Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.
Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.
“Mạnh Đường!”
Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.
Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”
“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”
Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.
Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.
“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.
“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”
“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”
Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”
“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”
Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.
Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.
8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.