Chương 221

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”


Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Bình Luận (0)
Comment