Chương 147

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

 

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Bình Luận (0)
Comment