Chương 1199

Nếu không phải lo lắng vì bọn họ là quân bên mình, họ cũng lười nhắc nhở.

Mà sở dĩ bọn họ có thể xác định những người đó giết lung tung, chính là bởi vì thời điểm bọn họ xuất hiện, bọn họ đang chiến đấu với một bên khác, bọn họ đã xác định được trận doanh của phe địch.

Cho nên mặc kệ những cao thủ kia là người của phe nào, trong hai phe thì chung quy cũng phải có đồng đội của bọn họ chứ?

Nhưng —  

Những người đó giết sạch!

Bọn họ giết chẳng phân biệt phe nào, cho dù bọn bên chạy nói như thế nào, những người đó cũng không chút do dự, cực kỳ kiên định. 

Quá rõ ràng, đây là một kế hoạch đã được tính toán từ trước.

Mấy người bên chạy trốn này cũng không phải tất cả đều cùng một phe, người vừa mới chiến đấu của hai phe đều chạy ra, bọn họ chạy một đường trốn tới nơi này, cũng không hề có ý định dừng lại.

Người bên chạy trốn đi rồi, bên nghỉ ngơi nhìn nhau.

Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua —  

Người mạnh nhất bên nghỉ ngơi lập tức đứng lên, cắn răng: "Chúng ta cũng chạy!"

Vì thế, đội ngũ bỏ chạy lại tăng lên số lượng mới.

Người có trang bị phi hành bay ngay lên trời, nhưng cũng sợ quá dễ thấy, chỉ bay ở tầng trời thấp. Người không có trang bị phi hành thì chạy hết tốc lực, một đội ngũ liều mạng chạy về phía trước.

Nhưng mà chạy tới chạy lui, người phía trước đột nhiên phanh lại, người phía sau mẫn cảm phát hiện không đúng, cũng dừng lại theo.

Trên cánh đồng hoang vu trước mặt có một người đang đứng, người đó mặc một thân đồ trắng, mái tóc đen càng tôn lên làn da trắng nõn của người đó, đôi mắt đen xinh đẹp nhìn bọn họ, có vẻ vô cùng chuyên chú. Người đó ôm một chậu hoa, bên trong là một gốc cây nhân sâm màu xanh lá, kỳ quái nhưng lại hài hòa một cách quỷ dị, dáng người người đó cao ngất như tùng, chỉ đứng ở nơi đó, đã đẹp như là một bức tranh phong cảnh.

Phía sau là cánh đồng hoang vu vô tận, người đó như một pho tượng làm từ ngọc, không buồn không vui nhìn bọn họ.

"Hòa Ngọc..."

Giọng nói khàn khàn của một người thì thào ra cái tên này.

Là Hòa Ngọc!

Cái tên này đã sớm không còn là tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc của hành tinh rác, mà là tuyển thủ Hòa Ngọc làm cho người ta kiêng kị nhất .

Mọi người đều biết năng lực chiến đấu của cậu ta, bất cứ người nào cũng có thể b*p ch*t cậu ta như b*p ch*t con kiến.

Nhưng cậu ta đứng ở nơi đó, lại khiến cho người ta không dám tiến lên một bước, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Dự cảm xấu lan ra toàn thân.

Có người nuốt nước miếng, giọng nói khàn khàn mở miệng: "Là đồng đội sao?"

Hòa Ngọc nhìn về phía bọn họ, gọng kính không viền có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, cậu đưa tay đẩy mắt kính, giọng nói lạnh nhạt: "Không quan trọng, tôi tìm mọi người để thương lượng một chuyện."

"Cái, cái gì?" Có người lắp bắp hỏi.

Bầu không khí này quá mức dọa người, hơn nữa rõ ràng là có vấn đề, bọn họ có thể cảm giác được cái lạnh thấu xương, làm cho người ta lạnh sống lưng, lông tơ cả người dựng đứng.

Hòa Ngọc quả thật đẹp như tranh vẽ, nhưng không ai có tâm trạng thưởng thức.

"Thình thịch thình thịch -"

Bọn họ có thể nghe được tiếng tim đập dữ dội của mình, không một ai nói chuyện, xung quanh chỉ có tiếng gió.

Hòa Ngọc đi về phía trước hai bước, tiếng bước chân rất nhẹ, lại giống như nhịp trống đánh vào trong lòng mọi người, cậu chậm rãi mở miệng: "Tôi muốn giành được thành tựu thăng cấp toàn bộ các thành viên, cần mọi người phối hợp."

"Làm, làm sao, phối hợp?"

Hòa Ngọc nhếch môi cười: "Mời mọi người đến trạm trung gian nghỉ ngơi trước."

Tiếng nói vừa dứt, xung quanh xuất hiện vài bóng đen, giết vào đám người, năng lực chiến đấu bộc phát, đánh đâu thắng đó, không gì cản nối.

Vô số người ngã xuống, vô số người khiếp sợ trừng to mắt.

Trong chớp mắt, một đám người chỉ còn lại có một vài người, Vạn Nhân Trảm xoay người, trên mặt dính máu me hung hãn, đang muốn chém rìu qua.

Người nọ lắp bắp: "Tôi sẽ tự làm!"

Cậu ta vô mạnh vào cổ mình một cái nặng nề, câu nói cuối cùng cậu ta nói trước khi chết là nói với Hòa Ngọc-

"Toàn bộ tuyển thủ thăng cấp, anh đã nói được thì phải làm được."

Bình Luận (0)
Comment