Chương 205

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

 

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Bình Luận (0)
Comment