Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.
Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”
“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.
Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.
Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.
“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.
Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”
Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”
“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”
“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”
Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.
Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.
Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.
Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.
Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.
Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.
Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”
Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”
“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”
“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”