Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”
Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”
Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”
Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”
Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.
Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.
“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”
Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?
Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”
Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”
“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”
Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.
Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”
“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.
“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”
“Vâng.”