Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.
Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”
Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.
Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.
Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”
Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.
Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.
Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.
Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”
Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”
Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”
Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”
Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.
Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.
Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”
Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.