Chương 203

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

 

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Bình Luận (0)
Comment