Vạn Nhân Trảm ngứa mắt đôi mắt xanh lâu rồi.
Gã không thèm che giấu điều này, dù rằng biết đôi mắt xanh là ai nhưng gã vẫn cảm thấy ngứa mắt, nhất là khi đối phương dính lấy Hòa Ngọc.
Trước kia, mỗi lần gặp đôi mắt xanh là Vạn Nhân Trảm đều muốn nhanh chóng rời khỏi phó bản. Dù sao thì NPC khác bọn họ. Bây giờ biết được tên này là ai, còn biết anh ta "dai như đỉa đói".
Cho dù anh ta là thần tượng Ly Trạm thì cũng không được!!
Đương nhiên, đó cũng là bởi vì hiện tại Ly Trạm không có hình dạng con người, cho nên dù biết anh là ai, cũng rất khó liên hệ với vị Trạm Thần bỉ ổi kia.
Vạn Nhân Trảm vươn cánh tay độc ác của mình ra, đi về phía cây nhân sâm nhỏ cắm rễ trong đất.
— Hay là trực tiếp giết luôn?
Không được, Hòa Ngọc sẽ không vui.
— Vậy thì đánh một cái?
Vạn Nhân Trảm còn đang suy tư trong đầu, tay cũng vừa mới đụng tới cây nhân sâm nhỏ...
Đôi mắt xanh nhìn về phía gã, bên trong đôi mắt màu xanh không hề có cảm xúc, gương mặt không chút thay đổi, ánh mắt lạnh như băng.
Vạn Nhân Trảm trừng mắt, nhe răng với anh ta, đồng thời chuẩn bị nắm lấy lá nhân sâm.
— Gã kéo chiếc lá này xuống, xem anh ta còn giả vờ dễ thương cái gì?
Lúc này, đôi mắt xanh đột nhiên nở nụ cười có chút xấu xa.
Vạn Nhân Trảm sửng sốt.
"Bịch-"
Cây nhân sâm trong chậu hoa mà gã chạm vào đang lăn xuống từ trên hòn đá, Vạn Nhân Trảm phản ứng theo bản năng định chụp lại, nhưng chậu hoa ở trên không trung lại rơi xuống một cách quỷ dị rồi vòng qua tay gã, rơi xuống mặt đất, tạo ra một tiếng vang lớn, lôi kéo sự chú ý của mọi người.
Sau đó, chậu hoa chứa nhân sâm nhỏ lăn tới bên chân Hòa Ngọc.
Đôi mắt xanh: "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc."
Anh vẫn duy trì tư thế nằm thẳng, vẻ mặt tủi thân, phiến lá run rẩy, có vẻ cực kỳ đáng thương.
Vạn Nhân Trảm: "?"
Mặc dù Hòa Ngọc đang rèn, nhưng vẫn giơ một tay ra ôm lấy chậu hoa, giọng nói dịu dàng: "Sao vậy?"
Đôi mắt xanh chỉ về phía Vạn Nhân Trảm ở đằng sau: "Cậu ta đẩy tôi!"
"Soàn soạt soàn soạt", thoáng chốc tất cả mọi người ở cửa đều nhìn về phía Vạn Nhân Trảm, ánh mắt vừa khiếp sợ vừa không vui, gương mặt đầy vẻ lên án.
Đường Kha tức giận: "Anh quá đáng rồi."
— Đây chính là Trạm Thần mà!!
Seattle liếc mắt: "Vạn Nhân Trảm, đây chính là điểm tích lũy chung của chúng ta."
—- Giết một người không biết có chuyện gì xảy ra?
Gương mặt Nguyên Trạch u ám: "Vạn Nhân Trảm, muốn đánh nhau à?"
—- Dám bắt nạt thần tượng của tôi khi anh ta đang bị thu nhỏ hả!
Trảm Đặc hừ lạnh một tiếng: "Không được làm bậy."
Vạn Nhân Trảm: "???"
Gã không thể tin nổi cất lớn giọng: "Tao không có đẩy anh ta!"
Gã đột nhiên nhìn về phía Hòa Ngọc: "Thật đấy, tao chỉ vừa mới chạm vào anh ta mà thôi, còn chưa động thủ nữa!"
Đường Kha buồn bã nói: "Còn chưa động thủ, chứng tỏ vẫn tính chuẩn bị động thủ..."
"Tao-"
Hòa Ngọc vừa rèn, vừa bình tĩnh nói: "Vạn Nhân Trảm, thành thật một chút."
Vạn Nhân Trảm: "???"
Gã thật sự rất oan uổng.
Khuôn mặt Hòa Ngọc không chút thay đổi: "Tiếp theo vẫn chưa đến lượt anh đâu, anh xếp cuối đi."
Vạn Nhân Trảm: "???"