Chương 1174

[Bình luận: "???"]

[Bình luận: "ĐM! Hòa Ngọc có ý gì vậy?"]

[Bình luận: "A a a cậu ấy muốn hy sinh chính mình, bảo toàn cho những người khác sao?!"]

[Bình luận: "Không đúng, đầu tiên, Hòa Ngọc không phải là người như vậy, tiếp theo, căn bản cậu ấy cũng không giấu được nữa, một khi cậu ấy dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận thì cậu ấy sẽ bị đưa đến trận doanh của quân địch ngay... Hòa Ngọc đang có ý gì vậy?"]

[Bình luận: "Không hiểu hành động của Hòa Ngọc... Nhưng tôi lại biết cậu ấy sẽ đồng ý, chắc chắn là có suy nghĩ riêng."]

[Bình luận: "A a thật muốn đuổi kịp mạch não của Hòa Ngọc, huhuhu."]

[Bình luận: ".. Có lẽ cậu ấy cũng không biết nên làm như thế nào, chỉ có thế đi một bước xem một bước?"]

Phương án đã được xác nhận, bọn họ biết rõ cách để hoàn thành phó bản này. Mặc dù không có cách nào đảm bảo rằng tất cả thành viên sẽ được thăng cấp, nhưng ít ra ý tưởng đã rõ ràng.

Đoàn Vu Thần nhún vai: "Hy vọng tất cả có thể thăng cấp, vậy thì nhất định sẽ là kỳ tích trong lịch sử , trở thành thần thoại độc nhất vô nhị."

Mặc dù là bọn họ đều cảm thấy kết cục thứ nhất có xác suất thành công lớn hơn. Nhưng ai cũng muốn thử cả phương án thứ hai đúng không?

Từ sau sau khi bị hệ thống tính kế, bọn họ rất khó chấp nhận việc không làm gì mà đã trực tiếp từ bỏ. Hơn nữa, càng hiểu biết nhiều về , càng xem nhiều trận đấu, biết đôi mắt xanh là ai... trong lòng bọn họ giống như có một hòn núi lớn đang đè nặng lên, giọng điệu đó khiến bọn họ không muốn trực tiếp thuận theo quy tắc.

Đau khổ! Ly Trạm, đó chính là thần của bọn họ, thần tượng của bọn họ!

Eugene bò lên trên bờ, đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, tầm mắt đảo qua những người khác: "Bây giờ chúng ta cần bàn kế hoạch cụ thể."

Vạn Nhân Trảm nhún vai: "Tao tin tưởng Hòa Ngọc, cứ thực hiện đi, tao sẽ nghe theo."

Lăng Bất Thần vẫn luôn nhìn Hòa Ngọc, Hòa Ngọc người này rất khó bị người khác nhìn ra được cảm xúc. Nhưng Lăng Bất Thần với cậu lại có sự ăn ý ngầm, không biết vì sao, cậu ấy cứ cảm thấy... phản ứng của Hòa Ngọc không đúng lắm.

Phản ứng của Hòa Ngọc, từ biểu cảm, ánh mắt, tất cả đều như bình thường, nhìn không ra được bất cứ vấn đề gì, nhưng không biết vì sao, Lăng Bất Thần vẫn cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm... Cậu ấy chưa bao giờ sẽ bởi vì không nhìn ra được vấn đề, nên trực tiếp bỏ qua trực giác của mình.

Nghĩ nghĩ gì đó, cậu ấy đưa ra ý kiến: "Hòa Ngọc là đội trưởng, sau này tất cả chúng ta đều giao cho Hòa Ngọc sắp xếp, chắc chắn là cậu ấy có thể tính được điểm số rõ ràng, thẻ kiểm nghiệm thân phận cũng cho cậu ấy sử dụng, các anh cảm thấy thế nào?"

Trấn Tinh không chút do dự: "Không thành vấn đề."

Vạn Nhân Trảm: "Đương nhiên không thành vấn đề, đầu tao cũng không chắc chắn có thể tính rõ ràng, vẫn là giao cho Hòa Ngọc đi, chắc chắn tên lùn sẽ biết lập kế hoạch tốt."

Đây là sự tín nhiệm vô điều kiện.

Bạc Kinh Sơn: "Được."

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, từ trước đến nay bốn bọn họ đều nghe theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc vô điều kiện, giờ phút này cũng trực tiếp đồng ý, rồi sau đó lại nhìn về phía những người khác.

Trước kia giao tính mạng mình vào trong tay Hòa Ngọc đều là bởi vì không có bất cứ biện pháp hay sự lựa chọn nào khác.

Hiện tại vẫn chưa rơi vào đường cùng, những người khác sẽ nguyện ý đem giao tính mạng cho Hòa Ngọc sao?

Dù sao nếu như Hòa Ngọc có tâm tư riêng, cậu hoàn toàn có thể tự mình giành thắng lợi âm thầm trong trận doanh ở trong quá trình phân phối, đến cuối cùng, trận doanh của quân địch sẽ không thể phản kháng và không còn lấy một con đường sống...

Dưới tình huống này, những người khác sẽ nguyện ý tin tưởng Hòa Ngọc sao?

Bình Luận (0)
Comment