Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”
“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”
Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.
Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.
Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.
Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”
Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”
Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”
“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.
“Chưa có.” Vivian lắc đầu.
Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”
Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.
Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.
Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”
Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.
“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”
Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”
Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.
Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.