Đứng trên đường phố New York tuyết rơi đầy trời, Thẩm Tuế Hòa đã đặt một vé máy bay tối nay về Bắc Thành.
Vốn dĩ mấy ngày nay cũng không có nhiều tiết học, anh cũng không cần phải báo cáo với ai, về căn hộ thu dọn hành lý đơn giản rồi bắt taxi đến sân bay.
Bắc Thành không có tuyết rơi.
Khí hậu rất khô hanh, lúc vừa hạ cánh xuống Bắc Thành, Thẩm Tuế Hòa lại có vài phần cảm giác bồi hồi xen lẫn e sợ khi sắp về đến quê nhà.
Anh theo dòng người ra khỏi sân bay, sau đó mở điện thoại.
Máy bay không bị trễ chuyến, thời gian vừa vặn —— bốn giờ chiều ngày 21 tháng 12.
Là thứ năm.
Anh kéo vành mũ lưỡi trai xuống thấp hơn, khẩu trang màu đen che gần hết khuôn mặt, chỉ có đôi mắt vẫn lộ ra bên ngoài cho thấy sự căng thẳng, nhưng trong mắt lại có ánh sáng.
Anh giơ tay vẫy một chiếc taxi bên ngoài sân bay, một chiếc taxi liền dừng lại trước mặt.
“Đến Hoa Sư.” Thẩm Tuế Hòa ngồi trong xe ôn tồn nói.
Anh gửi một tin nhắn wechat cho Giang Du Ninh: 【Em có đang ở nhà không?】
Không có ai trả lời.
Thậm chí ngay cả dòng chữ “Đối phương đang nhập…” cũng không xuất hiện.
Chắc là không nhìn thấy, cũng không biết Mạn Mạn có còn quấy khóc với cô không nữa.
Hoặc có lẽ đang ngủ bù.
Bởi vì không gặp được, cho nên tất cả mọi việc liên quan đến cô Thẩm Tuế Hòa đều chỉ có thể phỏng đoán.
Chỉ là suy nghĩ lung tung mà thôi.
Bác tài xế là một người thích nói chuyện, vừa mới rẽ qua một khúc cua đã bắt đầu thao thao bất tuyệt “Cậu thanh niên là sinh viên trường Hoa Sư à?”
“Không phải.” Thẩm Tuế Hòa nói.
Anh nhắm mắt lại giả vờ ngủ, không trả lời nữa.
Trong xe yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến mức anh có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Giang Du Ninh tối hôm qua bốn giờ sáng mới ngủ được.
Mạn Mạn ngủ lúc chín giờ tối, cũng không biết làm sao mà hơn một giờ sáng lại thức dậy, vừa tỉnh dậy liền bắt đầu khóc, làm cho cô Mộ và Giang Du Ninh đều bị đánh thức, Giang Du Ninh dỗ dành gần mười phút cũng không có tác dụng.
Mạn Mạn khóc càng lúc càng to, một lúc sau lại bắt đầu vừa khóc vừa gọi bố.
Giang Du Ninh cảm thấy bất lực.
Cô ngồi bên giường dịu dàng dỗ dành rất lâu, cũng không có tác dụng.
Trong lúc bất đắc dĩ, cô đã gọi điện thoại cho Thẩm Tuế Hòa, anh nói chuyện với Mạn Mạn gần nửa tiếng đồng hồ Mạn Mạn mới chịu ngủ, hơn nữa còn là ôm điện thoại ngủ.
Còn cô sau khi bị đánh thức thì gần như cả đêm không ngủ được.
Đến bốn giờ sáng mới bắt đầu buồn ngủ, may mà hôm nay không phải đi làm.
Nhưng hơn tám giờ sáng, Mạn Mạn lại thức dậy lần nữa.
Đồng hồ sinh học của cô cũng theo Mạn Mạn mà tỉnh táo, nghĩ đến sự không ngoan của Mạn Mạn tối qua, cô lại không thể đi ngủ bù, để lại Mạn Mạn không ngoan cho cô Mộ chăm sóc. Cô cố gắng gượng dậy rửa mặt, nhưng dù sao cũng không có chút sức lực nào, dù vậy, cô vẫn dỗ Mạn Mạn cả một buổi sáng.
Đợi đến trưa ăn cơm xong, cô Mộ thấy cô buồn ngủ rũ rượi, bèn đề nghị đưa Mạn Mạn ra ngoài đi dạo, đợi họ vừa đi khỏi, cô liền về phòng kéo rèm cửa lại bắt đầu ngủ.
Ngủ một giấc cho đến khi có người nhấn chuông cửa.
Thật ra cô đã tỉnh từ trước khi chuông cửa reo, nhưng đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, lười mở mắt cũng lười cử động.
Không mấy tình nguyện mà dậy đi mở cửa.
Cô mặc đồ ngủ, dép lê cũng đi một cách tùy tiện, tóc từ lúc sáng dậy vẫn chưa chải, còn rất rối xù, mí mắt thì sụp xuống, giờ này mà nhấn chuông cửa thì ngoài cô Mộ vừa đi dạo bên ngoài về quên mang chìa khóa ra thì không nghĩ đến ai khác.
Cô cũng không để ý.
Thế là sau khi uể oải mở cửa xong, cô đầu cũng không ngẩng lên, trực tiếp xoay người trở lại ghế sô pha lấy một cái gối ôm rồi ngồi xuống.
Nói là ngồi cũng không hẳn đúng, vai rũ xuống, đầu cúi gằm, một phần tóc thì dựng đứng trên đỉnh đầu, một phần thì rũ xuống vai, hoàn toàn không có chút hình tượng nào.
Một giây.
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
Vẫn không có tiếng đóng cửa, cũng không có tiếng bánh xe đẩy em bé.
Giang Du Ninh cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, cô hơi ngẩng đầu lên, nghiêng mặt nhìn, giọng nói lười biếng “Mẹ, mẹ…”
Đôi mắt đang lim dim bỗng chốc mở to, những lời tiếp theo cũng đều nghẹn lại trong cổ họng.
!!!
Cô gần như theo phản xạ mà buông gối ôm xuống, sau đó đứng dậy dùng mười ngón tay làm lược chải lại mái tóc của mình.
“Lâu rồi không gặp.”
Thẩm Tuế Hòa lúc này mới xách vali hành lý vào, sau đó đóng cửa lại.
Anh đứng ở huyền quan (khu vực ngay cửa ra vào) cúi đầu thay giày, không dám quá chú ý đến dáng vẻ của cô.
Giang Du Ninh: “… Anh đợi một chút.”
Nói xong câu đó, cô liền chạy vội về phòng.
Giang Du Ninh dựa vào cửa, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn, đầu óc cô có một khoảnh khắc trống rỗng.
Là vì Thẩm Tuế Hòa đột nhiên xuất hiện ở cửa nhà cô ban nãy, cũng là vì chính bản thân mình.
Khoảnh khắc đó, cô dường như quay trở lại rất nhiều năm về trước, lúc lần đầu gặp Thẩm Tuế Hòa.
Anh đứng thẳng tắp, đeo ba lô hai vai, vẻ mặt dịu dàng bình thản.
Không biết có phải vì đã thêm vào bộ lọc của ký ức hay không, mà Thẩm Tuế Hòa trong ấn tượng luôn dịu dàng.
Giống như những gì cô thấy hôm nay.
Nhưng ——
Sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Tay Giang Du Ninh nắm thành quyền, khẽ đấm nhẹ hai cái vào lồng ngực đang đập quá nhanh của mình.
Ý thức dần dần quay trở lại.
Tim cô đập chậm lại.
Đây không được tính là bất ngờ vui sướng, đối với Giang Du Ninh mà nói thì càng giống như một sự kinh hãi.
Hồn cô như bay mất một nửa.
Nhưng cũng coi như là đã hoàn toàn tỉnh táo, cô ngồi trong phòng buộc tóc lại, rồi thay một bộ quần áo trông có vẻ tươm tất, hít một hơi thật sâu, lúc này mới ra ngoài.
Thẩm Tuế Hòa đang ngồi trên ghế sô pha, vô cùng bình tĩnh.
Bên ngoài trời đã tối sầm lại, Giang Du Ninh lấy điện thoại gửi một tin nhắn wechat cho mẹ: 【Con tỉnh rồi ạ.】
Vài giây sau lại là một tin nhắn nữa: 【Thẩm Tuế Hòa đến rồi.】
Ước chừng cô Mộ sẽ về rất nhanh.
Cô không cần phải đối mặt với sự khó xử.
Cô vào bếp rót một cốc nước nóng cho Thẩm Tuế Hòa, rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế sô pha ở phía đối diện, tuy cùng ở trong một không gian, nhưng lại cảm thấy cách nhau rất xa.
Tách.
Giang Du Ninh bật đèn phòng khách lên, ánh sáng bao trùm lấy hai người.
“Giang Du Ninh.” Thẩm Tuế Hòa gọi cô “Dạo này thế nào?”
Anh hỏi rất bình thản, vẻ như đang nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt chiếu lên người Giang Du Ninh lại hơi nóng rực.
“Vẫn ổn.” Giang Du Ninh nói: “Mọi thứ vẫn như thường lệ.”
“Mạn Mạn có phải thường xuyên quấy khóc không?” Thẩm Tuế Hòa hỏi.
Giang Du Ninh: “Thỉnh thoảng thôi, tối qua không biết làm sao nữa, đó là một sự cố ngoài ý muốn.”
Nhắc đến Mạn Mạn, Giang Du Ninh mới thả lỏng hơn một chút.
Cô đối mặt với một Thẩm Tuế Hòa dịu dàng như vậy không có chút sức chống cự nào, luôn cố tình né tránh.
Cho nên cố tình tỏ ra khách sáo xa cách.
“Những lá thư anh gửi cho em, đều nhận được cả rồi chứ?” Thẩm Tuế Hòa nói: “Những tấm ảnh đó đều rất đẹp.”
“Hả?” Giang Du Ninh theo phản xạ nhìn anh, ngẩn người mất hai giây.
“Không nhận được thư sao?” Thẩm Tuế Hòa hỏi.
Giang Du Ninh lắc đầu: “Không phải.”
Thẩm Tuế Hòa: “Vậy là sao?”
Giang Du Ninh mím môi, nói một cách nghiêm túc: “Không ngờ còn có người tự khen mình như vậy.”
Càng không ngờ người đó lại là Thẩm Tuế Hòa.
“Vậy thì biết làm sao bây giờ?” Thẩm Tuế Hòa cười một tiếng “Em không khen, thì anh đành phải tự mình khen thôi. Đó là những tấm anh đã chọn ra từ mấy trăm tấm đấy, ở bên đó anh đã phát triển thêm nhiều sở thích mới, những nơi em giới thiệu cho anh anh cũng đều đã đi rồi, mỗi tuần ngồi ở một góc quán cà phê xem một bộ phim thật sự rất thoải mái.”
Giang Du Ninh: “Ồ.”
Cô cúi đầu xuống, không nhìn Thẩm Tuế Hòa nữa.
Thẩm Tuế Hòa lúc này cười lên, luôn khiến cô bất giác bị kéo về quá khứ.
Chỉ hơn ba tháng không gặp, trên người anh đã có thêm một thứ gọi là “sự thân thiện dễ gần”.
“Đúng rồi.” Thẩm Tuế Hòa uống một ngụm nước nóng, “《Kim Ji Young, Born 1982》em xem xong chưa?”
Lúc đầu khi họ cùng nhau xem, bởi vì Giang Du Ninh khóc quá nhiều, xem đến nửa chừng thì Thẩm Tuế Hòa đã tắt đi.
Không biết cô đã xem hết chưa.
Giang Du Ninh lắc đầu “Chưa xem xong.”
Sáng hôm đó sau khi khóc xong, cô cũng quên mất.
Hơn nữa còn nghe lời Thẩm Tuế Hòa, đi tìm một vài bộ phim hài để xem.
“Anh xem xong rồi.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Cả sách cũng đọc xong rồi.”
Giang Du Ninh hơi ngẩng đầu lên “Có hay không?”
“Rất hay.” Thẩm Tuế Hòa cười một tiếng “Nhưng em đừng xem một mình.”
“Tại sao?”
Thẩm Tuế Hòa không trả lời trực tiếp, mà nhìn cô đánh giá vài giây.
Ý tứ trong mắt rất rõ ràng —— em sẽ khóc đó.
“Bộ phim này không thích hợp để xem một mình.” Thẩm Tuế Hòa nói một cách uyển chuyển.
Giang Du Ninh không nghĩ ngợi gì mà nói luôn: “Cũng không thích hợp để hai người xem, dù sao thì cũng có người sẽ tắt đi giữa chừng.”
“Còn không phải là…” Thẩm Tuế Hòa nhìn chằm chằm cô, nửa câu sau không nói ra.
Không khí trầm xuống vài giây.
Vẫn là Thẩm Tuế Hòa mở lời trước “Anh có lẽ sẽ về vào tháng năm năm sau.”
“Không phải là tháng bảy sao?”
“Lịch học của bọn anh khá tập trung.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Về sớm, đợi đến lúc tốt nghiệp thì qua đó thi là được.”
“Uhm.”
“Năm sau em có dự định gì không?”
“Không biết nữa.” Giang Du Ninh suy nghĩ một chút “Làm việc cho tốt, thăng chức tăng lương thôi.”
“Vậy em có nghĩ đến việc đổi chỗ làm không?” Thẩm Tuế Hòa dừng một chút “Trước đây Lão Bùi có nói với anh là muốn kéo em qua…”
“Dừng lại!” Giang Du Ninh ngắt lời anh “Nếu như anh về đây là để nói với tôi chuyện này, vậy thì không cần thiết đâu, tôi sẽ không đi làm thuê cho anh.”
“Không phải.” Thẩm Tuế Hòa nhìn cô “Em quên là mình còn giữ cổ phần của Thiên Hợp sao?”
Lúc mới ly hôn, anh đã cho cô 8%.
Là một trong ba cổ đông lớn của Công ty Luật Thiên Hợp.
Giang Du Ninh: ……
Cô thật sự đã quên bẵng những chuyện này rồi.
“Cho nên, em đến đó không phải là làm thuê cho anh.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Mà là làm cho chính mình. Hơn nữa, Thôi Minh đã nhảy việc sang Kim Khoa rồi, sau này tình hình của em ở Kim Khoa có lẽ sẽ không được tốt lắm, thậm chí Phương Hàm cũng sẽ không khá hơn, nhưng Phương Hàm dù sao cũng là nhân vật gạo cội, sẽ không bị làm sao cả, nhưng em thì khác, cho dù em có năng lực, có thể mang lại doanh thu cho công ty luật, nhưng về mặt quan hệ và tài nguyên thì vẫn không bằng Thôi Minh, đến lúc đó tài nguyên bị nghiêng về một phía…”
Anh chỉ nói đến đó.
“Thôi Minh nhảy việc rồi?” Giang Du Ninh ngạc nhiên nói: “Sao tôi lại không biết?”
“Anh ta nghỉ việc hôm kia rồi.” Vừa nói đến công việc, khí chất của Thẩm Tuế Hòa liền có chút khác biệt “Lúc anh ta nói chuyện với Lão Bùi thì bảo là nhà có việc, nhưng theo tin tức bên Lão Bùi biết được thì là do Kim Khoa đã lôi kéo anh ta qua đó. Mà lĩnh vực chuyên môn của anh ta lại trùng với em, lúc này nếu nghĩ theo thuyết âm mưu một chút, thì rất có khả năng có người trong công ty luật của các em đang nhắm vào em, hoặc nên nói là nhắm vào Phương Hàm. Em ở đó thì đương nhiên là người của Phương Hàm, vậy thì những người khác muốn cân bằng thế lực, chắc chắn sẽ động đến em trước tiên, người có nền tảng không vững chắc nhưng năng lực lại mạnh nhất.”
“Vậy tôi đi rồi, chị Hàm thì làm sao?” Giang Du Ninh lắc đầu “Tôi là do chị Hàm dìu dắt, làm người không thể vong ơn bội nghĩa.”
“Anh biết suy nghĩ của em.” Thẩm Tuế Hòa gửi cho cô một tập tài liệu, là những gì anh đã nghĩ trên máy bay.
Đã suy nghĩ thông suốt đường lui cho cô và Phương Hàm.
Hoặc là ở lại Kim Khoa đấu đá nội bộ nơi công sở với người khác, xem Phương Hàm có bao nhiêu tâm sức.
Hoặc là cô rời khỏi Kim Khoa, sau khi không có cô, Phương Hàm sẽ không trở thành công cụ để mọi người tranh giành quyền lợi, tình hình sẽ tương đối tốt hơn một chút.
Hoặc là cô cùng Phương Hàm khởi nghiệp, nhưng Phương Hàm lại đối mặt với một loạt vấn đề như kết hôn, sinh con, việc khởi nghiệp rõ ràng không thực tế lắm.
Còn có một cách nữa là cô cùng Phương Hàm cùng nhau nhảy việc qua đây, Thẩm Tuế Hòa và Bùi Húc Thiên đều có thể chia một phần cổ phần của mình ra, mọi người đều không phải làm thuê cho người khác.
Giang Du Ninh xem tài liệu được một nửa thì cô Mộ đã dẫn Mạn Mạn về rồi.
Giang Du Ninh cất điện thoại, nói nhỏ với Thẩm Tuế Hòa: “Để hôm khác nói.”
Chuyện công việc cô không muốn mang về nhà.
“Bố con đâu rồi?” Giang Du Ninh bước tới ôm Mạn Mạn “Bố lại đi đánh cờ nữa rồi à?”
“Không phải, bên đoàn kịch có chút chuyện, nên ông ấy qua đó rồi.” Cô Mộ nói: “Mẹ dẫn Mạn Mạn ở lại văn phòng một lúc, thằng bé cũng ngoan lắm.”
“Vâng.” Giang Du Ninh bế Mạn Mạn lên, nhưng Mạn Mạn lại nhìn chằm chằm vào Thẩm Tuế Hòa, ngây ngô gọi một tiếng: “Bố.”
Giang Du Ninh khẽ đánh vào mông thằng bé một cái “Đồ nhóc không có lương tâm.”
Mạn Mạn lần này không khóc, chỉ bĩu môi.
Thẩm Tuế Hòa đứng sau lưng Giang Du Ninh, anh cười rồi khẽ nâng cằm Mạn Mạn lên “Con có phải là đồ nhóc không có lương tâm không hả?”
Mạn Mạn cũng không biết có hiểu hay không, dù sao thì cũng lắc đầu, hai cái chân nhỏ ngắn cũn cỡn đạp loạn xạ, đá đến mức cánh tay Giang Du Ninh cũng đau.
Cô lập tức gọi Thẩm Tuế Hòa: “Anh mau đến bế con trai anh đi.”
Thẩm Tuế Hòa cười rồi đón lấy Mạn Mạn từ tay cô, Mạn Mạn lập tức tươi cười hớn hở.
Đến giờ chuẩn bị bữa tối, Thẩm Tuế Hòa ở phòng khách dỗ Mạn Mạn chơi.
Mộ Hy và Giang Du Ninh vào bếp, Giang Du Ninh phụ giúp cô làm việc vặt, trong phòng khách thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng cười.
Giang Du Ninh làm việc cũng có chút lơ đễnh.
Cô luôn vô thức nhìn ra phòng khách, nhưng lại ép mình thu hồi ánh mắt.
Cô cảm thấy mình vô cùng khó xử.
“Đang nghĩ gì thế?” Cô Mộ đột nhiên hỏi.
Giang Du Ninh mím môi: “Nghĩ đến —— chuyện đi xem mắt”.