
“Ừm.” Hạ Ngạn Hoài trả lời cô.
Lạc Cẩm Hi chê câu trả lời của anh không đủ nhiệt tình, khẽ “hừ” một tiếng. Sau đó, cô tự ngắm mình trong gương mười phút, chụp ảnh điện thoại suốt cả buổi. Tình cờ nhìn thấy Hạ Ngạn Hoài tựa vào khung cửa trong gương, cô thấy tạo hình của anh hôm nay rất hợp với cô. Thế là, cô vẫy tay gọi anh lại, nắm tay và khoác vai anh chụp ảnh rất lâu. Đã yêu đương thì làm gì có ai không chụp ảnh chung chứ? Gần đây, Lạc Cẩm Hi tìm được một thợ làm móng người Trung ở London, làm xong thì rất ưng ý, nên đã tận dụng Hạ Ngạn Hoài để nhân tiện khoe bộ móng xinh.
Suốt buổi tiệc rượu, Hạ Ngạn Hoài luôn nắm tay Lạc Cẩm Hi. Chỉ khi cần trao đổi công việc, anh mới đành buông tay cô để tạm rời đi. Nhưng vừa quay lại đã nhìn thấy một người đàn ông Anh đang bắt chuyện với cô. Nhìn ngôn ngữ cơ thể, dường như đối phương còn định ôm cô nữa. Chưa kịp bước đến, anh đã thấy Lạc Cẩm Hi đưa mắt nhìn đối phương đầy khinh thường, miệng mấp máy vài câu gì đó, khiến người kia sa sầm mặt, tức tối bỏ đi.
“Anh ta làm gì em à?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.
Lạc Cẩm Hi nhìn thấy anh, lập tức bắt đầu chế độ lèm bèm: “Oa, em nói cho anh biết, cái gã đó gần 40 tuổi rồi, hỏi em đi với ai vào đây, còn nói mỗi tháng cho em 5000 bảng Anh, nói chỉ cần cuối tuần đi cùng anh ta là được. Tưởng hào phóng lắm à, còn không bằng tiền tiêu vặt bố em cho nữa, mà bày đặt…”
Tiền sinh hoạt phí của Lạc Cẩm Hi ở London, ngoài tiền tiêu bằng thẻ, còn có tiền sinh hoạt phí bà Trang cho và tiền tiêu vặt ông Lạc cho. Đúng vậy, tiền mà ông Lạc cho cô chính là tiền tiêu vặt.
“Vậy em đã nói với anh ta thế nào?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.
Lạc Cẩm Hi im lặng một chút rồi nói: “Hơi… thiếu văn minh một chút, em không kể lại đâu, nhưng anh yên tâm, em không động tay, cũng không để ai chiếm được lợi gì từ em đâu.”
Người Trung Quốc trong mảng này đúng là có thiên phú dị bẩm. Hạ Ngạn Hoài cũng từng có cơ hội nếm trải chiêu võ mồm của cô rồi.
Anh nhìn quanh, thấy người đàn ông Anh vừa bỏ đi đã chạy đến nói chuyện với bạn mình, cười rạng rỡ như không hề bị ảnh hưởng.
“Đợi anh chút.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Anh cầm ly rượu sâm panh đến bên cạnh bạn mình và hỏi về thân phận của người đàn ông kia.
“Hắn hả, một nhà cung cấp, công ty của họ hiện đang nằm trong danh sách lựa chọn của chúng tôi,” người bạn nhướng cằm, ra hiệu cho Hạ Ngạn Hoài nhìn qua, “Thấy cô gái bên kia không? Đẹp nhỉ? Công ty của họ còn định dùng mỹ nhân kế với tôi đấy. Nhưng nói thật, sản phẩm của họ trước đây từng có vấn đề, dù đã được cải thiện và tiếng tăm khá tốt, nhưng tôi vẫn cảm thấy có rủi ro… Mà sao đột nhiên cậu lại tò mò về hắn ta vậy?”
Hạ Ngạn Hoài cất giọng bình tĩnh: “Không có gì, hắn ta trêu ghẹo bạn gái tôi.”
“…”
Người bạn này quen biết Hạ Ngạn Hoài qua một cuộc thi thời đại học. Khi Hạ Ngạn Hoài học năm hai thì người ta đã là sinh viên năm cuối rồi. Sau khi tốt nghiệp, anh ta được công ty cử đến chi nhánh ở London
“Thế cậu điều tra hắn chỉ để xem mình có đủ bản lĩnh xử hắn không à?”
Hạ Ngạn Hoài quay đầu nhìn anh ta: “Xã hội pháp trị.”
Câu “xã hội pháp trị” này rất thâm thúy. Một người phụ trách dự án có “đức hạnh” khiếm khuyết có thể gây ra những rủi ro lớn nhỏ. Không cần thiết phải mạo hiểm vì điều đó. Câu nói của Hạ Ngạn Hoài đủ để tạo ấn tượng xấu cho đối phương. Chỉ cần nể mặt bạn bè, người bạn của anh ắt sẽ không cân nhắc công ty đó nữa. Với đủ loại rủi ro tiềm ẩn, thà thuận nước đẩy thuyền còn hơn.
“Thôi được rồi. Sếp lớn bên tôi rất coi trọng danh tiếng doanh nghiệp, tôi sẽ không để loại người này có cơ hội chướng mắt ông ấy đâu.”
Chỉ vài lời nói, một công ty đã bị loại khỏi cuộc đua.
Lạc Cẩm Hi cũng đã gặp người bạn của Hạ Ngạn Hoài, trông rất “mọt sách”, nhưng là kiểu “mọt sách” hoạt bát cởi mở, chẳng trách sự nghiệp hanh thông đến vậy.
Trên đường về, Hạ Ngạn Hoài đột nhiên hỏi cô: “Chân em có lạnh không?”
Lạc Cẩm Hi đang định lắc đầu thì thấy người bên cạnh cúi xuống, chạm vào mắt cá chân và mu bàn chân của cô.
“Lạnh thế này.”
Cô cũng không cố tỏ ra không lạnh nữa, chỉ thở dài: “Muốn đẹp thì phải chịu lạnh thôi.”
Thật ra cũng không lạnh lâu, chỉ là từ lúc ra khỏi nhà đến khi lên xe, chân đã lạnh đến mức không còn là của mình nữa.
Hạ Ngạn Hoài không nói gì, tháo giày cô ra. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Lạc Cẩm Hi, anh nâng chân cô đặt lên đùi mình, rồi vén vạt áo, bọc chân cô vào.
“Này anh…” Lạc Cẩm Hi theo bản năng muốn rụt chân lại, nhưng Hạ Ngạn Hoài giữ chặt không buông, cô không thể động đậy, chỉ đành hạ giọng nói: “Anh buông em ra, trên xe đâu có lạnh, lát nữa là hết ngay thôi. Đây đâu phải ở nhà, thế này còn ra thể thống gì nữa?”
Hơi ấm truyền đến bàn chân, nhưng đồng thời người chịu lạnh lại là anh.
Hạ Ngạn Hoài: “Có ai thấy đâu, sợ gì?”
Xe của họ có tấm chắn giữa ghế trước và sau, tài xế không thể thấy được.
Lạc Cẩm Hi im lặng. Bạn trai quan tâm, đáng ra cô phải thấy ngọt ngào. Chỉ là khi chân đã ấm hơn một chút, cô lại bắt đầu nghịch ngợm, cọ cọ.
Thế là bị trừng phạt, Hạ Ngạn Hoài giữ chặt mắt cá chân cô, nhẹ nhàng hỏi: “Em là mèo đấy à? Còn học mèo nhào bột nữa?”
“Cọ một chút cũng không cho, anh nhỏ mọn quá đấy.” Giọng điệu của Lạc Cẩm Hi nghe rõ là cố ý chọc tức
Hạ Ngạn Hoài mặt không đổi sắc: “Về nhà anh cho em cọ.”
“…”
Câu nói này nếu nghĩ kỹ thì thấy thật xấu hổ. Lạc Cẩm Hi lại muốn rụt chân về, nhưng tay Hạ Ngạn Hoài đặt ở mắt cá chân cô dường như không có ý định buông ra. Nửa sau chặng đường, anh dựa đầu ra sau nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng tay thì vẫn không buông. Chỉ khi xe về gần đến nhà, anh mới chịu thả cô ra.
Lạc Cẩm Hi khoác chiếc áo khoác lông, vừa mở cửa xe đã chạy ra ngoài. Mái tóc và tà váy xanh ngọc bích bay trong gió, linh động và xinh đẹp. Trong đêm tuyết rơi này, cô đẹp như một cảnh trong truyện cổ tích, giống hệt một nàng công chúa đang bỏ trốn.
Hạ Ngạn Hoài không hiểu sao lại nảy ra ý nghĩ đó. Nhưng rất nhanh, công chúa quay lại, rạng rỡ và kiêu sa gọi anh: “Anh mau lên!”
Thế là anh nhanh bước, đuổi kịp nhịp chân công chúa, cũng bị cô nắm tay kéo đi.
Vừa vào cửa, Lạc Cẩm Hi đã bị Hạ Ngạn Hoài ép xuống sô pha hôn thật lâu. Vạt váy cô tỏa ra xung quanh như những cánh hoa bung nở. Hai người hôn nhau rất lâu, lâu đến mức môi Hạ Ngạn Hoài cũng đỏ ửng, hơi thở đều gấp gáp.
Lạc Cẩm Hi đột nhiên nói: “Em muốn đi tẩy trang.”
Cô đã trang điểm mấy tiếng rồi, Hạ Ngạn Hoài đương nhiên để cô đi.
Đêm cũng đã khuya rồi, ban nãy ở tiệc rượu, cả người cũng đã ám chút mùi khói thuốc, Hạ Ngạn Hoài ngồi thêm một lúc rồi cũng đứng dậy đi tắm rửa.
Con gái tắm rửa bao giờ cũng kỳ công hơn, khi Hạ Ngạn Hoài đã ngồi trên sô pha kiểm tra email, tiếng nước bên phòng Lạc Cẩm Hi vẫn chưa ngừng lại. Anh chuyên tâm xử lý công việc, dù còn hai ngày nữa mới hết kỳ nghỉ nhưng hàng tá công việc đã bắt đầu tìm đến. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn từ bao giờ thì anh không rõ, nhưng khi Lạc Cẩm Hi từ phòng đi ra, anh vẫn chú ý đến ngay lập tức. Cô khoác chiếc áo khoác ở nhà dài thượt, nói thật Hạ Ngạn Hoài thấy màu xanh không ra xanh, vàng chẳng ra vàng ấy hơi xấu, đặc biệt là còn in hình hoạt hình trông khá ngớ ngẩn.
Thấy Lạc Cẩm Hi đi chân trần trên sàn nhà, Hạ Ngạn Hoài hơi nhíu mày: “Sao không đi dép vào?”
Nhưng người được hỏi dường như không quan tâm đến những gì anh nói. Cô đi thẳng đến, và trước khi Hạ Ngạn Hoài kịp phản ứng, cô đã ngồi vắt vẻo trên đùi anh. Trước khi anh kịp nói thêm, cô đã chủ động vòng tay qua cổ anh và hôn lên môi anh. Chiếc áo khoác xấu xí không có nút cài, khi Lạc Cẩm Hi buông tay, cô không còn để ý đến nó nữa. Thế là, cảnh tượng bên trong lộ ra. Một chiếc váy ngắn màu đỏ hai dây, hở lưng hoàn toàn. Phần vải trước ngực không thể che hết những đường cong. Ánh mắt anh lướt xuống, đôi chân thon dài hoàn toàn trước mắt. Chiếc váy này được Lạc Cẩm Hi mua khi đi biển mùa hè, mặc lên rất đẹp, rất ăn ảnh.
Nụ hôn của cô bất ngờ rơi xuống, quá kh*** g**, quá quyến rũ, khoảng cách giữa hai người cũng mỗi lúc một gần. Cho đến khi Lạc Cẩm Hi, như một đứa trẻ vừa làm chuyện xấu thành công, ấn vào ngực anh, nói: “Anh cũng chẳng có tí ý thức tự kiềm chế gì cả.”
Tình huống này mà còn kiềm chế được thì e là có vấn đề rồi.
Hạ Ngạn Hoài ngẩng đầu nhìn người con gái xinh đẹp trên người mình, lên tiếng xác nhận: “Tối nay sao?”
Lạc Cẩm Hi thấy anh hơi rề rà, vờ đứng dậy: “Không làm thì thôi.”
Nhưng đi thế nào được. Bị anh níu chặt lại, chiếc áo khoác xấu xí trên người cô liền rơi xuống đất. Hạ Ngạn Hoài cũng chẳng buồn quan tâm màn hình máy tính còn sáng, còn tranh thủ gập nó lại.
Bên ngoài trời, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. Bên trong, Lạc Cẩm Hi bị anh ghì hôn, bàn tay cô không chịu yên phận, tay Hạ Ngạn Hoài cũng chẳng hề ngoan ngoãn. Khi đầu ngón tay anh chậm rãi trượt về nơi kín đáo, sự xâm nhập chẳng hề bị trở ngại khiến anh thoáng chốc sững sờ. Ẩm ướt.
“Không mặc?”
Lạc Cẩm Hi mở đôi mắt long lanh nhìn anh, má cô cọ vào anh, vẻ mặt có vẻ ngây thơ: “Nhưng mặc rồi cũng sẽ bị bẩn thôi mà.”