Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.
Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.
Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.
Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.
Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.
Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.
Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”
Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.
Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.
Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”
Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”
Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”
“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”
Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.
Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”
Mạnh Đường chợt quay mặt lại.