Trong lòng Lăng Bất Thần khẽ động, tiếng đàn cổ lại vang lên lần nữa. Cùng với tiếng đàn, cậu ấy đồng thời nói: "Mọi người bịt tai lại."
"Ting."
Hầu hết thời gian, tiếng đàn cổ của Lăng Bất Thần đều rất dễ nghe, ít nhất là đối với mọi người và khán giả thì là như vậy. Nhưng lúc này, tiếng đàn cổ của cậu ấy cực kỳ chói tai đến mức ngay cả khán giả ở trong phòng phát sóng trực tiếp cũng cảm thấy màng nhĩ của mình đang bị tổn thương. Nó giống như là các vũ khí bằng sắt đang cọ xát với nhau, cực kì sắc nhọn và chói tai.
Màng nhĩ của Vạn Nhân Trảm bị thương, gã cảm thấy đau đớn, đầu óc trở nên hỗn loạn. Gã bịt tai Hòa Ngọc lại theo bản năng, sau đó chửi bới: "Nếu mày còn đánh đàn nữa thì không phải là giết quái vật mà là giết chúng tao trước đấy."
Tiếng đàn lại vang lên hai lần, Lăng Bất Thần dừng lại, cực kỳ bất đắc dĩ mà nói: "Nếu như là sinh vật có đủ các giác quan thì chắc chắn nó sẽ không tiếp tục ẩn nấp nữa rồi."
Tiếng đàn lớn như vậy, nhưng nó vẫn còn chưa xuất hiện để đánh bọn họ cho nên rõ ràng là có nguyên nhân khác. Nếu bởi vì họ quá mạnh khiến cho con quái vật này cảm thấy sợ hãi thì việc này sẽ rất rắc rối.
Cách Đới lắc đầu rồi nói: "Tôi không cảm thấy như thế. Nếu nó yếu hơn so với chúng ta mà chúng ta lại có nhiều người như vậy thì chắc chắn sẽ phát hiện ra nó."
Seattle có chút cáu kỉnh, cô ta đạp chân xuống đất rồi nói: "Liệu có phải do yếu tố nào đó không thể kiểm soát hoặc là nó đã chết hay là nó đang đi ra ngoài đi dạo?"
Quỳnh đảo mắt với vẻ coi thường: "Đúng là cái gì cô cũng đoán được."
Hòa Ngọc lấy ngón tay thon dài và mảnh khảnh xoa cằm của mình, đột nhiên cậu nói xen vào: "Có lẽ là đối phương đã thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi. Nơi này cũng không có cái gì kỳ lạ cả, chúng ta đi thôi."
Mọi người: "..."
Tại sao Hòa Ngọc lại từ bỏ một cách dễ dàng như thế chứ? Họ cảm thấy có chút kỳ lạ. Nơi này thật sự rất quái dị, hơn nữa dựa vào mùi ở trong không khí thì chứng tỏ nơi này chắc chắn đã từng tồn tại một sinh vật mạnh mẽ. Họ còn chưa kiểm tra kỹ càng và cũng chưa đi lên núi.
Nhiều điểm tích lũy như vậy nhưng lại từ bỏ chúng sao? Bọn họ cảm giác điều này không giống như phong cách của Hòa Ngọc.
Vạn Nhân Trảm không phản bác lại Hòa Ngọc, gã lập tức gật đầu rồi nói: "Vậy chúng ta đi thôi, Hòa Ngọc đã nói là không có cái gì ở đây rồi thì chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian ở đây nữa."
Khi Eugene muốn nói điều gì đó thì âm thanh của Lăng Bất Thần vang lên: "Được."
Trấn Tinh nói: "Đi thôi."
Bạc Kinh Sơn: "Ừ."
Những người khác: "..."
Mọi người đều không hiểu cho lắm, nhưng mọi người cũng chỉ có thể chấp hành. Vì vậy, đoàn người lại quay trở lại con đường cũ.