Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”
“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”
“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”
Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”
“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”
“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”
Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.
Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”
“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”
Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.
Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”
“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”
“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.
Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”
Trình Du lắc đầu.
Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”
Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”
Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.
“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”
“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”