Chương 1176

Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính mắt rồi tiếp tục nói: "Trước khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ, chúng ta sẽ giết hết những tuyển thủ tham gia tuyển chọn khác rồi phân phối điểm tích lũy. Mọi người làm việc còn tôi sẽ suy nghĩ biện pháp. Khi nhiệm vụ cuối cùng chưa được hoàn thành thì mọi người kiểm tra và xác nhận kết quả, sau đó chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách triệt để. Mọi người thấy thế nào?"

Nói cách khác, trong giai đoạn đầu, họ sẽ đóng góp sức mạnh còn Hòa Ngọc sẽ đóng góp trí tuệ. Đợi đến cuối cùng, khi nhiệm vụ còn chưa được hoàn toàn hoàn thành và phó bản còn chưa kết thúc, những người khác có thể kiểm chứng các kết quả rồi sau đó sẽ đưa ra sự lựa chọn. Đến lúc đó, khi họ cầm thẻ xác minh thì tự nhiên là họ có thể xác minh xem Hòa Ngọc có đang giở trò sau lưng họ hay không.

Một sự sắp xếp hoàn hảo và hoàn toàn không có sai sót gì khiến cho mọi người cảm thấy rất yên tâm.

Đôi mắt của Đường Kha sáng lên: "Đây thật sự là một biện pháp tốt." 

Anh ta nhìn về phía Hòa Ngọc với ánh mắt phức tạp: "Cậu đúng là sinh ra để làm đội trưởng đấy."

Anh ta không tiếp xúc nhiều với Hòa Ngọc như những người khác, nhưng dù vậy, trong khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này cũng đủ để khiến cho anh ta không thể kìm được mà cảm thấy tin tưởng Hòa Ngọc, dựa vào Hòa Ngọc và coi cậu là đội trưởng. 

Đường Kha cảm thấy rằng nếu như có một lần tiếp theo, khi tất cả lí trí của anh ta có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất rồi sau đó anh ta cũng sẽ trở nên giống như Trấn Tinh và những người khác, hoàn toàn tin tưởng Hòa Ngọc một cách vô điều kiện.

Tâm trạng của Đoàn Vu Thần và những người khác cũng có chút phức tạp, nhưng họ lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Họ đã trao đi niềm tin và Hòa Ngọc chưa bao giờ thất bại trong việc đáp lại lòng tin của họ. Loại phản hồi tích cực này luôn luôn khiến cho con người ta cảm thấy vui sướng.

Hòa Ngọc nhận được rất nhiều sự khen ngợi, mọi người đều nhìn cậu với ánh mắt nóng bỏng, nhưng cậu vẫn bình tĩnh và thong dong như trước. Cậu đứng dậy, phủi bụi ở trên quần áo rồi cầm chổi đi ra.

Cậu đưa mắt nhìn lướt qua mọi người một lượt, sau đó nhướng mày và nói: "Không đi sao?"

Rõ ràng là cậu sẽ không tiếp tục thảo luận về kế hoạch vượt qua phó bản này cùng với bọn họ. Những gì cần thảo luận và nên thảo luận đều đã được nghĩ ra hết, cho nên không cần phải tiếp tục trao đổi nữa.

"Đi chứ, đi chứ."

"Đã thảo luận ra biện pháp rồi thì tất nhiên là đi chứ."

"Đi lấy điểm tích lũy trước đã."

Tất cả mọi người đều đứng lên. Sau khi nghỉ ngơi, vào lúc này, họ đều sạch sẽ và tràn đầy năng lượng.

Hòa Ngọc nói: "Vậy thì chúng ta xuất phát thôi, một nhóm sẽ đi hoàn thành nhiệm vụ, còn một nhóm sẽ đưa các tuyển thủ khác đi nghỉ ngơi trước."

Bây giờ "chết" chính là phải đi "nghỉ ngơi giữa trận", kết quả là chờ đợi xét xử và phán quyết. Về phần những tuyển thủ khác có đồng ý hay không thì điều đó nằm ngoài sự cân nhắc của Hòa Ngọc. Thời gian cấp bách, họ không còn nhiều thời gian để tiếp tục trì hoãn nữa.

Đoàn người sử dụng nhiều trang bị phi hành khác nhau và bắt đầu bay về phía trước.

Trấn Tinh bay ở bên cạnh Hòa Ngọc, gã nhìn liếc Hòa Ngọc một cái với vẻ kì lạ. Trong đôi mắt phượng xinh đẹp của gã lộ ra vẻ khó hiểu. 

Gã cũng phát hiện ra sự bất thường của Hòa Ngọc, nhưng giống như Lăng Bất Thần, gã không nói cái gì cả.

Dường như Hòa Ngọc rất muốn làm cho mọi người hoàn toàn tin tưởng mình và kiểm soát toàn bộ tình hình. 

Tại sao vậy chứ?

Bình Luận (0)
Comment