Chương 200

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

 

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Bình Luận (0)
Comment