“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”
Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:
“Vợ tôi đâu?”
“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”
Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”
Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.
Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”
Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.
Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”
Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”
“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.