Chương 181

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

 

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Bình Luận (0)
Comment