Về chuyến công tác lần này của Hạ Ngạn Hoài, các đồng nghiệp của anh ở khách sạn, còn anh thì ở nhà bạn gái, xem như tiết kiệm một khoản cho công ty trong chuyến công tác công quỹ này.
Triệu Khâm Diệu cũng theo tới London, tuy chưa gặp được cô bạn gái mà người đàn em này hết mực cưng chiều, nhưng lại trông thấy dấu vết bạn gái để lại trên người đối phương.
“Chà, trách gì mà coi London như quê hương, dạo này sinh hoạt ban đêm phong phú lắm chứ gì? Dấu vết trên cổ còn chẳng buồn che đi.”
Người từng trải nhìn cái gì cũng thấy bình thường. Dấu vết trên xương quai xanh của Hạ Ngạn Hoài cũng không rõ lắm, cổ áo đã che đi rồi, nhưng chỉ cần hơi giơ tay, cổ áo sẽ hở ra một chút, Triệu Khâm Diệu cũng vô tình nhìn thấy.
Hạ Ngạn Hoài nghe vậy im lặng một lát, rồi tìm một tấm gương để tự soi mình. Mấy ngày nay Lạc Cẩm Hi đến kỳ sinh lý là thật, nhưng càng đang trong kỳ thì cô lại càng khó chiều. Cô rất thích vồ lấy người ta mà cắn. Ôm ôm hôn hôn cái gì cũng không thiếu, nhưng anh chỉ có thể như con cá nằm trên thớt, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Chỗ cổ áo không che được thì chỉ có một dấu, nhưng kéo xuống dưới thì còn nhiều hơn nữa. Yêu đương là vậy, cứ phải dính lấy nhau như thế.
Triệu Khâm Diệu tặc lưỡi, rồi lại thần bí hỏi: “Hình nền điện thoại của cậu thực sự là bạn gái cậu à, không phải người nổi tiếng hay ngôi sao nhỏ nào đấy chứ?”
Anh ta vừa hỏi xong lại nói tiếp: “Không phải tôi hỏi đâu, là cái vị Chu tổng lần trước ngỏ ý muốn làm bố vợ của cậu đấy, ông ta nhờ tôi hỏi, vợ chồng người ta và cả con gái đều rất thích cậu, nói dù cậu có bạn gái rồi, nhưng đợi cậu chia tay cũng được.”
“…”
Hạ Ngạn Hoài căn bản không để ý tới câu sau, ngược lại hỏi: “Không giống bạn gái của em à?”
“Cũng không phải là không giống, chỉ là ảnh chụp giống ảnh quảng cáo của người nổi tiếng quá, cậu mà nói là AI tôi cũng tin…” Nói đến đây, Hạ Ngạn Hoài vừa quay đầu nhìn lại, Triệu Khâm Diệu liền khựng lại, “Thôi, cậu cũng đẹp trai như AI vậy.”
Trước khi cả đoàn quay về nước, dự án đã được đàm phán thành công, Triệu Khâm Diệu quyết định mở tiệc ăn mừng. Thật ra cũng chỉ là bao một phòng ăn một bữa cơm mà thôi. Chuyến công tác lần này cũng chỉ vài người, ngoài hai người bọn họ đều là tốt nghiệp Đại học Thịnh An, những người khác đều là Triệu Khâm Diệu bằng nhiều cách mà “đào” từ các công ty lớn về.
Hạ Ngạn Hoài vốn định tan làm về nấu cơm cho bạn gái, Triệu Khâm Diệu: “…Cậu không thể rủ cô ấy ra ăn cùng à?”
Cũng được.
Thế là Hạ Ngạn Hoài đến trường đón bạn gái tan học.
Triệu Khâm Diệu cuối cùng cũng gặp được cô bạn gái xinh đẹp của Hạ Ngạn Hoài, ban đầu nghe nói là sinh viên Đại học Thịnh An, anh ta còn tưởng đây là tình yêu thời sinh viên. Ai ngờ hỏi ra, duyên phận này lại từ trong bụng mẹ mà có.
“…”
Lạc Cẩm Hi lần đầu tiên gặp đồng nghiệp của Hạ Ngạn Hoài, cô không hề rụt rè, nói chuyện với ai cũng rất vui vẻ, càng nói chuyện lại càng khiến Hạ Ngạn Hoài bị ghen tị. Sao lại có thể xứng đôi đến vậy chứ?
Lạc Cẩm Hi cảm thấy những dịp như thế này rất thích hợp để mời rượu, nhưng cô không uống được, thế là khi nói mời rượu, cô lại rót đầy cho Hạ Ngạn Hoài, còn ly của mình thì rót đầy nước ép.
Sau này nhắc lại, bạn học Lạc kể rằng, cô rất lo tính cách bạn trai không hợp với đồng nghiệp, dù sao mấy người sáng lập công ty khởi nghiệp này có mối quan hệ khá thân thiết, thế là cô đã cố nói chuyện thêm đôi câu. Cuối cùng mới phát hiện, hình tượng của Hạ Ngạn Hoài trong lòng đồng nghiệp là người ít nói và nghiêm khắc, nhưng rất đáng tin cậy.
Chỉ là hình như cô đã chuốc say bạn trai mình rồi. Cũng không biết có phải say thật không, chỉ là anh không thích nói chuyện lắm, rồi mắt cứ như bật chế độ tự động quét, chỉ muốn nhìn cô. Trông thật ngoan.
Triệu Khâm Diệu không chịu nổi nữa, anh ta cảm thấy cậu đàn em này của mình có nhân cách thứ hai thật, dứt khoát gọi xe đưa hai người về.
Trên đường về, Lạc Cẩm Hi ôm Hạ Ngạn Hoài vào lòng, anh như một con chim lớn dựa vào vai cô. Ở nơi đất khách quê người, họ cứ thế tựa vào nhau. Không rõ Hạ Ngạn Hoài say đến mức nào, nhưng anh vẫn đi lại được, chỉ là khóe mắt hơi đỏ, khiến gương mặt vốn đã đẹp nay càng thêm đẹp.
Về đến nhà, Lạc Cẩm Hi sờ mặt anh, lấy khăn ướt lau cho anh. Hạ Ngạn Hoài kéo cô lên đùi mình, hôn một lúc, sau đó lại nhẹ nhàng mổ vào môi cô.
“Hi Hi, tối mai anh về nước rồi.” Anh ôm Lạc Cẩm Hi nói.
Lạc Cẩm Hi biết anh xong việc sẽ về, nghe vậy cũng không nói gì, đưa tay xoa vài cái lên đầu Hạ Ngạn Hoài, làm tóc anh rối tung.
“Ừ, anh về đi. Em ở London một mình cũng được, sẽ không tủi thân ăn cơm một mình, cũng sẽ không ở trong căn nhà trống trải nhớ anh đâu.”
Hai câu này của cô khiến Hạ Ngạn Hoài bật cười. Cô đáng yêu quá.
Nói gì thì nói, anh vẫn phải về nước. Mối tình xa này vẫn phải tiếp tục, cũng may là chỉ cần cố thêm vài tháng nữa thôi.
Lần này Lạc Cẩm Hi đưa Hạ Ngạn Hoài ra sân bay, khiến các đồng nghiệp đi công tác cùng anh đều ngơ ngác. Màn chia tay bịn rịn đương nhiên không thiếu, nhưng bản chất người Trung Quốc là thích hóng chuyện, cách đó một đoạn, đồng nghiệp của Hạ Ngạn Hoài công khai đứng xem sếp Hạ nhà mình yêu đương. Lạc Cẩm Hi lại thấy chuyện này khá buồn cười.
“Các anh mau vào đi.” Cô cười, “Đợi đến tháng chín em cũng về rồi.”
“Ừm, về đến nhà nhớ nhắn tin cho anh.”
Trên máy bay có một chút chuyện nhỏ như thế này. Vì tất cả chi phí cho chuyến công tác đều được công ty chi trả, cho nên tất cả mọi người đều ở khoang phổ thông. Hạ Ngạn Hoài đương nhiên không ngoại lệ. Một lập trình viên không ngồi cùng hàng với Hạ Ngạn Hoài không nhịn được lẩm bẩm: “Sao lại có người vừa đẹp trai, sự nghiệp thành công, lại còn có bạn gái xinh đẹp đến thế nhỉ?”
Chuyện tốt lành đều bị một mình anh chiếm hết.
Rồi đồng nghiệp bên cạnh bồi thêm một nhát: “Còn nữa, cậu không thấy sếp Hạ ăn mặc dùng đồ thế nào sao? Đoán chừng còn là con nhà giàu đó.”
“…”
Lạy trời, hôm nay mất đi một đứa cháu rồi. Anh ta sẽ không gọi “ông nội” nữa đâu huhu.
Triệu Khâm Diệu nghe mà cười khoái trá, tiếng tuy nhỏ nhưng đủ để nghe thấy. Người bên cạnh anh ta vẫn nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn không bận tâm đến xung quanh.
Thời tiết đẹp, trên cao, những đám mây trắng xếp chồng chồng lớp lớp, như núi non trùng trùng điệp điệp.
Vài tháng, nói nhanh cũng không nhanh, nói chậm cũng chẳng chậm.
Kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động sau đó, Hạ Ngạn Hoài không thể rời đi, kịp về dự sinh nhật ông bà trong nhà. Lần này mà còn vắng mặt, chắc cha mẹ anh cũng phải suy nghĩ đến chuyện dạy dỗ tư tưởng đàng hoàng cho con trai.
Lạc Cẩm Hi đã có một thời gian ăn ngủ quên mình vì bài luận tốt nghiệp, thế là vài tháng này cũng trôi qua chớp nhoáng. Giữa chừng, Tô Vũ Miên theo giáo sư sang London dự một hội nghị học thuật. Tô Vũ Miên là một người thật sự kiên cường, cô ấy quyết tâm tốt nghiệp cùng năm với Lạc Cẩm Hi. Cô ấy như thể bị khát khao tốt nghiệp khiến cho tẩu hỏa nhập ma vậy, đến khi gặp lại mới thấy tóc cô ấy cắt ngắn, nhìn khá ngầu, như idol nhóm nhạc nam. Lạc Cẩm Hi đăng ảnh chụp chung của hai người lên mạng xã hội, còn được khen là đẹp đôi.
Và rồi ngày hôm đó, Hạ Ngạn Hoài khi gọi video đã hỏi Lạc Cẩm Hi một câu: “Chúng ta không đẹp đôi à?”
“…”
Khoảng thời gian đó Lạc Cẩm Hi bận rộn với luận văn tốt nghiệp, cô không hẳn là bận, chỉ là những thứ như luận văn, không phải có nhiều thời gian là có thể viết ra được. Cô quyết định đi một chuyến du lịch tốt nghiệp. Cũng không đi đâu xa, chỉ quanh quẩn một vòng nước Anh mà thôi.
Cô là người thích chia sẻ, nên vòng bạn bè không bỏ sót, bạn trai và bố mẹ cũng không quên. Có người có quyền được xem trước bài đăng trên mạng xã hội của một số người nhất định. Thời gian có hạn, cô không thể đi du lịch được đến những nơi xa hơn, nên có chút tiếc nuối.
Sau khi nộp luận văn, Lạc Cẩm Hi nhanh chóng thu dọn hành lý và đặt vé máy bay về nước. Hành động của cô đều thể hiện hết ở đây. Khi bước lên máy bay, có thể nói là cô cảm thấy rất sảng khoái.
Bà Trang nói ở nhà sẽ chuẩn bị một bữa tiệc đón gió tẩy trần cho cô, điểm đến đầu tiên khi về nước chính là nhà.
Khi xuống máy bay đi trong sân bay, Lạc Cẩm Hi thậm chí còn cảm thấy bên tai mình đã vang lên nhạc nền của riêng cô, khá cuồng nhiệt. Sau đó cô gọi điện cho tài xế vẫn đang trên đường, bảo chú tiện thể mua cho mình hai xiên xúc xích nướng ven đường, loại xúc xích bột bắp ấy. Thứ này ở London cũng không phải không tìm được, nhưng ăn thế nào cũng chẳng ra hương vị của hàng rong trong nước. Cô thực sự rất nhớ hương vị ấy. Tài xế là người đã làm việc cho gia đình cô hơn chục năm, khi đưa xúc xích bột cho cô, nó vẫn còn nóng hổi.
Chuyện vui về nước này, Lạc Cẩm Hi đã loan báo cho cả thiên hạ từ sớm, nên khi lấy điện thoại ra xem trên xe, toàn là những lời mời gọi đủ kiểu. Lạc Cẩm Hi trở về đúng vào thời điểm rất tình cờ, lại đúng vào dịp Tết Trung thu. Người đi học, đi làm đều sắp được nghỉ lễ.
Khi Lạc Cẩm Hi bước vào nhà, cô đã ngửi thấy mùi thức ăn, hành lý chưa kịp lo, cô đã ôm bố mẹ mỗi người một cái ôm thật chặt.
“Bố mẹ thân yêu, con nhớ hai người chết đi được!”
Vừa về đã bị soi xét từ trên xuống dưới, cuối cùng rút ra kết luận: gầy đi rồi.
Lạc Cẩm Hi đã quen với kiểu “cân đo bằng mắt” này rồi.
“Chẳng lẽ bố mẹ lại thích con gái béo u nu hay gì?”
Bà Trang cười nói: “Mẹ chỉ muốn một đứa con gái khỏe mạnh thôi.”
Trên bàn ăn, đôi vợ chồng già không ngừng động viên con gái ăn nhiều thêm một chút.
Đợi ăn xong, ông Lạc mở lời: “Con gái à, bố và mẹ đã bàn bạc rồi, bây giờ con về nước thì làm việc ở công ty nhà mình là thích hợp nhất, con đi làm bên ngoài những thứ học được chưa chắc đã tốt bằng học ở nhà.”
“Nhưng mà nhé, các vị lãnh đạo của tổng bộ đều nhìn con lớn lên, con đến đó họ cũng xem con như con nít, hay là con đến chi nhánh ở vài năm? Coi như là rèn luyện.”
“Dù sao thì sản nghiệp nhà mình sớm muộn cũng sẽ giao cho con. Cho dù con học chậm, đợi bố mẹ già đi về hưu, ít ra cũng còn mười mấy năm, chắc chắn cũng kịp đào tạo con thành công.”
Đây có lẽ chính là sự tự tin của con một.
Lạc Cẩm Hi hồi nhỏ từng đòi mẹ sinh thêm em gái, vì lúc đó bạn học khoe mình có anh chị em. Bà Trang lúc đó bận đến mức muốn nhét lại cô con gái này vào bụng, đâu còn nghĩ đến chuyện sinh thêm cho cô một đứa em gái, hơn nữa cũng đâu đảm bảo là em gái. Sau này Lạc Cẩm Hi đã quên chuyện này. Tuy nhiên, theo lời người lớn kể lại, hồi nhỏ cô không chỉ muốn có em gái, mà còn muốn có anh chị và em trai. Vì anh trai thì bác cả đã sinh cho rồi, nên chị gái, em gái và em trai trở thành những nuối tiếc của cô.
Về nước bị lệch múi giờ cũng là một vấn đề.
Qua mười hai giờ đêm, Lạc Cẩm Hi vẫn còn tỉnh táo, nằm trên giường mãi không ngủ được, thế là cô bò dậy ra ban công hóng gió. Khoảng hơn một giờ sáng, cô nhìn thấy từ xa một chiếc xe chạy tới, rồi vào nhà hàng xóm. Lạc Cẩm Hi ngẩn người, cảm thấy chiếc xe đó quen mắt. Cho đến khi nhìn thấy có người từ trên xe bước xuống, cô mới xác định đó là Hạ Ngạn Hoài.
Đêm nay, bên nhà họ Hạ, ngoài cô giúp việc ra thì không có ai khác. Vợ chồng bà Giang bình thường có một nửa thời gian sống ở các nơi khác, lúc này chắc cũng như con trai họ, đang trên đường quay về.
Buổi tối nay Lạc Cẩm Hi có hỏi Hạ Ngạn Hoài khi nào về nhà, anh nói sớm nhất cũng là ngày mai. Nhưng lại không nói “ngày mai” nghĩa là khi trời chưa sáng.
Không biết có phải là thần giao cách cảm không, Hạ Ngạn Hoài ở sân trước nhà, đột nhiên quay người nhìn về hướng ban công của cô.